Từng Cây Tỳ Bà - 6
Cập nhật lúc: 09/08/2026 17:05
“Ngày đại hôn, nếu bệ hạ rảnh rỗi tới uống một chén rượu mừng, Ngọc phủ nhất định vô cùng vinh hạnh.”
Khi ta quay người, Lưu Sóc lập tức nắm c.h.ặ.t t.a.y ta.
May mà Ôn Uyển còn đứng bên cạnh.
Ta mới dễ dàng thoát khỏi sự dây dưa của chàng.
Thời gian tựa bóng câu qua cửa sổ.
Chẳng bao lâu sau, ta nghênh đón ngày đại hôn.
Kiệu hoa đỏ rực, gấm đỏ phủ kín, bên trên là chữ hỷ ánh vàng cùng hoa văn như ý.
Trên kiệu còn thêu đồ án kỳ lân tống t.ử, đỉnh kiệu tựa bảo tháp phản chiếu ánh sáng, bốn góc treo những quả cầu hoa lớn, tua rua buông dài xuống tận dưới.
Tần Lãng mặc hỷ bào đỏ thẫm, chậm rãi nắm lấy tay ta.
Tim ta đập loạn như nai con chạy.
Căng thẳng đến mức lòng bàn tay toát mồ hôi.
Không ai ngờ Hoàng đế và Ôn Uyển cũng tới tham dự hôn lễ của chúng ta.
12
Có lẽ vì thua t.h.ả.m ở đại hội tài nữ, Ôn Uyển vẫn một lòng muốn giành lại thể diện.
Vì vậy ngay khi Tần Lãng vừa đón ta vào cửa, nàng đã lập tức gây khó dễ.
Trước khi chúng ta hoàn thành ba lạy thành thân, Ôn Uyển không chút khách khí hỏi:
“Bài thơ ngươi làm trong đại hội tài nữ hôm ấy là Tần đại nhân đã nói trước cho ngươi biết phải không?”
“Nếu không, làm sao ngươi có thể ứng đối trôi chảy như vậy?”
Ta thở dài, hoàn toàn không nhường nàng.
“Ôn cô nương, cướp mất vị trí đứng đầu của cô, quả thật ta có chút áy náy.”
“Hôm ấy chỉ vì thấy những đề mục kia thú vị nên không nhịn được mà đáp.”
“Không ngờ cô lại để tâm đến vậy.”
“Đại hội tài nữ lần sau ta không tham gia nữa, được chưa?”
Hóa ra kiếp trước ta lại ngu xuẩn tới mức ấy.
Vì một nam nhân mà tự tay bóp tắt ánh sáng trong sinh mệnh mình.
Khi những người xung quanh nhìn ta bằng ánh mắt khâm phục, sắc mặt Ôn Uyển càng thêm khó coi.
Nàng chỉ có thể gửi hy vọng vào Lưu Sóc, đôi mắt đẫm lệ nhìn chàng.
Nhưng lần này, Hoàng đế không giống kiếp trước.
Không bắt ta nhận lỗi.
Không bảo ta phải rộng lượng.
Cũng không ép ta thông cảm.
Trước mặt tất cả mọi người, chàng lạnh lùng trách mắng Ôn Uyển.
“Nếu đã tham gia tỷ thí thì phải có khí độ chấp nhận thắng thua.”
Ôn Uyển nhìn chằm chằm ta, trong mắt đầy bất cam cùng nhục nhã.
Nàng đứng dậy, môi run rất lâu mới miễn cưỡng nói được vài chữ.
“Xin lỗi.”
“Hôm nay là ta lỡ lời.”
Ta không đáp.
Chỉ lạnh nhạt thu hồi ánh mắt, tiếp tục bái đường thành thân.
Nhưng đêm tân hôn, Tần Lãng lại giống như biến thành một người khác.
13
Trong lòng ta không hiểu sao lại bực bội bất an.
Vì thế sau khi chàng uống rượu hợp cẩn, định rời khỏi tân phòng, ta lập tức gọi lại.
“Tuy chàng và ta đã nói trước không làm phu thê thật sự, nhưng cũng đâu cần rời đi nhanh như vậy?”
Rõ ràng trước lúc thành hôn, hai người đã thỏa thuận chỉ làm phu thê trên danh nghĩa.
Nhưng giờ thấy chàng muốn rời đi, ta lại chẳng hiểu sao cảm thấy hụt hẫng.
Tần Lãng không nói.
Bước chân dừng lại.
Ta ôm thêm một bộ chăn đệm đưa cho chàng.
Không bao lâu sau, men rượu bắt đầu ngấm.
Đầu óc ta choáng váng.
Cũng chẳng còn muốn giấu giếm.
“Tần đại nhân, chàng có từng nghĩ tới chuyện chúng ta làm phu thê thật sự không?”
Khi nói câu này, ta đã nằm bên cạnh chàng.
Tần Lãng bỗng nhiên căng thẳng.
Mặt đỏ tới tận sau tai.
“Nàng... nàng đã nghĩ kỹ chưa?”
“Qua đêm nay, cho dù có hối hận cũng không kịp nữa...”
Ta nhìn chằm chằm chàng.
Nhưng chẳng nghe rõ chàng đang nói gì.
Chỉ thấy đôi môi kia không ngừng mấp máy.
Thoạt nhìn rất mềm.
Không đợi Tần Lãng còn đang đỏ mặt phản ứng, ta đã nghiêng người hôn lên.
Cả người nam t.ử lập tức cứng đờ.
Ta vừa định hỏi sao chàng không chịu phối hợp thì ngay sau đó, Tần Lãng đã đảo khách thành chủ.
Đêm ấy thật sự bị giày vò đến kiệt sức.
Sáng hôm sau, toàn thân ta rã rời, ngay cả sức ngồi dậy cũng không còn.
Đầu đang đau như b.úa bổ, Tần Lãng ngồi bên giường, đưa cho ta một bát canh giải rượu.
Chàng cố ý để lộ những dấu đỏ trên cổ.
“Tối qua nàng khinh bạc ta.”
“Sau này phải chịu trách nhiệm với ta cả đời.”
Trong đầu ta mơ hồ lóe lên vài hình ảnh tối qua.
Mặt lập tức nóng bừng.
14
Một tháng sau.
Ta cùng Tần Lãng tham dự cung yến.
Giữa buổi, Thái hậu gọi ta qua nói vài câu.
Bà khen ta là nữ t.ử thông tuệ.
Không vào cung có lẽ lại là chuyện tốt.
Sau khi tạ ơn, ta định trở lại yến tiệc.
Nhưng giữa đường lại nghe thấy giọng nam quen thuộc.
“Trẫm đã nói rồi, chép Phật kinh quan trọng nhất là thành tâm.”
Ôn Uyển không hiểu mình sai ở đâu.
“Nhưng bệ hạ, thần nữ có chỗ nào không thành tâm?”
“Trước đây chẳng phải người từng nói chỉ cần thần nữ không bỏ cuộc, nhất định sẽ khiến Thái hậu yêu thích sao?”
Ta lén nhìn qua.
Hóa ra Ôn Uyển đã chép mấy bản kinh văn cho Thái hậu.
Chỉ là trên đó có vài chỗ sai vô cùng rõ ràng.
Dù thế nào cũng không thể lọt vào mắt Thái hậu.
“Bây giờ Thái hậu đã chán ghét nàng.”
“Tốt nhất đừng tiếp tục xuất hiện trước mặt người nữa.”
Giọng Ôn Uyển rất nhỏ.
“Rốt cuộc là Thái hậu chán ghét ta, hay bệ hạ chán ghét ta?”
Hoàng đế im lặng.
Sau đó bỏ mặc Ôn Uyển mà rời đi.
Không ai chú ý tới ta trong góc.
Cảnh tượng này so với kiếp trước quả thật khác nhau một trời một vực.
Trước kia Lưu Sóc từng sủng ái nàng bao nhiêu.
Bây giờ lại chán ghét bấy nhiêu.
Nói cho cùng, từ đầu tới cuối người Lưu Sóc yêu nhất vẫn chỉ là chính mình.
Không phải Ôn Uyển.
Cũng chẳng phải ta.
Nghĩ tới đây, ta bất đắc dĩ thở dài.
Vừa quay người định trở về yến tiệc, ta lại đụng phải Lưu Sóc.
Nhìn kỹ mới phát hiện khóe mắt chàng đầy tia m.á.u, thần sắc vô cớ suy sụp hơn rất nhiều.
Chàng không kiềm được tình cảm, đưa tay muốn vuốt mặt ta.
Ta theo bản năng lùi lại, cúi người hành lễ.
“Không biết bệ hạ ở đây, thần nữ vô ý kinh động thánh giá, xin bệ hạ thứ tội.”
Chàng đứng yên thật lâu.
Cuối cùng mới khàn giọng nói:
“Lúc trước là trẫm nhìn lầm người.”
“Ngọc Trản, nếu nàng bằng lòng, trẫm nguyện bất chấp lời thiên hạ mà cưới nàng làm...”
Ta thản nhiên để lộ dấu hôn Tần Lãng để lại tối qua.
“Bệ hạ, thần nữ và phu quân tình cảm rất tốt.”
Giọng Lưu Sóc lập tức trầm xuống, ánh mắt tối đi.
“Trẫm biết nàng đang giận.”
“Giận trẫm trước đây thiên vị Ôn Uyển.”
Ban đầu ta quả thật từng giận.
Giận vì sao chàng chưa từng thật sự nhìn thấy ta.
Sau này gặp Tần Lãng, ta lại không còn giận nữa.
Bởi ta đã biết cảm giác được một người thật sự nhìn thấy mình là thế nào.
Cũng hiểu ra rằng muốn sống tốt một đời, những người không quan trọng vốn chẳng cần đặt vào lòng.
