Tướng Quân Phu Nhân "bảo Bọc" Nha Hoàn Hổ Báo - Chương 5

Cập nhật lúc: 24/08/2026 12:02

Tần Tiêu quả nhiên là người nói được làm được, tác phong sấm rền gió cuốn, tuyệt đối không lề mề như đám quan văn. Chỉ ba ngày sau vụ đại chiến chổi trúc, hắn thực sự đến bái phỏng, nhưng không phải uống trà đàm đạo, mà là mang sính lễ đến đập cửa cầu thân.

Sáng hôm đó, ta đang nhàn nhã c.ắ.n hạt dưa thì nghe bên ngoài ầm ĩ hệt như vỡ đê. Tiểu Mãn hớt hải chạy vào, tay lăm lăm cái móng giò lợn luộc, miệng lắp bắp.

"Đại tiểu thư, tên cẩu tặc hôm nọ mang quân đến bao vây phủ chúng ta rồi! Trông sát khí đằng đằng, trên vai còn vác rương hòm đỏ ch.ót, chắc là định cướp tài sản."

Ta vội buông nắm hạt dưa, lấy khăn lau tay. Đường đường là Phiêu Kỵ tướng quân, chẳng lẽ đi cướp của giữa ban ngày?

Khi ta cùng Tiểu Mãn vòng qua hành lang, đứng nép sau tấm bình phong ở tiền sảnh nhìn ra, cảnh tượng trước mắt quả thực ch.ói mù mắt. 88 rương sính lễ sơn son thiếp vàng xếp chật kín sân Cố phủ. Rương nào cũng mở toang, bên trong không chứa lụa là gấm vóc mỏng manh mà toàn là những thứ thực tế đến thô bạo. Vàng thỏi đúc to bằng nửa viên gạch, san hô đỏ cao cả trượng, ngọc trai Nam Hải to bằng quả nhãn và mấy l.ồ.ng gà lôi béo múc múp đang đập cánh quang quác.

Tần Tiêu vận trường bào đỏ tía thêu kim tuyến, eo thắt đai ngọc, phong thái uy vũ ngút ngàn. Hắn ung dung ngồi vắt chéo chân trên ghế thái sư, nhấp ngụm trà, ngước đôi mắt hoa đào nhìn phụ thân ta đang toát mồ hôi hột.

"Cố lão gia, Tần mỗ hôm nay đến mang sính lễ cầu thân. 88 rương này chỉ là chút lòng thành, Cố lão gia xem có vừa mắt không?"

Phụ thân ta nuốt nước bọt. Ông vốn là quan văn, thấy đám thân binh lăm lăm chuôi kiếm thì chân đã mềm nhũn.

"Tần... Tần tướng quân quá lời, sính lễ này quá hậu hĩnh rồi."

Kế mẫu Trương thị ngồi phía đối diện, mắt tham lam chòng chọc vào mấy rương vàng, hận không thể ôm ngay vào lòng. Nhưng sực nhớ ra mục đích của Tần Tiêu, sắc mặt bà ta liền đen lại. Tần Tiêu là khúc xương quá ngon, sao có thể để lọt vào miệng Cố Vân Yên?

Trương thị nặn ra nụ cười gượng gạo.

"Tướng quân coi trọng Cố gia quả là phúc phận, nhưng không biết ngài muốn cầu thân vị thiên kim nào? Nhị tiểu thư Nguyệt Lạc nhà ta vừa tròn 15, tinh thông cầm kỳ thi họa, tính tình hiền lương, mong manh như nước."

"Ta không thích người mong manh như nước."

Tần Tiêu thẳng thừng ngắt lời. Hắn gõ ngón tay lên ghế, giọng lười biếng nhưng áp bách.

"Uống nước nhiều dễ sặc, ta đến hỏi cưới đích trưởng nữ Cố Vân Yên."

Trương thị cứng đờ, c.ắ.n răng cố đ.ấ.m ăn xôi.

"Tướng quân nghìn vạn lần phải cân nhắc, đại tiểu thư nhà ta mệnh cách cứng, tính tình lạnh lùng. Bên cạnh lại có đứa nha hoàn man rợ, động tí là rút kiếm đ.á.n.h người. Tướng quân rước loại nữ t.ử dung túng hạ nhân đ.á.n.h khách về nhà, e là gia đạo không yên."

Ta đứng sau bình phong khẽ cười lạnh, lại dở bài cũ. Nhưng Tần Tiêu không phải loại nam nhân để người khác dắt mũi.

Hắn bật cười sảng khoái, đứng phắt dậy. Xoẹt một tiếng xé gió, hắn rút phăng bảo kiếm cắm phập xuống nền gạch. Lưỡi kiếm cắm sâu ba tấc, đuôi kiếm rung lên bần bật. Phụ thân ta suýt té khỏi ghế, Trương thị sợ đến mặt cắt không còn giọt m.á.u.

"Trương phu nhân hiểu lầm rồi."

Tần Tiêu thu nụ cười, ánh mắt sắc như d.a.o.

"Ta là tướng quân đ.á.n.h giặc, ta thích đ.á.n.h người. Thê t.ử của ta đương nhiên cũng phải biết đ.á.n.h người. Nha hoàn của nàng ấy rút kiếm c.h.é.m người chứng tỏ thê t.ử của ta được bảo vệ rất tốt, phi thường hợp ý ta."

"Nhưng con bé từng hứa hôn bằng miệng với họ hàng xa ở quê rồi!"

Trương thị cùng đường bịa chuyện đổi trắng thay đen.

"Hứa hôn ở quê?"

Tần Tiêu nhướng mày, hắn rút kiếm lên tra vào vỏ kiếm.

"Hắn ở đâu? Tên gì? Cho ta địa chỉ, chiều nay ta phái 3 trăm kỵ binh đến thăm hỏi. Nếu hắn dám ngóc đầu tranh nữ nhân với Tần Tiêu ta, ngày mai Cố gia sẽ nhận được hũ tro cốt của hắn làm quà cưới."

Cả sảnh đường tĩnh lặng như tờ. Đám thân binh phía sau đồng thanh hô to rõ.

"Thưa tướng quân!"

Trương thị sợ vỡ mật, ngồi phịch xuống ghế không dám hoe. Phụ thân ta vội lau mồ hôi trán, gật đầu lia lịa.

"Tướng quân bớt giận, không có hứa hôn gì hết, đều là nội t.ử thiển cận hồ đồ. Hôn sự này Cố gia ta đồng ý."

Tần Tiêu lúc này mới thu sát khí. Hắn phẩy tay, một phó tướng bê chiếc hộp gỗ lim nạm ngọc bước lên.

"Đã là người một nhà, ta không vòng vo nữa."

Tần Tiêu nhìn thẳng về phía tấm bình phong, mắt hoa đào lóe ý cười.

"Vân Yên cô nương, nàng xem kịch nãy giờ rồi, có muốn ra nhận sính lễ không?"

Bị điểm danh, ta bình thản vén rèm bước ra. Tà áo lụa lướt trên nền gạch, tao nhã hành lễ.

"Tiểu nữ tham kiến Tần tướng quân."

Tần Tiêu tự tay mở chiếc hộp gỗ lim. Bên trong là xấp ngân phiếu dày cộp mấy vạn lượng, đi kèm khế ước nhà đất điền trang.

"Đây là toàn bộ tài sản riêng của ta. Tiền bạc, binh quyền, sổ sách, phu nhân giữ hết. Sau này ta đi đ.á.n.h trận kiếm tiền, nàng chỉ việc ở nhà tiêu tiền đếm vàng."

Lời cầu hôn không vương chút thơ ca sên súa, nhưng vung tay đ.á.n.h trúng ngay điểm yếu chí mạng của ta: sự nhàn nhã và giàu có. Nam nhân này tuy thô bạo một chút, nhưng quả thực rất hợp gu ta.

Nhưng trước khi ta kịp đưa tay nhận, Tiểu Mãn đã lù lù xuất hiện chắn ngang. Nha đầu ngốc hai mắt sáng quắc nhìn chằm chằm mấy l.ồ.ng gà lôi, rồi lại nhìn đống vàng thỏi nuốt nước bọt ực ực. Nàng quay sang ta thì thầm.

"Đại tiểu thư, cẩu tặc này nhiều tiền quá! Hắn mang gà đến nhiều thế này, ăn đến sang năm không hết. Ngài gả quách cho hắn đi, kẻo hắn đổi ý mang đống thịt kia đi mất."

Khóe miệng Tần Tiêu giật giật. Hắn lập tức bắt sóng, xoay người chỉ mười l.ồ.ng gà lôi, hào phóng tuyên bố.

"Tiểu nha đầu, đống gà kia chỉ là quà gặp mặt. Chỉ cần ngươi gật đầu khuyên tiểu thư gả cho ta, sau này bước vào phủ, ngươi muốn ăn gà quay lợn quay bao nhiêu ta bao trọn đời. Hơn nữa, ta cam đoan không bao giờ ép tiểu thư nhà ngươi động móng tay vào bất cứ việc gì."

Đôi mắt Tiểu Mãn mở to hết cỡ, sự thù địch tan biến sạch bách, thay vào đó là sùng bái tột độ.

"Một lời đã định!"

Tiểu Mãn vỗ tay đ.á.n.h đét. Nàng trực tiếp giật chiếc hộp gỗ lim từ tay Tần Tiêu nhét thẳng vào tay ta.

"Đại tiểu thư nhận mối này nhanh chốt, bỏ phí của rồi đấy!"

Ta dở khóc dở cười. Chỉ mười l.ồ.ng gà lôi mà con bé bán đứng chủ t.ử trắng trợn thế này sao? Ta khẽ thở dài, khép nắp hộp lại, mỉm cười kiều diễm.

"Nếu tướng quân đã thành ý, tiểu nữ cung kính không bằng tuân mệnh. Mong ngài nhớ rõ lời hứa hôm nay: tiền ta giữ, gà Tiểu Mãn ăn, còn ngài ra ngoài hiên ngủ nếu dám chọc giận ta."

Tần Tiêu bật cười ha hả, gật đầu cái rụi.

Hôn lễ diễn ra chấn động cả kinh đô. Ta thuận lợi mang theo 18 rương hồi môn cùng bảo vật trấn phái Tiểu Mãn, uy phong lẫm liệt gả vào phủ tướng quân.

Đêm động phòng hoa trúc, phòng tân hôn thắp nến long phụng rực rỡ, trên giường rắc đầy đậu phộng hạt sen. Ta trùm khăn voan đỏ, ngoan ngoãn ngồi mép giường, duy trì phong thái đoan trang.

Bên ngoài truyền đến bước chân vững chãi. Tần Tiêu đẩy cửa bước vào, thở phào như trút được gánh nặng.

"Cuối cùng cũng tống cổ được đám cẩu tặc chuốc rượu kia về."

Hắn dừng lại trước mặt ta. Không khí tĩnh lặng, kiều diễm và mờ ám. Tần Tiêu hắng giọng, cầm đòn cân hỉ chuẩn bị vén khăn voan.

Đúng lúc lãng mạn nhất, một âm thanh cực kỳ phá đám vang lên từ dưới gầm giường.

Dộp! Khụ khụ! Tiếng nhai xương gà giòn tan.

Động tác của Tần Tiêu cứng đờ. Hắn cau mày, hất tung màn đỏ rủ xuống. Chỉ thấy Tiểu Mãn đang ngồi khoanh chân dưới đất, bên cạnh là đĩa gà quay vĩ đại bị gặm một nửa. Tay trái cầm đùi gà, tay phải ôm thanh trọng kiếm, miệng nhai nhóp nhép, trợn trừng nhìn Tần Tiêu cảnh giác.

"Ngươi... nha đầu điên chui vào đây từ lúc nào?"

Tần Tiêu giật nảy mình lùi lại. Ta tự kéo khăn voan xuống, mỉm cười.

"Phu quân chớ trách, Tiểu Mãn nhát gan, quen ngủ dưới đất canh giường cho thiếp rồi."

"Nhát gan?"

Tần Tiêu chỉ tay vào mặt Tiểu Mãn, gân xanh giật giật.

"Đứa vác chổi dượt ta chạy ba vòng hoa viên mà gọi là nhát gan? Đêm nay là đêm động phòng, nàng để nha hoàn ngồi nhai xương gà dưới gầm giường thì động phòng kiểu gì?"

Tiểu Mãn nuốt ực miếng thịt, quyệt mỡ dính trên miệng, lạnh lùng.

"Tướng quân cứ động phòng, coi như ta mù, ta điếc. Ngài mà làm tiểu thư nhà ta đau một tiếng, ta lập tức thiến ngài."

Nói xong, nàng xoẹt một tiếng, rút kiếm ra nửa tấc, ánh kiếm chiếu thẳng một vệt sáng vào hạ bộ Tần Tiêu. Tần Tiêu hít khí lạnh, theo bản năng khép c.h.ặ.t hai chân.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Tướng Quân Phu Nhân "bảo Bọc" Nha Hoàn Hổ Báo - Chương 5: Chương 5 | MonkeyD