Tướng Quân Phu Nhân "bảo Bọc" Nha Hoàn Hổ Báo - Chương 8
Cập nhật lúc: 24/08/2026 12:02
"Không sao." Trác Ngôn khẽ mở miệng, giọng nói khô khốc nhưng lại mang theo sự dịu dàng hiếm thấy. Hắn dùng bàn tay không bị thương, hơi vụng về vươn ra, định chạm vào đỉnh đầu Tiểu Mãn, nhưng rồi lại rụt về.
"Không đau, không đau cái đầu nhà ngươi! Câm miệng để ta băng lại!"
Tiểu Mãn híp mắt, hung hăng c.ắ.n đứt dải lụa, buộc một cái nơ bướm to đùng và cực kỳ xấu xí lên bắp tay Trác Ngôn. Băng xong, nàng còn tự nhiên đưa tay vỗ vỗ lên n.g.ự.c áo hắn, lẩm bẩm: "Tạm ổn rồi, về bảo tướng quân thưởng thêm tháng lương mua gà tẩm bổ cho ngươi."
Ta và Tần Tiêu nấp sau đống sọt che đó không xa, vừa gặm kẹo hồ lô vừa hưng phấn nhìn nhau. Tần Tiêu giơ tay lên, ta cũng giơ tay lên. Hai vợ chồng đập tay nhau cái đét trong không trung, thành công mỹ mãn.
Tần Tiêu cười ngoác miệng đến tận mang tai: "Đêm nay giường của chúng ta cuối cùng cũng được bình yên rồi."
Quả nhiên, từ ngày hôm đó trở đi, bầu không khí trong phủ tướng quân bắt đầu thay đổi một cách vi diệu. Tiểu Mãn không còn đứng gác dưới gầm giường động phòng của chúng ta nữa. Thay vào đó, mỗi khi rảnh rỗi, người ta lại thấy nàng lon ton bưng một bát canh gà hầm táo đỏ, chạy tít lên mái nhà hoặc ra góc sân sau, nhét vào tay Trác Ngôn.
Trác Ngôn vốn là ám vệ ăn gió nằm sương, nay lại ngoan ngoãn ngồi im trên nóc nhà, mặt đỏ bừng, bưng bát canh gà vừa mặn chát vừa khét lẹt của Tiểu Mãn, uống cạn không trừ một giọt, thậm chí còn khen ngon. Hai oan gia ngõ hẹp, cãi nhau thì cãi như vạc, nhưng dưới ánh mắt người ngoài, ai cũng thấy rõ ràng hạt giống tình cảm đã nảy mầm bám rễ sâu đến mức nào rồi.
Thời gian thấm thoắt thoi đưa, chớp mắt đã đến tết Trung thu. Hoàng đế mở yến tiệc lớn tại ngự hoa viên, mời bá quan văn võ cùng gia quyến đến dự. Ta thân là tướng quân phu nhân nhất phẩm cáo mệnh, đương nhiên phải cùng Tần Tiêu sánh bước tiến cung.
Hôm nay ta mặc bộ triều phục mệnh phụ phu nhân màu đỏ sậm thêu chỉ vàng, đầu đội phượng quan khảm thất bảo, khí thế ngút trời, uy nghi lẫm liệt. Đi sát theo hầu phía sau lưng ta vẫn là Tiểu Mãn. Chỉ có điều hôm nay bên cạnh nàng còn có thêm một bóng dáng cao lớn mặc giáp vệ quân, Trác Ngôn.
Nhờ lập công lớn trong đợt tiễu phỉ ở ngoại ô tháng trước, Trác Ngôn đã được Hoàng thượng phá lệ phong làm Vũ Lâm Vệ thống lĩnh trật lục phẩm, không còn là ám vệ ẩn nấp trong bóng tối nữa.
Yến tiệc linh đình, đèn l.ồ.ng sáng rực cả ngự hoa viên. Đang lúc ta đang thong thả nhấp một ngụm trà hoa cúc, từ phía đối diện bỗng truyền đến một tiếng cười lanh lảnh, nghe vô cùng ch.ói tai: "Ô kìa, đây chẳng phải là Tần phu nhân sao? Cố đại tiểu thư ngày nào nay đã là phu nhân tướng quân, uy phong thật đấy."
Ta nhướng mày, lười biếng ngước mắt lên. Trương thị vận một bộ y phục màu cánh chả lộng lẫy dắt theo Cố Nguyệt Lạc bước tới. Kể từ ngày ta xuất giá, Cố Nguyệt Lạc tiếng xấu đồn xa vì mưu tự hắt nước sôi, cộng thêm việc Cố gia bị Tần Tiêu dằn mặt, không có gia đình t.ử tế nào trong kinh đô chịu hỏi cưới. Nghe đâu Trương thị đang phải c.ắ.n răng tính bề gả nàng ta làm kế thất cho một vị đại thần bộ thị lang đã ngoài 50 tuổi.
Nhìn thấy ta dung quang hoán phát, phu quân bưng bít nâng niu, sự ghen tị trong mắt mẹ con họ gần như hóa thành thực thể, thiêu đốt cả không gian.
"Mẫu thân quá khen." Ta mỉm cười thản nhiên, không buồn đứng dậy hành lễ. Cấp bậc của Tần phu nhân ta hiện tại còn cao hơn cả Cố lão gia. Trương thị chẳng qua chỉ là cáo mệnh phu nhân tứ phẩm, lấy tư cách gì bắt ta quỳ?
Thấy ta hờ hững, Trương thị tức nghẹn. Bà ta đảo mắt một vòng, cố ý cao giọng để các vị phu nhân xung quanh đều nghe thấy: "Tần phu nhân, nữ nhân xuất giá phải lấy phu quân làm trọng. Ta nghe đồn trong phủ tướng quân quy củ đảo lộn, nha hoàn hạ nhân nhà cô lộng quyền, không những không cho tướng quân nạp thiếp mà còn hống hách đ.á.n.h đập cả thị vệ trong phủ. Một nữ t.ử dung túng hạ nhân dữ dằn như thú hoang thế này, thật làm nhục thanh danh Cố gia chúng ta."
Lời này vừa thốt ra, các phu nhân xung quanh lập tức che miệng xì xào bàn tán. Cố Nguyệt Lạc đứng bên cạnh cũng đổ thêm dầu vào lửa, lấy khăn tay che khóe miệng cười khẩy: "Đúng vậy, tỷ tỷ. Nha hoàn Tiểu Mãn này xuất thân hạ tiện, bạo lực hung tàn. Tỷ tỷ mang một kẻ như vậy ở bên người, cẩn thận có ngày nàng ta nổi điên c.ắ.n ngược lại chủ t.ử đấy."
Tiểu Mãn đang đứng phía sau ta, nghe thấy có kẻ dám xỉa xói mình thì lửa giận bốc lên ngùn ngụt. Nàng bước lên một bước, bàn tay chai sạn lập tức nắm c.h.ặ.t lấy chuôi kiếm bên hông, híp mắt sát khí đằng đằng: "Mụ già thối miệng! Nhị tiểu thư mưu mô! Các ngươi nói ai là thú hoang? Có tin ta rút kiếm c.h.é.m bay cái miệng của các ngươi ngay tại ngự hoa viên này không?"
Thấy Tiểu Mãn nổi điên sờ vào kiếm, Trương thị như bắt được vàng, lùi lại hét toáng lên: "Mọi người xem, mọi người xem! Lẽ nào không có ai trị được con nha đầu man rợ này sao? Tướng quân phu nhân thả ch.ó c.ắ.n người giữa yến tiệc hoàng gia, đúng là phản rồi!"
Khóe môi ta khẽ cong lên, bưng chén trà nhấp một ngụm, không hề có ý định lên tiếng cản Tiểu Mãn. Bởi vì ta biết có người sẽ không chịu ngồi yên.
Chỉ thấy một thân ảnh cao lớn mặc giáp phục uy vũ bước ra từ phía sau, sải những bước dài vững chãi tiến thẳng đến bên cạnh Tiểu Mãn. Trác Ngôn mặt lạnh như sương băng. Hắn không hề quát tháo Tiểu Mãn mà cực kỳ tự nhiên vươn tay ra, bao trọn lấy bàn tay nhỏ bé đang nắm chuôi kiếm của nàng, nhẹ nhàng kéo nàng ra phía sau lưng mình, dùng thân hình to lớn của mình che chắn cho nàng một cách hoàn hảo.
Động tác bảo bọc trắng trợn này khiến cả ngự hoa viên trố mắt kinh ngạc.
Trác Ngôn ngẩng cao đầu, ánh mắt sắc như chim ưng lia thẳng vào mặt Trương thị và Cố Nguyệt Lạc. Giọng nói mang nội lực thâm hậu vang lên rành rọt, từng chữ từng chữ nện vào màng nhĩ đám người hóng hớt: "Trương phu nhân, xin tự trọng!"
Trác Ngôn hất hàm, khí thế bức người của một thống lĩnh Vũ Lâm Vệ khiến Trương thị run rẩy lùi lại thêm một bước.
"Nội t.ử tính tình vốn thẳng thắn, có ân báo ân, có oán báo oán, chưa từng vô cớ ức h.i.ế.p ai. Nàng ấy được tướng quân và phu nhân sủng ái, cũng là phu nhân danh chính ngôn thuận của Trác Ngôn ta. Nếu Trương phu nhân và Cố nhị tiểu thư còn dám buông lời sỉ nhục thê t.ử của ta một câu nào nữa, không cần nàng ấy phải bẩn tay rút kiếm, Trác mỗ dù có phải bẩm báo Hoàng thượng cũng tự tay tiễn hai vị ra khỏi ngự hoa viên này."
"Nội... nội t.ử?" Trương thị lắp bắp, hai mắt trố ra như ốc nhồi. "Trác thống lĩnh, ngài... ngài cưới một con nha hoàn làm chính thê sao?"
Cố Nguyệt Lạc ghen tị đến mức vặn nát cả chiếc khăn tay. Một thống lĩnh tiền đồ rộng mở lại đi cưới nha hoàn xuất thân khu ổ chuột, còn nàng ta là thiên kim lại phải gả cho một lão già sắp xuống lỗ.
"Có gì không thể?"
Tần Tiêu từ phía bên kia ung dung bước tới. Hắn khoác tay lên vai Trác Ngôn, cười lớn tiếng âm vang sảng khoái: "Trác thống lĩnh là huynh đệ vào sinh ra t.ử của bổn tướng quân, Tiểu Mãn là muội muội kết nghĩa của phu nhân ta. Hai người họ trai tài gái sắc, môn đăng hộ đối, Hoàng thượng còn tự mình ban hôn. Trương phu nhân có ý kiến gì với thánh chỉ của Hoàng thượng sao?"
Nghe đến hai chữ thánh chỉ, Trương thị sợ đến mềm nhũn hai chân ngã phịch xuống đất. Cố Nguyệt Lạc thì sắc mặt trắng bệch, nhục nhã và ghen tức đến mức lật lờ hai mắt rồi ngất xỉu ngay tại chỗ.
Đám cáo mệnh phu nhân xung quanh lập tức đổi hướng gió, thi nhau khen ngợi Trác thống lĩnh và Tiểu Mãn đúng là duyên trời tác hợp, khen Tần phu nhân nhân từ độ lượng, đối xử với hạ nhân như người nhà.
Tiểu Mãn nấp sau lưng Trác Ngôn, khuôn mặt luôn dữ dằn bạo lực nay lại đỏ bừng lên như quả cà chua. Nàng cúi gằm mặt, hai tay túm c.h.ặ.t lấy vạt áo giáp của hắn, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Tên mặt than nhà ngươi nói ai là nội t.ử chứ? Sến súa c.h.ế.t đi được."
Trác Ngôn không quay đầu lại, nhưng bàn tay to lớn của hắn khẽ luồn ra sau, nắm c.h.ặ.t lấy tay Tiểu Mãn mười ngón đan xen, khóe môi luôn cứng đờ hiếm hoi nở một nụ cười cực kỳ dịu dàng.
Ta nhìn cảnh tượng đó, lại ngước lên nhìn Tần Tiêu. Hắn cũng đang nhìn ta, ánh mắt chan chứa tình ý vô hạn. Hắn cúi đầu ghé sát vào tai ta thì thầm: "Phu nhân, kỳ đà đã bị rước đi rồi, đêm nay về phủ, chúng ta cuối cùng cũng có thể chân chính trải qua một đêm không có ai ngồi dưới gầm giường c.ắ.n xương gà nữa rồi."
Ta bật cười, khẽ tựa đầu vào vai hắn. Hạnh phúc đôi khi chỉ đơn giản là có một người nguyện ý cản gió che mưa cho mình, và tống cổ thành công cô nha hoàn bạo lực cho một tên thị vệ tốt số.
