Tưởng Dung - Chương 7
Cập nhật lúc: 07/09/2026 12:02
Trong mơ, lúc thì Giang Vân Sanh đứng giữa tuyết vẫy tay với ta, lúc lại là chàng cõng một người khác, bóng lưng càng đi càng xa.
Ta chạy theo phía sau suốt một quãng đường, gọi đến khản cả cổ, nhưng chàng chưa từng quay đầu lấy một lần.
Có người hết lần này đến lần khác thay khăn trên trán cho ta, lại bưng nước ấm đến bên môi, nắm lấy tay ta, không ngừng thì thầm:
“Tưởng Dung, nàng tỉnh lại đi…”
“Là ta không tốt, năm đó không nên giao nàng cho người khác.”
“Nàng quên hắn đi có được không? Sau này ta sẽ không nhường nàng cho bất kỳ ai nữa.”
13
Khi ta tỉnh lại, vừa khéo trông thấy một thị vệ áo đen cõng một ông lão râu tóc hoa râm bước vào cửa.
Dung Tu Viễn lập tức nghênh đón, giọng đầy sốt ruột:
“Thẩm thái y, mau xem cho nàng ấy đi, đã hôn mê suốt ba ngày rồi.”
Thẩm… thái y?
Chẳng phải hắn đã bị phế rồi sao?
Một phế Thái t.ử mà còn có thể sai thị vệ lén đưa Thái y từ trong cung ra ngoài?
Ba người đồng loạt quay đầu, vừa hay đối diện với đôi mắt đang mở của ta.
Ta cứng người một thoáng, dứt khoát nhắm mắt lại giả c.h.ế.t.
Thẩm thái y bước tới bắt mạch cho ta, chăm chú suy xét một lúc.
“Đau buồn quá độ làm tổn thương tâm mạch, cần tĩnh dưỡng một thời gian. Trước tiên uống vài thang t.h.u.ố.c dưỡng tâm để từ từ điều trị.”
Ta hé một mắt, liếc ông ấy:
“Có đắt không? Nếu đắt quá thì chẳng bằng ăn thêm mấy quả trứng gà bồi bổ, chắc cũng như nhau thôi.”
Thẩm thái y bật cười, mắng yêu: “Con nha đầu này, có đắt đến đâu cũng là Điện hạ trả bạc.”
Ta buồn bực đáp: “Hắn lấy đâu ra bạc, còn nợ ta mấy tháng tiền trứng gà kia kìa.”
Nghe vậy, ông ấy không nhịn nổi nữa, khóe miệng giật giật.
Dung Tu Viễn vội bảo thị vệ cõng người về lấy t.h.u.ố.c.
Đợi mọi người đi rồi, hắn đưa tay sờ trán ta.
“Hạ sốt rồi, không sao nữa. Mấy hôm trước cái trán này của nàng nóng đến mức có thể nướng khoai lang rồi đấy.”
Ta chống tay ngồi dậy:
“Người nào mà chẳng có lúc phát sốt, ngài đừng làm quá lên. À đúng rồi, gà của ta không thiếu con nào chứ?”
Ánh mắt Dung Tu Viễn chợt né tránh, không dám nhìn ta:
“Gà của nàng… mua ở đâu vậy?”
Trong lòng ta đ.á.n.h thót một cái, lập tức lao ra ngoài xem.
Chuồng gà thủng một lỗ.
Trên nền tuyết có một chuỗi dấu chân gà kéo dài ra ngoài.
Thiếu mất một con.
Ta ôm n.g.ự.c, đau lòng đến mức hít ngược một hơi.
Hắn lập tức quay ra ngoài hét: “Thanh Vũ! Mau tới trấn mua mười con gà về đây!”
Một bóng đen “vút” một cái lướt qua trên đầu ta, lao thẳng ra khỏi cổng viện.
Lúc này ta mới miễn cưỡng xuôi được cơn tức.
14
Ở lâu rồi, ta cũng dần nhìn ra.
Dung Tu Viễn sống ở chốn thôn quê này quả thật có rất nhiều điều bất tiện.
Đám thị vệ phải vòng theo đường nhỏ từ trấn tới tìm hắn.
Tuyết tan, bùn đất bám đầy ủng, từng bước từng bước giẫm vào sân nhà ta. Từ dưới mái hiên đến trước bậc cửa đâu đâu cũng toàn dấu chân, bẩn đến mức chẳng còn chỗ đặt chân.
Ta tự quyết định thay hắn, bảo hắn dẫn người rời đi.
Hắn lại không chịu, cau mày nói:
“Tưởng Dung, nàng đi cùng ta đi. Phụ hoàng đã điều tra rõ chuyện năm xưa, ta vốn bị oan, hiện giờ đang chuẩn bị triệu ta về kinh, khôi phục ngôi vị.”
Ta xua tay: “Ngài muốn bồi thường cho ta thì cho thêm chút bạc là được rồi, những thứ khác không cần.”
Dung Tu Viễn im lặng một thoáng, sau đó có chút ngượng ngùng nói thật:
“Ta cũng muốn thế. Nhưng nhị ca biết ta vẫn còn sống, chỉ mong ta c.h.ế.t luôn ở bên ngoài. Hắn lại biết nàng đã sống cùng ta lâu như vậy…”
“Nếu hắn bắt nàng để uy h.i.ế.p ta thì sao? Trong mắt hắn, nàng ở chỗ ta… có phân lượng không nhẹ.”
Ta không nhịn được bật cười khẩy:
“Đầu óc hắn bị cửa kẹp rồi à? Người có mắt đều biết Tống Minh Lan mới là người trong lòng ngài. Không bắt được nàng ấy thì quay sang bắt ta?”
“Bắt con tin mà cũng phải bắt một kẻ thế thân sao?”
15
Dung Tu Viễn nói đúng, giữ mạng vẫn quan trọng hơn.
Ngay đêm hôm ấy đã có người lẻn tới tận cửa, giẫm lên mái ngói nhà ta đ.á.n.h nhau suốt nửa đêm.
Dung Tu Viễn nhét ta vào tủ quần áo, còn mình chắn ở phía trước.
Trước khi trời sáng, thị vệ đ.á.n.h xe ngựa tới đón, chúng ta cứ thế xóc nảy suốt đường, chạy trốn trở về kinh thành.
Một lần nữa bước vào Đông cung, ta hoảng hốt đến mức có cảm giác như đã cách cả một đời.
Ta lại trở về làm Thái t.ử phi thế thân.
Dung Tu Viễn nói, ta chỉ cần giúp hắn che mắt những kẻ bên ngoài một thời gian. Đợi đại sự hoàn thành, hắn sẽ cho ta hưởng một đời vinh hoa phú quý.
Nguyện vọng thứ ba hắn vẫn còn nợ ta, tính ra ta vẫn có thể đòi hắn thêm một điều nữa.
Ta đồng ý.
Tai mắt trong Đông cung ngày một nhiều.
Hoàng hậu triệu ta vào cung hỏi chuyện, ban thưởng không ít đồ, còn khen ta và Thái t.ử đồng cam cộng khổ.
Ta ngoài mặt tạ ân, trong lòng lại âm thầm lẩm bẩm.
Đổi cả một nàng dâu mà cũng không nhìn ra, chẳng biết là mắt Hoàng hậu không tốt, hay căn bản từ trước tới giờ chưa từng thật sự để tâm.
Sau khi trở về kể chuyện này cho Dung Tu Viễn nghe, hắn mới nói mẫu hậu hắn chưa từng triệu kiến Tống Minh Lan.
Trước kia hắn sợ mẹ chồng nàng dâu ở chung không hòa thuận, dứt khoát chưa bao giờ để Tống Minh Lan vào cung.
Ta lập tức hiểu ra.
Thảo nào.
Hoàng hậu thiên vị Nhị hoàng t.ử là chuyện ai ai cũng biết.
Bà không chỉ chia không ít công việc trong tay Dung Tu Viễn cho Nhị hoàng t.ử, mà còn thường xuyên khen Nhị hoàng t.ử có năng lực trước mặt Hoàng thượng.
