Tụng Nghi - 7
Cập nhật lúc: 18/06/2026 06:20
Vương phi vừa nghe nửa câu đầu còn đang đắc ý.
Ngay lập tức đỏ bừng cả mặt.
“Con... con nói bậy gì vậy?”
Tam ca ca vẫn ung dung như cũ.
Huynh ấy đưa tay cầm chiếc kéo bạc trong đĩa lên, cắt mở một chiếc càng cua, tỉ mỉ gỡ phần thịt bên trong rồi đặt vào bát của ta.
“Xem ra chính mẫu phi cũng không có ý định làm như vậy. Vậy hà tất phải làm khó Nghi nhi? Nếu mẫu phi thực sự không vừa mắt chúng con. Sau khi thành thân, con và Nghi nhi chuyển ra ngoài ở riêng là được.”
Lần này không chỉ Vương phi, ngay cả Vương gia cũng vội vàng đứng bật dậy.
“Minh nhi, con nói gì vậy? Con là Thế t.ử Vương phủ. Lại còn là người đang được Hoàng thượng hết sức coi trọng. Sao có thể dọn ra ngoài ở riêng được? Người ngoài sẽ nghị luận con thế nào? Nghị luận Vương phủ chúng ta thế nào?”
Vương phi đã sớm dịu giọng xuống, bà cười gượng vội vàng chuyển chủ đề:
“Đứa nhỏ này toàn nói linh tinh. Được rồi, được rồi, đừng nói mấy chuyện đó nữa. Đồ ăn nguội cả rồi, mau ăn đi.”
Suốt cả bữa cơm sau đó, không còn ai gây khó dễ cho ta nữa.
Bế tắc đã hành hạ ta suốt mấy năm ở kiếp trước vậy mà giờ đây chỉ bằng vài ba câu nói đã được giải quyết dễ dàng như thế.
Tứ tỷ tỷ gắp thức ăn cho ta ba lần, ngũ tỷ tỷ cười nói ngày mai sẽ cùng ta đi đặt may hôn phục và chọn bộ trang sức đội đầu, ngay cả Vương phi cũng miễn cưỡng hỏi han ta vài câu.
Khi tiệc tan, không biết từ lúc nào Tiêu Hạ Vân đã đứng phía sau ta, giọng nói mang theo vài phần mỉa mai:
“Tiêu Hạ Minh chẳng qua cũng chỉ thấy ngươi có chút nhan sắc nên nhất thời mới mẻ mà thôi. Sau này hắn đối với ngươi, e rằng còn chẳng bằng ta.”
“Có điều bây giờ ngươi có đổi ý cũng vô dụng. Ta đã bảo mẫu phi mời bà mối tới Trần phủ cầu thân Tam tiểu thư rồi.”
Ta đến nhìn hắn cũng lười nhìn.
Chỉ là… một người tốt đẹp như Trần tam tiểu thư nếu thật sự gả cho hắn, thì đúng là đáng tiếc.
Xem ra ta phải tìm cách nhắc nhở nàng ấy một tiếng mới được.
13
Ta sai Điềm Đào sáng sớm hôm sau đến bái phỏng Trần tam tiểu thư.
Không ngờ nàng vừa ra khỏi cửa chưa được bao lâu đã cười hì hì quay trở về.
“Tiểu thư, xem ra nô tỳ không cần phải đi chuyến này nữa rồi.”
“Vì sao?”
Ta kinh ngạc hỏi.
“Nô tỳ còn chưa kịp ra khỏi cửa đã thấy Vương phi dẫn theo bà mối ủ rũ trở về rồi.”
“Mới hỏi thăm một chút thì biết, sáng sớm nay Vương phi đã tới Trần phủ cầu thân cho Ngũ công t.ử.”
“Kết quả Trần tam tiểu thư nói rằng, ngay cả ân nhân cứu mạng của gia đình mình mà Ngũ công t.ử còn xem thường, còn muốn bôi nhọ, đủ thấy nhân phẩm không tốt. Cho nên nàng không đồng ý mối hôn sự này.”
“Trần tam tiểu thư vốn là người được Quốc công gia và Quốc công phu nhân yêu thương nhất.”
“Ngay cả bản thân Tam tiểu thư cũng không đồng ý, Quốc công gia và Quốc công phu nhân đương nhiên càng không chịu. Đến bữa cơm cũng không giữ lại, trực tiếp tiễn Vương phi và bà mối ra khỏi phủ.”
Nghe vậy, trong lòng ta nhẹ nhõm hẳn, đồng thời cũng mơ hồ nhớ lại chuyện của kiếp trước.
Kiếp trước, Trần tam tiểu thư đại khái cũng đã từ chối hôn sự này thế nhưng Tiêu Hạ Vân lại đổ hết mọi chuyện lên đầu ta khiến ta phải chịu nhục nhã, lại còn mang theo vài phần áy náy.
Chưa kịp suy nghĩ sâu hơn, đã nghe tiểu nha hoàn bên ngoài bước vào bẩm báo:
“Tiểu thư, Vân Bình tỷ tỷ tới rồi.”
Vân Bình là đại nha hoàn bên cạnh lão thái thái.
Tiểu nha hoàn vén rèm cửa lên liền thấy Vân Bình mang đầy vẻ vui mừng trên mặt, trong tay ôm một chiếc hộp gỗ tinh xảo bước vào.
Chiếc hộp được mở ra, tầng trên cùng chất đầy châu báu và trang sức nhưng Vân Bình lại cười nói:
“Những thứ này không đáng là gì.”
Vừa nói nàng vừa nhấc lớp ngăn phía trên ra.
Lúc ấy mới thấy bên dưới là ngân phiếu cùng khế ước ruộng đất và nhà cửa.
“Tiểu thư kiểm lại đi. Ngân phiếu một nghìn lượng, tổng cộng năm tờ. Đây là tín vật để khi lĩnh tiền mang theo.”
“Đây là điền sản ở ngoại ô kinh thành, tổng cộng một nghìn năm trăm mẫu. Ngoài ra còn có năm cửa hàng. Một tiểu viện ba gian ba tiến.”
“Tiểu thư đừng thấy viện t.ử không lớn, cả con phố này đều là nơi cư ngụ của các quan viên từ ngũ phẩm trở lên trong kinh thành. Vị trí rất tốt, cho thuê hay bán đi đều thuận tiện.”
Những thứ này giống hệt kiếp trước.
Lão thái thái sẽ không vì ta gả cho Thế t.ử hay gả cho Tiêu Hạ Vân mà có sự khác biệt nào.
Mỗi vị tiểu thư trong phủ xuất giá, ngoài khoản chi từ công quỹ của Vương phủ, còn có phần bổ sung từ mẫu thân ruột.
Lão thái thái cũng sẽ cho thêm của hồi môn riêng.
Mà ta vì không còn phụ mẫu nên phần của riêng mà lão thái thái cho còn nhiều gấp đôi các tiểu thư khác.
Ta đang định cùng Vân Bình đến viện của lão thái thái để tạ ơn bỗng nghe bên ngoài vô cùng náo nhiệt.
Một tiểu nha hoàn phụ trách quét dọn mặt mày rạng rỡ chạy vào bẩm báo:
“Tiểu thư! Thế t.ử gia sai người mang đồ tới rồi. Người mau ra xem đi, nhiều lắm!”
Ta bước ra ngoài nhìn.
Những chiếc rương cao đến nửa người xếp kín cả sân.
Phương ma ma cười đến mức mặt nở hoa cầm danh sách, đọc từng món từng món một.
Đọc suốt gần nửa canh giờ mới hết Phương ma ma khô cả cổ họng.
Uống cạn một chén trà rồi mới cười ha hả nói:
“Thế t.ử nói rồi. Tất cả những thứ này đều nhập vào của hồi môn của tiểu thư, là tài sản riêng của tiểu thư. Còn sính lễ sẽ chọn ngày lành khác rồi đưa tới.”
“Thế t.ử đã đến cầu xin Triệu Vương và Triệu Vương phi. Đến lúc đó tiểu thư sẽ xuất giá từ phủ Triệu Vương, được xem như nữ nhi của phủ Triệu Vương.”
Nói đến đây, Phương ma ma bước tới nắm lấy tay ta, giọng nói cũng dịu xuống vài phần.
“Như vậy, tiểu thư có thể yên tâm chờ ngày xuất giá rồi. Bất kể là ai cũng không thể bắt bẻ được nửa lời.”
Ta mỉm cười gật đầu đáp phải thế nhưng hốc mắt đã nóng lên từ lâu.
Kiếp trước, ta xuất giá từ viện của lão thái thái, đó đã là ân tình của lão thái thái ta vốn đã vô cùng cảm kích.
Không ngờ Tam ca ca lại vì ta mà đi cầu xin Triệu Vương.
Ta đương nhiên biết chuyện này không phải vì thể diện của chính huynh ấy.
