Tưởng Rằng Chỉ Là Hợp Tác, Anh Lại Yêu Đến Tự Ti - Chương 1
Cập nhật lúc: 04/08/2026 07:01
Thương Dự là con thứ nhà họ Thương, ai cũng bảo từ nhỏ anh đã ốm yếu, nhu nhược không làm nên trò trống gì.
Khi tôi bất ngờ m.a.n.g t.h.a.i con anh, nhà họ Thương lập tức đến tận nơi cầu hôn.
Vì họ sợ đó là đứa con duy nhất mà Thương Dự có thể có trong đời.
Trong ba năm ấy, nói là tương kính như tân chi bằng nói chúng tôi chỉ là người lạ ngủ chung giường.
Trong chuyện giáo d.ụ.c con cái, Thương Dự luôn tôn trọng mọi ý kiến của tôi.
Anh không tham gia, cũng không can thiệp.
Cho đến ngày hôm nay, tôi đi làm về sớm.
Vừa đi ngang qua phòng làm việc, tôi nghe thấy tiếng nức nở nghẹn ngào truyền ra từ bên trong.
Nhìn qua khe cửa, Thương Dự đang cụp mắt, lặng lẽ rơi lệ khi ngắm nhìn di ảnh của bố mẹ.
"Bố mẹ ơi, có phải con quá yếu đuối rồi không? Nếu không, tại sao cô ấy chẳng thèm nhìn con lấy một cái... May mà đứa bé đã giữ chân cô ấy lại."
Trông anh lúc này thật sự giống như một kẻ đáng thương.
Tôi đẩy cửa bước vào, Thương Dự lập tức lau nước mắt, tỏ vẻ như không có chuyện gì xảy ra.
"Sao vậy?"
"Không có gì, đi ăn cơm thôi!"
Rõ ràng là muốn an ủi, muốn hỏi xem rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra, nhưng lời đến bên miệng lại chẳng thể thốt thành lời.
Thương Dự biết tôi không yêu anh, nhưng chỉ cần tôi không đề cập đến chuyện ly hôn, anh dự định sẽ cứ thế tiếp tục sống cùng tôi.
Đến cả người giúp việc trong nhà cũng lén lút bàn tán:
"Cậu hai sống thật khổ sở, vợ không yêu, con gái không thân, lại còn ốm yếu thế kia, đúng là đáng thương."
"Chứ sao nữa, tôi còn thấy anh ấy lén đứng ở góc tường nhìn vợ con chơi đùa, rồi tự mình thầm mỉm cười một mình ở đó."
Trên bàn ăn, cô con gái ba tuổi Hòa Hòa đang vui vẻ ăn cơm.
Đột nhiên, Hòa Hòa quay sang nói với tôi:
"Mẹ ơi, ngày mai mẫu giáo có hoạt động phụ huynh, mẹ và chú Thẩm nhớ đến nhé!"
Thương Dự nghe vậy thì khựng lại, cụp mắt nhìn xuống bàn.
Thương Dự chưa từng tham gia hoạt động phụ huynh ở trường của Hòa Hòa bao giờ.
Trước kia là do anh hay ốm vặt, nên tôi toàn nhờ Thẩm Vũ đi thay.
Sau này thấy anh có vẻ không để tâm, nên tôi cũng không nhắc lại nữa.
Nhưng hôm nay, sau khi nghe anh lén khóc và nghe những lời người giúp việc nói, tôi quyết định phải thay đổi tình trạng này.
Tôi thử dẫn dắt con gái chủ động mời Thương Dự đi cùng.
"Sao con không mời bố đi?"
Hòa Hòa buột miệng: "Nhưng trước giờ toàn là chú Thẩm đi mà, chú Thẩm có thể bế con chạy rất lâu để giành được bông hoa nhỏ đó."
Nghe vậy, Thương Dự đứng dậy rời khỏi bàn ăn.
Tôi đoán chắc là anh lại chạy về phòng trốn khóc rồi.
Dẫu sao con gái với anh cũng không hề thân thiết chút nào.
Buổi tối trước khi đi ngủ, tôi cố ý dặn dò anh:
"Ngày mai anh đi cùng em đến trường mẫu giáo tham gia hoạt động của con nhé."
Thương Dự chậm rãi lên tiếng: "Có phải vì Thẩm Vũ bận rồi không?"
"Không phải."
Anh không hỏi thêm gì nữa.
Trong mơ, tôi lờ mờ cảm nhận được có hơi ấm truyền từ sau lưng, nhưng sáng ra thức dậy, thấy khoảng cách giữa tôi và Thương Dự vẫn xa vời vợi.
Tôi nghĩ, chắc đó chỉ là ảo giác mà thôi.
...
Ngày hôm sau khi xuất phát, thấy Thương Dự mặc đồ thể thao, trông anh có vẻ thoải mái và tự tại hơn hẳn.
Hiếm khi nào thấy anh xuất hiện với vẻ ngoài như thế này.
Thần sắc anh có vẻ khá ổn, chắc hẳn là đã vui mừng cả đêm khi nghĩ đến hoạt động hôm nay rồi.
Khi đến trường mẫu giáo, Hòa Hòa lập tức lao tới ôm c.h.ặ.t lấy chân tôi.
"Mẹ ơi, cuối cùng mẹ cũng tới rồi."
Thấy Thương Dự đi cùng, Hòa Hòa tò mò hỏi: "Chú Thẩm đâu ạ?"
Tôi ngồi xổm xuống, xoa đầu con bé.
"Không thể cứ làm phiền chú Thẩm mãi được, bố cũng có thể giúp con giành được bông hoa nhỏ mà."
Hòa Hòa gật đầu đáp vâng.
Tôi đi vệ sinh, để hai bố con đứng đợi tại chỗ.
Lúc quay lại, tôi thấy một cậu nhóc đang chạy tới bắt chuyện với Hòa Hòa.
"Thương Mộc Hòa, sao bố cậu không đến? Lần này mình nhất định sẽ giành được nhiều hoa đỏ hơn cậu cho xem."
Hòa Hòa lập tức nắm lấy tay Thương Dự, dõng dạc phản bác:
"Đây chính là bố mình! Bố đã đến rồi, cậu đừng hòng giành được hoa đỏ của mình, bố mình lợi hại lắm đấy nhé."
Nghe con gái giới thiệu, gương mặt vốn bình thản của Thương Dự bỗng chốc hiện lên nụ cười đầy mãn nguyện.
Hòa Hòa chủ động đòi Thương Dự bế.
Thương Dự cười cưng chiều, cúi người bế xốc cô bé lên, đối với anh, đây chính là phần thưởng tuyệt vời nhất.
Hoạt động bắt đầu, các cặp cha con buộc chân chạy đua, Thương Dự nắm c.h.ặ.t bàn tay nhỏ bé của Hòa Hòa, vui vẻ lao về đích.
Tôi đứng một bên hò hét cổ vũ cho họ.
Thương Dự nghiêng đầu nhìn tôi, ánh mắt anh sáng rực, vừa kiên định lại vừa tự tin.
Sau khi chạy xong, thấy hai má anh đỏ bừng, tôi bắt đầu lo lắng.
"Anh nghỉ ngơi một lát đi, lượt sau để em."
Nghe thấy phải đổi người, Hòa Hòa lập tức ôm c.h.ặ.t t.a.y Thương Dự làm nũng: "Không chịu đâu, con muốn bố ở cùng con cơ."
Hiếm khi thấy Hòa Hòa gần gũi với mình như vậy, Thương Dự cười bảo tôi: "Anh không sao đâu, chỉ là hơi nóng thôi."
Kết thúc hoạt động, cả hai bố con đều nhễ nhại mồ hôi.
Lúc chuẩn bị về, Hòa Hòa buồn ngủ, không muốn đi bộ, Thương Dự liền chủ động bế con lên.
Hòa Hòa an tâm tựa vào vai anh ngủ thiếp đi.
Ra đến cổng trường, một người đàn ông mặc âu phục chỉnh tề tiến về phía chúng tôi.
Là Thẩm Vũ, người anh thanh mai trúc mã của tôi.
Anh ta lên tiếng hỏi: "Nghe nói hôm nay trường Hòa Hòa tổ chức hoạt động cho cha mẹ, anh còn đang thắc mắc sao lần này em không gọi anh?"
Tôi cười giải thích: "Cũng không muốn làm phiền anh, mấy vận động nhẹ nhàng này Thương Dự vẫn chịu được."
Thương Dự bên cạnh đang bế con, nghe chúng tôi nói chuyện thì nhìn vẻ đầy dè dặt.
"Đi thôi."
Tôi kéo áo Thương Dự, anh có vẻ ngạc nhiên trước hành động của tôi, đứng khựng lại một lát.
Buổi tối, tôi bước ra từ phòng tắm.
Thương Dự đang tựa đầu giường, mỉm cười xem điện thoại.
Thấy tôi ra, mặt anh lập tức đỏ bừng rồi vội vàng tắt màn hình.
Tôi liếc thấy dường như đó là tấm ảnh cả nhà ba người ở trường mẫu giáo hôm nay.
Để kiểm chứng suy đoán của mình, tôi nhắn tin hỏi cô giáo Vương ở trường.
Cô Vương trả lời: [Đúng vậy, ảnh đó bố Hòa Hòa đã nhờ cô gửi cho anh ấy vào buổi chiều rồi.]
Tôi không ngờ Thương Dự lại chủ động tìm cô giáo để xin ảnh.
Vẻ hoảng hốt khi tắt điện thoại lúc nãy của anh, cứ như sợ tôi biết anh đang xem ảnh vậy.
Lúc ngại ngùng trông anh cũng đáng yêu thật đấy.
Hoạt động vừa rồi đã thực sự kéo gần khoảng cách giữa Thương Dự và Hòa Hòa.
Hôm sau, Hòa Hòa đeo ba lô nhỏ, nắm lấy tay tôi.
"Con muốn bố và mẹ cùng đưa con đi học, được không ạ?"
