Tuyết Rơi Ngày Cập Kê - Chương 7

Cập nhật lúc: 19/06/2026 09:01

Thân thể bắt đầu nóng lên từ đêm đó.

Mơ mơ màng màng, giống hệt kiếp trước.

Trước lễ cập kê, để giữ cho dung nhan hoàn mỹ, ta gần như chẳng ăn gì cả.

Duy chỉ có đĩa điểm tâm mà biểu tỷ mang đến.

Trải qua bao nhiêu chuyện kiếp trước, kiếp này ta sớm đã nhận ra nàng đối với ta ôm lòng dạ bất lương.

Chỉ tiếc rằng dù ta đã trọng sinh, vẫn chậm hơn nàng một bước.

May thay, nàng tuy muốn hại ta, nhưng lòng tham muốn chiếm hữu lại khiến nàng không muốn để Tạ Tự Thần và ta thực sự xảy ra chuyện gì, d.ư.ợ.c tính cũng chẳng mạnh lắm.

Thêm vào đó, trong lòng ta mang chuyện, không thể như kiếp trước mê man đến sáng.

Ta một mình ra vườn sau hóng gió, lại vô tình nghe thấy tiếng nam nữ thì thầm.

Là Tạ Tự Thần và biểu tỷ Trịnh Nguyệt Trúc.

“Thế t.ử, hôm nay thiếp dậy rất sớm đến chùa cầu phúc cho A Uyển, sao người lại ở đây? Giờ này chẳng phải nên..."

"Nguyệt Trúc, người ta thích là nàng, không phải Thôi Uyển."

Tạ Tự Thần hoàn toàn không nhận ra nét hoảng hốt trên mặt Trịnh Nguyệt Trúc, nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng, vội vàng nói ra nỗi tương tư đã trải qua cả một kiếp:

"Là ông trời có mắt, thành toàn cho ta mối chân tình này."

Khuôn mặt Trịnh Nguyệt Trúc lúc này có thể dùng hai chữ "kinh hãi" để hình dung.

Tuy hai người đã từng gặp riêng nhiều lần, nhưng luôn giữ một lớp màn che, vốn là do nàng lợi dụng tính tình dè dặt của Tạ Tự Thần để làm chủ thế cục.

Nàng chưa từng thấy Tạ Tự Thần thổ lộ thẳng thắn như vậy bao giờ.

Trịnh Nguyệt Trúc ổn định lại thần sắc:

"Thế t.ử và biểu muội đã có hôn ước, sao lại nói ra lời này?"

"Nguyệt Trúc, nàng mới trở về nên chắc chưa biết ta đã từ hôn với Thôi Uyển rồi."

Hắn chăm chú nhìn nàng: "Vậy nên ta có thể cầu cưới nàng."

Dù Trịnh Nguyệt Trúc có kiềm chế đến đâu, lúc này cũng không cười nổi nữa.

Nàng giật mạnh tay ra, giọng gay gắt:

“Thế t.ử chớ nói nhăng cuội, mấy ngày nữa bà v.ú sẽ đến đón thiếp nhập cung, thiếp là người của Hoàng thượng, sao thế t.ử có thể cầu cưới thiếp được?"

Sắc mặt Tạ Tự Thần lập tức tái nhợt:

"Nguyệt Trúc, nàng không từng nói đáng tiếc vì ta có hôn ước, bằng không nàng sẽ ở bên ta ư... Nàng không vui sao?"

Nhìn hai người đối diện mà đấu khẩu, ta khẽ lắc đầu lẩm bẩm:

"Hoàng thượng cũng thật là, chi bằng để họ thành đôi đi, sao cứ phải chia uyên rẽ lứa, đời trước..."

"Một đời trước... thì thế nào?"

Một giọng nói lành lạnh vang lên bên tai, khiến ta giật b.ắ.n người, quay đầu liền bắt gặp khuôn mặt anh tuấn phóng đại của Lý Tu Tuấn.

Chân ta mềm nhũn, suýt nữa quỳ xuống.

"Hoàng... Hoàng thượng?!"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Tuyết Rơi Ngày Cập Kê - Chương 7: Chương 7 | MonkeyD