Tuyết Rơi Ngày Cập Kê - Chương 3
Cập nhật lúc: 19/06/2026 09:00
Sắc mặt ta lập tức trắng bệch, vừa kinh vừa giận t/át hắn một cái.
Ba năm uất ứ,c trào dâng.
"Tạ Tự Thần, ngươi đã không muốn, vì sao còn cưới ta? Ngươi tình sâu nghĩa nặng thì đã sao, ta thì có tội tình gì? Dựa vào đâu mà ngươi đối xử với ta như thế?"
Hắn đột nhiên nâng chậu đèn bên cạnh lên, đôi mắt đen thẳm như vực sâu:
"Hôm đó ta say, nhưng ngươi thì không – đến giờ còn không chịu thừa nhận là ngươi đã có mưu đồ từ trước à?"
"Hôm đó đầu ta choáng váng, không biết mình ăn nhầm thứ gì, vừa được dìu về đã nằm xuống nghỉ, tỉnh lại thì thấy ngươi trong phòng ta."
Lời này, ta đã nói không biết bao nhiêu lần trong ba năm ấy, Tạ Tự Thần nghe chán rồi, vẫn chẳng chịu tin.
Hắn lại khẽ cười khẩy, rồi trong tiếng thét của ta, hắn châm đèn lên màn:
"Ban đầu ta muốn ngươi chịu đựng nỗi khổ như Nguyệt Trúc, nhưng ta sợ nàng đợi dưới suối vàng quá lâu... Hôm nay ngươi theo ta cùng đi, gặp nàng rồi nhớ nói cho rõ, rằng tất cả là lỗi của ngươi, người ta yêu từ đầu đến cuối chỉ có nàng."
"Đồ điên! Ngươi là đồ điên! Ta muốn về Thôi gia!"
Ta vội xoay người bỏ chạy, lại bị hắn kéo trở về, đôi mắt kh/át m,á,u kia vẫn mang theo nụ cười giễu cợt quen thuộc:
"Hôm nay còn ăn vận tinh tế như vậy, ngươi thật tưởng ta muốn cùng ngươi viên phòng sao?"
"Viên phòng thì đã sao? Có t.h.a.i thì thế nào? Ngươi tưởng ta thật sự sẽ quan tâm đến ngươi, hay đến đứa con từ bụng ngươi ư?"
"Nàng là trăng sáng giữa trời, còn ngươi chỉ là bùn đất dưới chân, làm sao sánh được?"
Lửa lan khắp phòng, ta đã tuyệt vọng đến mức không thể thốt thành lời.
Không rõ là vì khói cay mắt, hay vì sợ hãi cận kề cái ch,e/t, nước mắt ta cứ thế tuôn rơi.
“Tạ Tự Thần, phụ mẫu ta nói ta là bảo vật quý nhất trần thế, ắt sẽ có một đời viên mãn."
"Nếu không gặp ngươi... có lẽ ta đã thật sự sống như vậy."
Dường như hắn sững lại một thoáng, rồi xà nhà sụp xuống, ta mất đi tri giác.
Tỉnh lại, chính là ngày cập kê năm ấy.
