Tuyết Năm Ấy Thật Lạnh - Chương 8 Hoàn

Cập nhật lúc: 22/08/2026 07:04

Ba ngày trước khi đi.  

Nửa đêm. Tin nhắn anh.

Chu Kinh Hòa: "Có thể gặp một lần không?"

Ngày thứ tư. Đoàn di chuyển.  

Tôi: Ngồi trên nóc xe. Ngắm sao.  

Có sóng.

Tôi: Vội nhắn lại.  

"Xin lỗi. Đang quay phim ngoài trời."

Nghĩ một chút.  

Gửi luôn vị trí.  

Kèm hai emoji bắt tay.  

Như gửi cho đối tác.

Ngay khoảnh khắc đó. Tôi bật cười.

Lục Dịch Chi: Bước ra. Bực mình.  

"Nửa đêm cười như phát dại. Mất trí à?"

Tôi: Quấn c.h.ặ.t chăn. Gió lạnh.  

"Tôi vui."

Lục Dịch Chi: Đưa iPad.  

"Xem lịch trình. Sắp rút khỏi đoàn.  

Anh chèn kín lịch quảng bá cho cô."

Năm đó. Sự nghiệp bùng nổ.  

Lịch kín. Ngủ là xa xỉ.  

Quan tâm tăng vọt. Tranh cãi cũng nhiều.

Tôi: Liên tục lỡ hẹn giải thưởng lớn.

Lục Dịch Chi: "Không thể vừa có cá vừa có gấu.  

Cô có lượng. Còn lại tùy duyên."

Tôi: Lật kịch bản. Thở dài.  

"Nhưng tôi vẫn muốn có cả hai."

Lục Dịch Chi: Đưa cuốn khác.  

"Lưu Bán Sơn trở lại.  

Không dùng người mới.  

Muốn thử không?"

Bìa: Bốn chữ lớn.  

BẠO TUYẾT ĐÃ TỚI

Tôi: Cười.  

"Vai này tôi nhất định giành."

1 NĂM SAU

Từ chọn vai đến quay xong: 1 năm.  

Kiểm duyệt: Hoãn mãi.

Năm thứ tư tái xuất. Tôi 30 tuổi.  

Sự nghiệp chạm đỉnh.  

Thiếu một thứ: Giải thưởng chuyên môn.

Một ngày mùa đông. Giang Thành tuyết lớn.

Sáng hôm sau.

Lục Dịch Chi: Gọi điện.  

Giọng run.

Lục Dịch Chi: "Bạo Tuyết Đã Tới được đề cử rồi!"

Tôi: Chưa kịp phản ứng.

Lục Dịch Chi: Cười.  

"Bạch Tranh, em sắp thành Ảnh hậu rồi."

ĐÊM LỄ TRAO GIẢI. NHIỀU NĂM SAU LY HÔN.

Lần đầu gặp lại Chu Kinh Hòa.

Bạo Tuyết Đã Tới bị đóng băng 3 năm.  

Rốt cuộc đại thắng:  

3 giải lớn trong nước.  

1 giải cao nhất liên hoan phim quốc tế.

Ánh hào quang rực rỡ.  

Hợp đồng đại diện cao cấp ồ ạt đến.  

Trong đó có Viễn Trình - công ty của anh.

Những năm gần đây. Anh thăng hoa.  

Năng lượng mới được nhà nước hỗ trợ.

Thương hiệu xưa nay không nhận đại sứ.  

Lần này chủ động mời tôi.

Hợp tác: Đôi bên cùng có lợi.  

Tài trợ. Đối tác. Khách mời danh dự.

Chu Kinh Hòa: Xuất hiện tại lễ trao giải lớn nhất.

Mạng xã hội: Dậy sóng.  

"Vì anh mà rút khỏi giới."  

"Ly hôn rồi quay lại rực rỡ."  

"Tin đồn mập mờ."

Tôi: Không còn liên quan.

PHÒNG HÓA TRANG

Tôi: Thử váy.  

Đột nhiên căng thẳng. Không rõ lý do.

Bạo Tuyết Đã Tới - dốc hết tâm huyết.  

Tôi hy vọng nó cho tôi một kết thúc trọn vẹn.

KHÁN PHÒNG. ÁNH ĐÈN

MC: Mở phong bì.

MC: "Và người đoạt giải  

Nữ diễn viên chính xuất sắc nhất là...  

Bạch Tranh - Bạo Tuyết Đã Tới!"

Cả khán phòng: Vỗ tay như sấm.

Tôi: Như trong mơ. Đứng dậy.  

Bắt tay từng người. Bước lên bục.

Ánh đèn lộng lẫy nhất.

Tôi: Ngước nhìn khán đài.

Chớp mắt. Ánh mắt chạm anh.

Chu Kinh Hòa.  

Khẽ cười.  

Trong mắt là lệ chưa khô.

Tôi: Mỉm cười. Gật đầu lịch sự.

TRÊN BỤC

Tôi: Nói lời cảm ơn.  

Khựng lại vài giây. Hít sâu.

Tôi: "Tôi tên là Bạch Tranh."

Giơ cao cúp.  

Cười rạng rỡ giữa ánh đèn.

Tôi: "Mười năm trước,  

tôi vì yêu mà rời đi.  

Năm năm trước,  

tôi vì đau mà quay lại.

Rất nhiều người hỏi tôi:  

Hối hận không?

Tôi: "Không hối hận.  

Vì nếu không yêu,  

tôi sẽ không biết thế nào là đau.  

Nếu không đau,  

tôi sẽ không biết thế nào là đứng dậy."

Tôi: "Cảm ơn đạo diễn Lưu Bán Sơn.  

Cảm ơn đoàn phim.  

Cảm ơn Lục Dịch Chi - người đã mắng tôi,  

kéo tôi, và chưa từng bỏ tôi.

Và cảm ơn..."  

Tôi dừng lại. Nhìn xuống khán đài.

Tôi: "Cảm ơn người từng dạy tôi  

thế nào là yêu,  

và thế nào là buông."

Tôi: Cúi người.

Vỗ tay.  

Đèn flash.  

Tiếng gọi: "Bạch Tranh! Bạch Tranh!"

SAU LỄ TRAO GIẢI. HẬU TRƯỜNG.

Phóng viên: "Cô Bạch, anh Chu có đến.  

Hai người có nói chuyện không?"

Tôi: "Có gật đầu chào."

Phóng viên: "Còn tình cảm không?"

Tôi: "Đã là chuyện của quá khứ."

BÊN NGOÀI. BÃI XE

Chu Kinh Hòa: Đứng cạnh xe.  

Tuyết rơi.

Chu Kinh Hòa: "Chúc mừng em.  

Ảnh hậu."

Tôi: "Cảm ơn."

Chu Kinh Hòa: "Vai đó... rất hợp em."

Tôi: "Ừ."

Im lặng.

Chu Kinh Hòa: "Anh đến chỉ để nói:  

Anh xin lỗi.  

Và chúc em hạnh phúc."

Tôi: "Anh cũng vậy."

Chu Kinh Hòa: "Anh sắp định cư ở Thụy Sĩ.  

Làm cho một tổ chức phi lợi nhuận."

Tôi: "Tốt."

Chu Kinh Hòa: "Tạm biệt."

Tôi: "Tạm biệt."

Anh: Lên xe. Đi.

1 NĂM SAU

Tôi: 31 tuổi.  

Phim mới: Đóng máy.  

Quảng cáo: 12 nhãn hàng.

Lục Dịch Chi: "Được rồi đó.  

Nghỉ đi."

Tôi: "Chưa.  

Em còn muốn thử vai phản diện."

Lục Dịch Chi: "Tham."

3 NĂM SAU

Tôi: Kết hôn với Ôn Trạch.  

Bác sĩ.  

Lễ cưới nhỏ.  

Không truyền thông.

Tin tức: "Ảnh hậu Bạch Tranh kết hôn."  

Bình luận: "Chúc chị hạnh phúc."

Tôi: Đăng ảnh bó hoa cưới.  

Caption: "Bình yên."

5 NĂM SAU

Thụy Sĩ. Một thị trấn nhỏ.

Tôi: Đi công tác.  

Ghé qua một trường học.

Trong lớp: Một người đàn ông.  

Dạy trẻ em vẽ.

Tóc bạc. Gầy. Nhưng mắt sáng.

Chu Kinh Hòa.

Anh: Ngẩng đầu. Thấy tôi.

Chu Kinh Hòa: "Cô Bạch?"

Tôi: "Thầy Chu."

Trẻ con: "Cô là ai ạ?"

Tôi: "Bạn của thầy."

Ra ngoài.

Chu Kinh Hòa: "Em đến Thụy Sĩ?"

Tôi: "Công tác."

Chu Kinh Hòa: "Sống tốt chứ?"

Tôi: "Tốt."

Chu Kinh Hòa: "Anh cũng tốt."

Im lặng.

Chu Kinh Hòa: "Tuyết năm nay đẹp."

Tôi: "Ừ tuyết thật đẹp và cũng lạnh nữa  ."

Chu Kinh Hòa: "Anh đi dạy tiếp."

Tôi: "Ừ."

Hai người: Gật đầu.  

Rẽ về hai hướng.

LỜI CUỐI

Có người nói với tôi:  

"Chị không hận anh ta sao?"

Tôi: "Không.  

Hận là còn yêu.  

Tôi chỉ nhẹ nhàng cảm ơn."

Cảm ơn anh đã đến.  

Cảm ơn anh đã đi.  

Cảm ơn cơn bão tuyết năm đó  

đã đóng băng tôi,  

để mùa xuân sau đó,  

tôi tự mình nở hoa.

Bạo Tuyết Đã Tới.  

Rồi cũng sẽ tan.

Và tôi Bạch Tranh 

đã đi qua bão tuyết,  

và trở thành chính mình.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.