Tuyết Ngục - Chương 7
Cập nhật lúc: 23/06/2026 16:05
Hoàng thượng ép buộc Vương gia thề trước triều đình, lấy tính mạng của Đoạn Dương công chúa ra cam kết, rằng ông tuyệt đối trung thành với tân chủ, và sẽ trao lại quyền lực khi tân đế đủ 19 tuổi.
Vương gia đã đồng ý.
Hai tháng sau, Hoàng thượng băng hà. Ninh Vương Lý Mộ Thần lên ngôi, khi đó hắn mới 16 tuổi. Đồng thời, Vương gia cũng nhận được tước hiệu cao quý hơn – Nhiếp chính vương.
Vương phủ trở lại vẻ nhộn nhịp như xưa. Cỏ dại trong hậu viên bị nhổ sạch, thay thế bằng những loài hoa quý giá. Quan viên xếp hàng dài để vào phủ thăm viếng, đến mức cửa phủ như sắp mòn đi vì lượng người qua lại.
Ta lại trở thành tiểu thư sống trong nhung lụa, có bốn tì nữ hầu hạ. Trang phục của ta lộng lẫy chẳng thua kém gì Đoạn Dương công chúa trước kia. Những bộ xiêm y lộng lẫy che lấp đi sự sắc sảo của ta, khiến ta trở nên ít nói và trầm lặng. Nhưng khi đêm xuống, ta vẫn lén lút đến bên tường hậu viện, mở một vò rượu, uống đến khi say mèm, trong cơn say ta như thấy cả dải ngân hà mênh m.ô.n.g của Tây Bắc.
Vương gia không cấm cản ta. Ta có thể mặc những bộ quần áo ta thích, tự do ra vào Vương phủ mà không cần thông báo. Đây là đặc quyền mà Dương Tiêu Nhiên và Tống Giai Nhược không có.
Sức khỏe của Dương Tiêu Nhiên không tốt, nàng đã mang bệnh trong suốt hai năm qua. Gió vừa thổi qua là nàng đã ho sặc sụa, chỉ có thể nằm nghỉ trong phòng suốt ngày. Ta thường mua điểm tâm từ các t.ửu lâu nổi tiếng trong kinh thành về cho nàng, và kể cho nàng nghe những chuyện mới lạ mà ta nghe được ngoài phố.
Thời gian cứ thế trôi qua trong những cuộc trò chuyện thầm thì của chúng ta.
Mùa thu năm ta 16 tuổi, bầu trời trong xanh không một gợn mây. Cảm hứng bỗng dâng trào, ta thay đồ nam nhân, cưỡi ngựa ra ngoại thành để thưởng ngoạn.
Mùa này cây cối đã nhuộm sắc đỏ vàng, ta định săn một con thỏ béo mang về, nấu một bát canh bồi bổ cho Dương Tiêu Nhiên.
Một con thỏ béo đang thảnh thơi gặm cỏ dưới gốc cây, thật là vô tư, ta đã để mắt đến nó từ lâu mà nó vẫn không hề hay biết.
Ta nhẹ nhàng rút một mũi tên, nhắm vào đuôi con thỏ và b.ắ.n ra. Nhưng đúng lúc ta tưởng chừng như con thỏ đã nằm trong tầm tay, thì một mũi tên từ bên cạnh bay tới, lệch hẳn mũi tên của ta. Con thỏ ngay lập tức giật mình, dựng thẳng đôi tai rồi phóng như bay biến mất.
"Ai đó!" Ta tức giận quay đầu lại, thì thấy một nam nhân trẻ tuổi, mặc y phục cưỡi ngựa tay áo hẹp màu xanh lam, đang cưỡi ngựa từ trong rừng đi ra.
Đầu óc ta vang lên một tiếng ong ong, mọi sắc màu xung quanh dường như biến mất trong khoảnh khắc, chỉ còn đôi mắt như được chạm khắc của hắn, trong vắt như bầu trời sau cơn mưa.
Hắn đã thay đổi rất nhiều, lạnh lùng và kiêu hãnh hơn trước, khuôn mặt cũng sắc sảo hơn. Nhưng ta vẫn nhận ra hắn ngay từ cái nhìn đầu tiên.
"Vừa rồi đó là một con thỏ mẹ, trong bụng còn có thỏ con, vì quá gấp gáp nên ta mới ra tay cứu nó, mong tiểu huynh đệ không để bụng." Hắn thản nhiên giải thích, rồi quay ngựa định rời đi.
Không hiểu sao m.á.u nóng dồn lên đầu, ta không suy nghĩ gì mà hét lên: "A Nam!"
Hắn dừng lại, quay đầu nhìn ta với ánh mắt nghi ngờ: "Ngươi biết ta sao?"
Ta gật đầu thật mạnh, nở nụ cười tươi: "Ừm! Nhiều năm trước ta từng nghe huynh trưởng gọi ngươi như vậy. Lâu rồi không gặp!"
"Ồ." Hắn cúi mắt xuống, thờ ơ nói: "Tên này đã lâu không ai nhắc đến nữa rồi."
Khi A Nam rời đi, bóng lưng của hắn trông có chút cô đơn.
So với nhiều năm trước, hắn dường như đã thay đổi. Sự phóng khoáng và kiêu ngạo mà ta từng thấy nơi hắn giờ không còn nữa, thay vào đó là một sự xa cách cao ngạo và sâu sắc.
Ta khẽ chạm vào đôi má nóng bừng của mình, cảm thấy có chút hối tiếc. Khó khăn lắm mới gặp lại hắn, nhưng việc cố gắng thân cận lại thất bại t.h.ả.m hại. Mỗi lần gặp gỡ hắn đều giống như cánh hoa quỳnh nở rộ trong đêm, đẹp đẽ nhưng rồi vụt tắt.
Ta chẳng còn hứng thú tiếp tục săn thỏ nữa, buồn bã trở về Vương phủ. Vừa vào đến cửa, một tì nữ đã chạy đến báo rằng Vương gia đang đợi ta.
Ta vội vàng thay lại trang phục nữ nhân, bước đến cửa thư phòng của Vương gia thì chạm mặt Tống Giai Nhược vừa từ trong đi ra. Đôi mắt nàng đỏ hoe, giận dữ nhìn ta một cái đầy hờn oán.
Ta không hiểu chuyện gì đã xảy ra, vì dạo này ta đâu có làm gì nàng.
Bước vào thư phòng, ta cung kính cúi chào Vương gia, ông giơ tay ý bảo ta ngồi xuống.
Sau vài câu trò chuyện, Vương gia đưa cho ta một tấu chương, mỉm cười hỏi: “Tuyết nhi, ngươi có muốn làm hoàng hậu không?”
Ngón tay ta rõ ràng khựng lại, mở tấu chương ra, ta thấy đó là danh sách được Lễ bộ soạn thảo cho việc chọn phi, tên của ta và Tống Giai Nhược đều nằm chễm chệ trên đó.
Ngày này cuối cùng cũng đến, không thể tránh khỏi.
Ta đóng tấu chương lại, bình thản nói: “Vương gia, Tuyết nhi không muốn.”
Chân mày của Nhiếp chính vương hơi nhướng lên, ông vẫn cười, nhưng lần này nụ cười lại mang theo lưỡi d.a.o: “Vậy ngươi chỉ muốn làm một cung phi thôi sao? Sau này gặp hoàng hậu, ngươi sẽ phải quỳ xuống hành lễ đấy.”
Ông không cho ta lựa chọn thứ hai. Khi ông còn là Chiêu Vương, ngay cả cha ta còn không thể cãi lời ông, huống hồ bây giờ ông là Nhiếp chính vương đầy quyền lực. Ngoài việc phục tùng, ta không có con đường nào khác.
Ta đứng lên, mỉm cười ngoan ngoãn nói: “Tuyết nhi không muốn dối trá nịnh nọt Vương gia, nhưng nếu người mong muốn Tuyết nhi làm vậy, Tuyết nhi sẽ nghe theo sự sắp đặt của người.”
Nhiếp chính vương bật cười lớn, gật đầu nói: “Tuyết nhi, mấy năm nay ngươi đã khôn ngoan hơn nhiều, ta rất thích những người thông minh.”
Ta im lặng một lúc rồi hỏi: “Vương gia, cha ta đã biết chuyện này chưa? Hôn nhân là chuyện lớn, ta là nữ t.ử, vẫn cần thông báo với ông một tiếng.”
“Ông ấy tất nhiên đã biết.” Vương gia hờ hững trả lời: “Nhưng nếu ngươi muốn, cứ viết cho ông ấy một lá thư đi.”
Quay về phòng, ta ngồi trước án thư để viết thư cho cha, ta đã ngồi đó thật lâu, b.út đã vạch nhiều vết mực loang lổ trên giấy.
Ta bắt đầu viết: “Cha, người có cách nào giúp con thoát khỏi Vương phủ không?”
Suy nghĩ một lúc, ta gạch bỏ.
Ta lại viết: “Cha, người có thể giúp con tìm hiểu, ai trong số các công t.ử có tên tự là A Nam không?”
Lại nghĩ ngợi, rồi ta cũng gạch bỏ.
Cuối cùng, ta chỉ viết vài dòng đơn giản: “Cha, Nhiếp chính vương muốn con làm hoàng hậu. Con thấy cũng không tệ, nên đã đồng ý rồi. Người đừng lo lắng cho con, giữ gìn sức khỏe, giúp con chăm sóc Oa Đầu nhé.”
Ta ngồi thẫn thờ hồi lâu, cuối cùng cũng gấp lá thư lại và bỏ vào phong bì. Có lẽ khi lá thư này đến nơi, cũng là lúc đến lễ Vạn Thọ rồi. Khi lễ Vạn Thọ kết thúc, chiếu chỉ lập hậu cũng sẽ được ban hành.
Cho đến tận mùa đông, ta vẫn không nhận được tin tức gì. Vào giữa tháng đông, lễ Vạn Thọ diễn ra, khắp nơi trong kinh thành đều tưng bừng náo nhiệt. Đêm hôm đó, cả Trường An đắm chìm trong ánh đèn hoa rực rỡ, mọi người đều háo hức chờ đợi khung cảnh phồn hoa dưới màn đêm.
Ta vốn không có ý định tham gia náo nhiệt, nhưng Dương Tiêu Nhiên lại rất hiếu kỳ, năn nỉ ta mua cho nàng một chiếc đèn hoa. Trên gương mặt tái nhợt của nàng, hiếm khi thấy được chút ửng hồng. Ta không nỡ từ chối nàng, nên dẫn theo tì nữ rồi ra ngoài.
Khi ta đến hội đèn, dòng người bắt đầu đông đúc. Ta nhờ phu xe nhanh ch.óng mua được một chiếc đèn sen, Dương Tiêu Nhiên hẳn sẽ rất thích nó.
Vì vẫn còn sớm, ta chán nản lang thang giữa dòng sông đầy ánh sáng. Khung cảnh đêm thật đẹp, các loại đèn hoa khiến Trường An rực rỡ như một dải ngân hà lấp lánh rơi xuống trần gian. Nhưng ta lại cảm thấy nhạt nhẽo, xung quanh đều là những cặp đôi tay trong tay, còn ta thì ngay cả một người để trò chuyện cũng không có.
Chẳng mấy chốc, ta đã đi hết một lượt từ đầu đến cuối con phố. Quay đầu nhìn lại dòng người đông đúc trong ánh sáng lấp lánh, ta bảo tì nữ: “Chúng ta về thôi.”
Nàng khẽ cúi đầu đáp lời: “Vâng, thưa tiểu thư.”
Ta đuổi tì nữ đi tìm xe ngựa ở góc phố, còn ta đứng một mình chờ trên vỉa hè. Đột nhiên, một bóng người từ trong bóng tối lao ra, bịt miệng ta và kéo vào một góc khuất.
"Đừng la lên, ta sẽ buông tay." Một giọng nam thì thầm sát tai ta.
Ta bị bắt cóc rồi sao? Lòng ta lo sợ, nhưng vẫn gật đầu làm theo lời hắn.
Hắn chầm chậm thả tay khỏi miệng ta, vừa định hét lên thì hắn đã tháo tấm mặt nạ ra, nở một nụ cười tươi rói, để lộ hàm răng trắng bóng: "Đại tỷ, cuối cùng ta cũng tóm được ngươi rồi!"
Người này trông quen quen. Ta nghiêng đầu nhìn hắn thật kỹ, rồi bỗng chốc mở to mắt đầy ngạc nhiên và vui sướng. Đúng rồi, đây chẳng phải là huynh đệ tốt của ta, Yến Thành Lương sao!
Hắn cười to hơn, khoanh tay trước n.g.ự.c và nói: "Lão đại, ta đã theo dõi Vương phủ suốt mấy ngày, vừa thấy ngươi ra ngoài là ta theo ngay, cuối cùng cũng bắt được ngươi!"
