Tương Chi - Chương 4
Cập nhật lúc: 14/07/2026 03:01
Nếu đại lang nhìn thấy ta của hôm nay.
Có lẽ...
Chàng sẽ rất vui.
Nhưng...
Nếu thấy chàng vui.
Ta lại chẳng thể vui nổi.
Điều mà hai chúng ta theo đuổi...
Từ đầu đến cuối...
Vốn chưa từng giống nhau.
Chúng ta...
Chưa bao giờ là người cùng chung một con đường.
Chỉ là thuở ấy ta còn trẻ.
Nên chưa từng nhận ra.
Ta ôm trong lòng chút nghĩa khí.
Ngỡ rằng mình đang cứu người khỏi biển khổ.
Nào ngờ...
Người ấy vốn chẳng cần ta cứu.
Chỉ là ta tự cho mình đúng mà thôi.
Muội muội tức giận vô cùng.
Nó mắng ta là đồ phá gia.
Mắng ta mới mất phu quân mà ngày nào cũng ăn diện lộng lẫy.
Lại mắng ta nếu không muốn ở lại nhà họ Sầm thì mau về nhà mẹ đẻ rồi tái giá.
Nhị lang bảo nó câm miệng.
Hắn nói:
“Trưởng tẩu góa phụ vốn đã không dễ dàng. Muội nên bao dung nàng ấy nhiều hơn.”
“Nếu không chịu được...Thì muội cứ trở về nhà mẹ đẻ rồi tái giá đi.”
Hai người cãi nhau hết lần này đến lần khác.
Sau đó...
Lại đ.á.n.h nhau hết trận này đến trận khác.
Nhưng ta...
Chưa từng cảm thấy mình làm quá.
Khi bọn họ phá sạch cơ nghiệp mà ta và đại lang cực khổ gây dựng.
Bọn họ đâu có đau lòng.
Vậy thì...
Ta tiêu bạc của bọn họ.
Ta cũng chẳng thấy xót.
Nếu năm xưa bọn họ biết điều.
Ta và đại lang đã có thể tự mình sống một cuộc đời yên ổn.
Chính bọn họ...
Đã từng chút một hủy hoại tất cả.
Đã vậy.
Đâu có đạo lý...
Bọn họ muốn bắt đầu thì bắt đầu.
Muốn kết thúc thì kết thúc.
Bọn họ là thứ gì chứ?
Lòng ta cứng như sắt đá.
Không hề d.a.o động.
Cho đến khi...
Muội muội mang thai.
7
Đứa bé này...
Đến với họ thật chẳng dễ dàng.
Thành thân 8 năm.
Mãi đến nay họ mới có được một đứa con.
Muội muội quỳ trước mặt ta.
Đôi mắt ngấn lệ.
“Tỷ tỷ...”
“Muội biết mình sai rồi. Tỷ tha cho muội đi.”
“Đại ca đã đi rồi.”
“Nhị lang cũng chẳng khác nào mất nửa cái mạng.”
“Phụ mẫu cũng đã già.”
“Đúng là họ thiên vị.”
“Nhưng đại ca cũng là cốt nhục họ sinh ra.”
“Chẳng lẽ vì thiên vị mà trong lòng họ không có lấy một chút chân tình sao?”
“Muội khó khăn lắm mới có được đứa bé này.”
“Muội không muốn nó vừa sinh ra đã phải mang tiếng là con của tội nhân.”
“Tỷ tỷ...”
“Muội sai rồi. Tỷ tha cho muội đi.”
Nó dập đầu liên tiếp xuống nền gạch.
Ta chỉ lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa.
Không thấy công công.
Cũng chẳng thấy bà bà.
Không có nhị lang xông vào chỉ trích ta như mọi lần.
Nó ngẩng đầu nhìn vẻ mặt ta.
Chợt sững người.
“Tỷ...”
“Tỷ cho rằng muội đang tính kế tỷ sao?”
Ta lạnh nhạt đáp:
“Ta không nên nghĩ như vậy ư?”
Những chuyện thuở nhỏ...
Quả thật quá khó quên.
Nó khóc.
Là lỗi của ta.
Đồ của ta không chịu đưa cho nó.
Cũng là lỗi của ta.
Nó làm hỏng đồ rồi đổ hết lên đầu ta.
Vẫn là lỗi của ta.
Thậm chí...
Ngay cả khi nó cãi nhau với bằng hữu rồi chịu thua.
Người sai...
Cũng là ta.
Mỗi một lần như thế.
Phụ mẫu đều đứng ra bênh vực nó.
Rồi quay sang trách mắng ta.
Ta...
Đã sớm quen rồi.
Ta chưa từng đặt lòng tin nơi nó.
Muội muội thất thần đứng dậy.
Loạng choạng bước ra ngoài.
Đến trước cửa.
Nó ngoái đầu nhìn ta.
Đôi mắt đẫm lệ, chất chứa tuyệt vọng và xa cách.
“Tỷ tỷ...”
“Vì sao tỷ muội chúng ta lại đi đến nước này?”
Ta cũng muốn hỏi.
Vì sao...
Chúng ta lại thành ra như hôm nay?
Nhị lang vội vã chạy tới.
Vừa thấy nó bước ra từ viện của ta, liền không nhịn được mà quát khẽ:
“Nàng lại đến tìm đại tẩu làm gì? Nàng có thể đừng gây chuyện nữa được không?”
Muội muội lập tức nổi giận.
“Dựa vào đâu mà nói ta gây chuyện? Sao không phải là tỷ ấy gây chuyện?”
Nhị lang lạnh giọng:
“Đại tẩu là người thế nào, ta hiểu rất rõ.”
“Trái lại là nàng.”
“Không có chuyện cũng phải gây cho thành chuyện.”
“Nếu năm đó chẳng phải nàng chê tên thổ phỉ ấy xấu xí...”
“Thì ta sao có thể đắc tội với hắn?”
“Làm gì có những chuyện xảy ra về sau?”
Muội muội bật lên một tiếng nghẹn ngào.
Rồi tát mạnh nhị lang một cái.
“Chàng không phải người.”
“Rõ ràng là hắn cứ nhìn chằm chằm vào ta…”
“Bây giờ chàng trách ta.”
“Tỷ tỷ trách ta.”
“Phụ mẫu cũng trách ta.”
“Ai cũng trách ta.”
“Chi bằng ta c.h.ế.t đi cho xong.”
Nó vừa khóc vừa chạy đi.
Cái nhà này...
Đã sớm chẳng còn ra dáng một gia đình.
Đêm xuống.
Ánh đèn lay động.
Ta ngồi khâu một chiếc áo nhỏ cho trẻ con.
Thật ra...
Trước khi biết những suy nghĩ trong lòng đại lang.
Chàng đối xử với ta rất tốt.
Chàng nói ta còn nhỏ.
Mang t.h.a.i sớm sẽ không tốt cho thân thể.
Đợi thêm vài năm nữa rồi sinh con cũng chưa muộn.
Trước lúc lên đường.
Chúng ta từng hẹn với nhau.
Đợi chàng trở về sẽ xin ra ở riêng.
Rồi sinh con.
Nào ngờ...
Chuyến đi ấy.
Lại chẳng còn ngày trở lại.
Thế sự như sương lạnh.
Khiến trái tim con người...
Ấm lên rồi lại nguội đi.
Nhưng...
Lòng đã nguội rồi.
Muốn ấm lại.
Khó biết bao.
Ta mang chiếc áo nhỏ ấy tặng cho muội muội.
Khi ấy.
Nó khóc đến đỏ hoe hai mắt.
Trước mặt đặt một bát t.h.u.ố.c phá thai.
Nó do dự mãi.
Không biết có nên uống hay không.
Ta cầm lấy bát t.h.u.ố.c.
Hất đổ xuống đất.
“Ta sắp đi rồi.”
“Sau này...Chúng ta sẽ không còn gặp nhau nữa.”
Muội muội giật mình.
“Tỷ đi đâu?”
Ta không trả lời.
Thuở nhỏ...
Ta từng ghen tị với nó.
Đã từng khóc bên miệng giếng.
Nhìn gương mặt phản chiếu trong làn nước.
Mí mắt một mí.
Sống mũi thấp.
Rõ ràng đều do cùng một mẫu thân sinh ra.
Vì sao dung mạo lại khác biệt đến thế?
Nhưng về sau...
Ta không còn hâm mộ nó nữa.
Một là...
Ta đã quen rồi.
Hai là...
Bằng hữu của ta chưa từng chê bai dung mạo bình thường của ta.
Cũng chẳng vì muội muội xinh đẹp mà thiên vị nó.
