Tuyết Rơi Ngày Cập Kê - Chương 9

Cập nhật lúc: 19/06/2026 09:01

Ta từng nghĩ, với tính tình lãnh đạm lạnh lùng của Lý Tu Tuấn, hắn có khi sẽ bỏ mặc ta mà rời đi.

Nào ngờ, hắn thậm chí không có ý định nhúc nhích.

Trừ phụ thân ta ra, ta chưa từng thấy ai khiến Lý Tu Tuấn phải nghe lời.

Giờ đây đến chuyện nghe lén cũng làm một cách quang minh chính đại, vẻ mặt chẳng khác nào chuyện đương nhiên.

Đành phải thầm cảm thán: làm hoàng để thật tốt, mặt dày mấy cũng không ai dám nói.

Vậy nên khi Tạ Tự Thần dẫn theo Trịnh Nguyệt Trúc vòng qua giả sơn, đập vào mắt họ chính là Lý Tu Tuấn vẻ mặt thản nhiên, còn ta thì được hắn ôm trong lòng, đang cố rụt đầu như chim đà điểu để giảm bớt cảm giác tồn tại.

"Hoàng... Hoàng thượng?"

Tạ Tự Thần và Trịnh Nguyệt Trúc đồng loạt thất sắc, vội vàng quỳ xuống.

Không hiểu vì sao, nhìn hai người họ như thế, ta bỗng thấy thật hả dạ.

Lý Tu Tuấn đăng cơ từ khi mười tuổi, xử lý triều chính, phê tấu xét án, chưa từng bị xem nhẹ. Lúc đó, bọn trẻ đồng trang lứa trong kinh còn bận nghĩ cách trốn đòn của tiên sinh Thái học.

Tạ Tự Thần tuy là người ưu tú nhất trong số ấy, luôn đứng đầu mỗi kỳ khảo, cũng từng kính phục phong thái của thiếu để, xem hắn là vị minh quân tương lai để dốc lòng trung hiếu.

Nghe nói hắn từng làm thơ ca tụng hoàng thượng, dốc hết tâm huyết, nhưng chỉ nhận lại một câu: "Làm thơ phải thực tế, chớ có phô trương."

Vì quá xấu hổ, ba ngày liền không đến lớp.

Còn ta, nhỏ hơn hắn hai tuổi, mỗi lần thấy phụ thân mang về tập luận chú của thiếu đế, dày cộm một xấp, ông lại vui vẻ không thôi.

Từ nhỏ ta đã sợ hắn, vì hắn luôn có một loại uy nghi khiến người khác khó lại gần, trong lòng lại có vài phần ghen tị, cảm thấy hắn đã "cướp mất" phụ thân ta.

Lý Tu Tuấn ác mộng của một thế hệ con cháu quý tộc trong kinh thành.

Nghĩ đến ai nấy đều sợ hắn, lúc này ta lại thấy hắn cũng không đến nỗi đáng sợ đến thế.

"Đứng lên đi."

Lý Tu Tuấn nhàn nhạt phán một tiếng.

Hai người vẫn còn quỳ, ánh mắt đã sớm đặt lên người ta đang trong lòng hắn.

Tạ Tự Thần mím c.h.ặ.t môi, thấp giọng quát: "Thôi Uyển, ngươi đang làm gì vậy?"

Trịnh Nguyệt Trúc tay nắm c.h.ặ.t vạt áo, căm tức nhìn chằm chằm vào tay Lý Tu Tuấn đang ôm ta.

"Hoàng thượng, biểu muội thiếp từ nhỏ đã quen được nuông chiều, hôm nay mới cập kê, không biết làm sao lại đắc tội với người..."

Lý Tu Tuấn lạnh lùng nhướng mày: “Trẫm nói nàng đắc tội với trẫm rồi sao?"

Trịnh Nguyệt Trúc lúng túng: "Không... không có..."

"Ngươi nói nàng được nuông chiều, vậy mà mỗi ngày Thái phó đều nói với trẫm rằng lo lắng tiểu nữ nhà mình quá mức nhu thuận. Làm tỷ tỷ mà còn hiểu nàng hơn cả phụ thân người ta sao?"

Tạ Tự Thần nghe vậy quay sang nhìn Trịnh Nguyệt Trúc, chỉ thấy nàng hoảng hốt, vội vàng giải thích:

"Thần nữ... thần nữ lỡ lời, biểu muội tính tình thực sự rất tốt."

Ta chẳng còn tâm trạng nghe họ nói gì, chỉ cảm thấy cả người nóng như lò lửa, khó chịu vô cùng. Da thịt Lý Tu Tuấn lại lạnh lẽo dễ chịu, khiến ta vô thức muốn dựa gần hơn.

Nghĩ sao làm vậy, ta giơ tay ôm lấy cổ hắn, như hoa dây quấn lấy thân cây.

Tạ Tự Thần và Trịnh Nguyệt Trúc sững sờ trước hành động to gan của ta.

"Thôi Uyển, ngươi có biết mình đang làm gì không?!"

Ta nghe ra trong lời Tạ Tự Thần là sự nghiến răng kèn kẹt, vẫn cái giọng khiến người ta bực bội như kiếp trước.

Ta lại dụi vào hõm cổ Lý Tu Tuấn, ánh mắt mê ly nhìn vành tai hắn đang nhiễm hồng.

"Biết."

Ta nhẹ nhàng thở ra, thành thật nói: "Ừm... như vậy rất dễ chịu."

Chỉ thấy vành tai Lý Tu Tuấn đỏ thêm mấy phần.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Tuyết Rơi Ngày Cập Kê - Chương 9: Chương 9 | MonkeyD