Tuyết Cũ Chiếu Hồng Mai - Chương 4
Cập nhật lúc: 14/08/2026 05:04
“Tỷ đừng giận Hạc Niên ca ca nữa, huynh ấy đã biết mình sai, còn bảo muội đến khuyên nhủ tỷ cho thật tốt.”
“Huynh ấy nói mình đã đưa nhầm đồ, chuyện này là lỗi của huynh ấy. Chỉ vì thấy muội nhát gan nên nhất thời quên hỏi tỷ thêm một câu.”
“Biểu tỷ, tỷ và Hạc Niên ca ca là thanh mai trúc mã, đừng vì một chuyện nhỏ mà gây ra bất hòa.”
“Thuốc trị thương vẫn còn hơn nửa bình, muội trả cho tỷ, tất cả đều trả cho tỷ. Tỷ đừng giận nữa, có được không?”
Ta nhẹ nhàng rút ống tay áo khỏi tay nàng ta:
“Những thứ không thuộc về ta, ta không cần nữa.”
“Thuốc và Bùi Hạc Niên đều như vậy.”
Nàng ta cứng đờ, giọng nói chợt cao lên mấy phần:
“Tỷ thật sự muốn từ hôn?”
Nhận ra mình vừa thất thố, nàng ta hơi co người lại:
“Ý muội là hôn sự không phải trò đùa, tỷ không thể vì nhất thời giận dỗi mà phá hỏng tình nghĩa giữa hai phủ.”
Ta nhìn nàng ta:
“Chuyện này chưa đến lượt muội bận tâm.”
“Nhưng tối nay, phiền muội chuyển về viện phía tây.”
Thân thể nàng ta chao đảo:
“Tỷ muốn đuổi muội đi?”
Ta liếc nhìn nàng ta:
“Viện đó là của ta, không thể vì muội đã ở mười năm mà biến thành của muội.”
“Y phục, trang sức, bộ trang sức đội đầu và thư họa đều là của ta, muội phải để lại đầy đủ, không được thiếu thứ nào.”
Bàn tay cầm bình t.h.u.ố.c của nàng ta siết đến trắng bệch:
“Tỷ biết rõ bọn họ không thích muội. Tỷ đuổi muội khỏi viện chẳng khác nào đẩy muội đi chịu khổ.”
Ta bật cười:
“Muội coi việc Giang gia thu nhận và nuôi dưỡng mình là chịu khổ sao? Vậy muội cứ trở về Hứa gia đi, chắc hẳn kế mẫu của muội sẽ không để muội phải chịu nỗi khổ như thế này.”
Nước mắt ấm ức của nàng ta lập tức lăn xuống:
“Trước kia chúng ta cùng ăn cùng ngủ, chưa từng phân biệt của tỷ hay của muội. Ngay cả khi ba người cùng đi chơi, chúng ta cũng luôn vui vẻ, chưa từng có khúc mắc. Vì sao tỷ đột nhiên đối xử với muội như vậy?”
“Bởi vì khi ấy, người luôn nhượng bộ và bỏ công sức là ta, còn muội là kẻ được hưởng lợi, chỉ việc yên ổn tận hưởng hạnh phúc và vui vẻ.”
Ta bỏ mặc Hứa Hy Hòa lại trong sân.
Nàng ta vẫn khoác áo choàng của ta, chỉ là sống lưng đã khom xuống, không còn dáng vẻ đương nhiên như trước.
…
Thiên viện nằm ở phía đông, quay mặt về hướng tây, không rộng rãi và sáng sủa bằng viện của ta.
Đám hạ nhân vốn bênh vực chủ t.ử nhà mình, khinh thường vị biểu tiểu thư đã đẩy tiểu thư của họ ra đỡ đao, vì vậy chẳng ai chịu nghe Hứa Hy Hòa sai bảo.
Các tỷ muội trong nhà đã sớm nhìn thấu tâm tư nàng ta dành cho Bùi Hạc Niên, ánh mắt ai nấy đều tràn đầy khinh miệt, tránh nàng ta còn không kịp.
Nàng ta co mình trong thiên viện, sống không được tốt nên chạy đến trước mặt mẫu thân khóc lóc.
Mẫu thân đến hỏi tội ta, ép ta phải đích thân đi mời nàng ta trở về.
Ta hỏi bà:
“Nếu nhát đao nàng ta đẩy con ra chắn thay cứa trúng cổ con, mẫu thân có hối hận vì đã dùng tính mạng nữ nhi để báo đáp ân tình của một củ nhân sâm không?”
Sắc mặt mẫu thân trắng bệch, giọng nói cũng yếu đi:
“Hy Hòa nói nó không cố ý.”
“Huống hồ chỉ bị thương ngoài da một chút, chẳng phải con vẫn đang yên ổn hay sao?”
Ta biết cuối cùng mọi chuyện vẫn sẽ trở thành như vậy.
Vì thế, ta nói:
“Người dùng củ nhân sâm của cô mẫu là mẫu thân, ân tình này nên do chính mẫu thân báo đáp.”
“Lần sau, mẫu thân hãy tự mình đỡ đao, nhận tội và thu dọn hậu quả thay nàng ta.”
“Con sẽ không tiếp tục dùng chính mình để trả ân tình thay mẫu thân.”
“Nếu mẫu thân vẫn ép buộc, con chỉ có thể mời phụ thân và đại bá mẫu đứng ra chủ trì công đạo.”
Sắc mặt mẫu thân biến đổi dữ dội, kinh hãi đến mức không thốt nên lời.
Hứa Hy Hòa co mình dưới cây hợp hoan, đôi môi đỏ mím c.h.ặ.t.
Sau khi xoay người, nàng ta lập tức rời khỏi viện.
Suốt cả ngày, nàng ta không hề trở về.
Nàng ta không dẫn theo hạ nhân, không báo hành tung, hoàn toàn không tuân theo khuê huấn.
Trước kia, mẫu thân sẽ ép ta đi tìm nàng ta.
Lần này, mặc cho mẫu thân khóc lóc làm ầm ĩ, ta vẫn xem như không thấy, chỉ ngồi bên cạnh đại tỷ học cách thêu hai mặt mà tỷ ấy giỏi nhất.
Đại bá mẫu muốn xem thái độ của ta.
Ta liền thể hiện rõ lập trường của mình.
Đại bá mẫu nhìn thấy tất cả, khẽ xoay chén trà rồi sai hạ nhân đi tìm người.
Hạ nhân trở về bẩm báo rằng Hứa Hy Hòa đã đến Bùi phủ.
Bàn tay cầm chén trà của đại bá mẫu khựng lại, sắc mặt lập tức xanh mét.
Đến chạng vạng, Bùi Hạc Niên đích thân đưa Hứa Hy Hòa trở về phủ.
Hắn lên tiếng biện hộ cho nàng ta:
“A Yểu lại giận dỗi, ta thật sự không biết phải làm sao nên mới đặc biệt nhờ Hy Hòa giúp ta nghĩ cách.”
“Người phá hỏng quy củ là ta, mọi lỗi lầm cũng đều thuộc về ta. Mong bá mẫu lượng thứ, xin người đừng trách phạt Hy Hòa.”
Đại bá mẫu không nói gì.
Mẫu thân lại vội vàng nở nụ cười, giành nói trước:
“Đứa trẻ A Yểu này bị ta chiều hư rồi, mong thế t.ử bao dung cho nó.”
Cuối cùng, ánh mắt Bùi Hạc Niên cũng rơi xuống người ta.
Khóe môi Hứa Hy Hòa cong lên, ôm nửa túi hạt dẻ rang đã nguội lạnh bước đến trước mặt ta:
“Hạc Niên ca ca đặc biệt đến phía tây thành mua cho biểu tỷ. Huynh ấy sợ tỷ lại không vui nên không dám tự mình đưa cho tỷ.”
Tỳ vị ta suy yếu, đại phu không cho phép ta ăn hạt dẻ.
Nhưng Hứa Hy Hòa lại thích ăn.
Ta kín đáo quan sát sắc mặt đại bá mẫu, thấy vẻ mặt bà vẫn bình thường, hoàn toàn không có ý ngăn cản.
Lúc ấy, ta mới nghiêng nửa người tránh bàn tay Hứa Hy Hòa đang đưa đến, dịu giọng nói:
“Biểu muội và thế t.ử kẻ xướng người họa, cùng chỉ trích ta tính tình nóng nảy, lòng dạ hẹp hòi, động một chút là không vui rồi cố tình gây sự quấy rầy người khác. Xin hỏi những lời ấy dựa vào đâu?”
Bàn tay cầm túi hạt dẻ của Hứa Hy Hòa hơi siết c.h.ặ.t:
“Muội không có ý đó.”
