Tuyết Tan Trong Hương Đàn - Chương 7

Cập nhật lúc: 21/08/2026 06:01

“Người đã đi hơn một tháng là có ý gì? Chẳng phải nàng đi cùng lão phu nhân Phùng gia tới Hộ Quốc tự sao?”

Trưởng công chúa cong môi, nụ cười đầy mỉa mai.

Phùng Ngự đột nhiên quay sang nhìn Tiêu Tế:

“Tổ mẫu không thích muội ấy, sao có thể chịu dẫn muội ấy đến Hộ Quốc tự?”

Ầm một tiếng.

Tiêu Tế giống như bị sét đ.á.n.h trúng.

Cả người bỗng run lên.

Ngay sau đó.

Trưởng công chúa đặt mạnh thư hòa ly trong tay xuống bàn:

“Thư hòa ly của muội ấy đặt trên bàn suốt một tháng, ngươi không hề nhìn thấy.

“Bởi vì ngươi không quan tâm đến muội ấy, cho nên tất cả mọi thứ của muội ấy, ngươi đều coi như không thấy.

“Cơ hội cuối cùng, chính tay ngươi đã phá hủy.”

Tiêu Tế không thể tin nổi, cầm lấy thư hòa ly.

Sau khi nhìn rõ nội dung, huyết sắc trên mặt hắn lập tức rút sạch.

Trưởng công chúa nhìn mà vô cùng hả dạ.

Nàng tiếp tục nói:

“Sau đó, muội ấy bị hành thích trong cung yến, cầu ta giúp đưa thư hòa ly ra ánh sáng. Đến ngày sinh thần của muội ấy, giấy thông hành cùng thư hòa ly mới được đưa đến tay.”

“Những ngày tháng binh hoang mã loạn và mưa gió cuồng phong mà một mình muội ấy phải trải qua, các ngươi chẳng biết gì, vậy mà còn dám nói đối xử tốt với muội ấy.”

“Tiêu Tế, muội ấy vĩnh viễn sẽ không trở về nữa.”

Phùng Ngự cau c.h.ặ.t mày:

“Muội ấy trước nay nhát gan, lại không có chủ kiến, sao có thể tính toán đến vậy.”

Trưởng công chúa bật cười:

“Lần này, muội ấy tính toán rồi. Cho nên, muội ấy không cần các ngươi nữa.”

“Phùng Ngự, có ai từng nói với ngươi rằng ngươi rất độc đoán chuyên quyền chưa? Ta thừa nhận, ngươi dụng binh như thần trên chiến trường, đ.á.n.h đâu thắng đó, quả thật rất lợi hại.”

“Nhưng với tư cách là người thân, ngươi thất bại nhất. Ngươi độc đoán chuyên quyền, lấy bản thân làm trung tâm, thích nhất là giương cao ngọn cờ ‘vì muôn dân thiên hạ’ và ‘vì muốn tốt cho người khác’ để thay người ta quyết định.”

“Ngươi hiếu chiến, liền mặc kệ quốc khố trống rỗng, bách tính lầm than, thay thiên hạ quyết định đ.á.n.h hết trận này đến trận khác.

“Ngươi chuyên quyền, liền chèn ép chính kiến và ý tưởng của Hoàng thượng, thay người quyết định thanh trừng triều đình.

“Ngươi tham danh, liền mặc kệ sống c.h.ế.t của người khác, ham công lớn mà hy sinh tất cả mọi người.”

“Phùng Ngự, cái đuôi nhỏ mà ngươi vẫn luôn cho rằng đuổi không đi, đ.á.n.h cũng chẳng chạy ấy, cuối cùng cũng bỏ đi rồi.”

Trưởng công chúa cười lạnh, quét mắt nhìn hai người:

“Thiên hạ thương sinh và thái bình thịnh thế của các ngươi, đến cả một người nhỏ bé như muội ấy cũng không dung nổi, thật mỉa mai.”

“Phùng Ngự, tự hỏi lòng mình đi, đối với Tiêu Tế, ngươi thật sự chỉ có tình quân thần, hoàn toàn không có chút ham muốn chiếm hữu nào vì không cam lòng sao?” 

Đồng t.ử Phùng Ngự co rút, không thể nói nên lời.

Tiêu Tế không bỏ sót phản ứng ấy.

Sắc mặt hắn cũng lạnh xuống trong nháy mắt.

“Nàng ấy đang ở đâu?”

Tiêu Tế nhìn Trưởng công chúa.

“Ta đi đón nàng ấy về.”

Trưởng công chúa nhướng mày nhìn hắn:

“Sau đó thì sao? Để muội ấy tiếp tục trở thành một mảnh đá vụn lót đường dưới bá nghiệp lưu danh thiên cổ của ngươi sao?”

“Làm ơn đi, tha cho muội ấy đi.”

“Thiên hạ này có thể dung nạp những người đội trời đạp đất, cũng nên dung nạp thất tình lục d.ụ.c của những người phàm tục.”

“Các ngươi kiên trì với chí hướng của mình, không sai.

“Muội ấy muốn sống cuộc đời bình dị đầy khói lửa nhân gian của mình, cũng không sai.

“Sai ở chỗ chí hướng của các ngươi lại giẫm nát cuộc sống bình dị mà muội ấy mong muốn.

“Các ngươi đứng trên cao, coi sự hy sinh, nhượng bộ và nhẫn nhịn của muội ấy thành thứ đương nhiên phải có, thậm chí còn xem đó như ân huệ mà mình ban xuống.”

“Đừng tìm muội ấy nữa. Ngươi còn có thiên hạ thái bình của ngươi kia mà. Đừng tiếp tục giày vò một người đáng thương nữa.”

14

Ta một đường xuôi về phương Nam, mãi đến tận Lâm An.

Năm đó Thái t.ử cảm thấy có lỗi với ta, từng hứa sẽ cho ta một lá thư hòa ly có chữ ký của Tiêu Tế.

Người nói, chí hướng của Tiêu gia và Tiêu Tế đều đặt ở chuyện vì nước vì dân.

Khi mẫu thân Tiêu Tế khó sinh mà qua đời, phụ thân hắn vẫn còn ở trên triều đường ứng phó với sứ thần địch quốc.

Thái t.ử nói, nam nhi Tiêu gia ai nấy đều là trung thần lương tướng bậc nhất, nhưng tuyệt đối không phải lương phối.

Người nói, sau này nếu ta chịu ấm ức, cứ cầm thư hòa ly ấy đi tìm một khoảng trời khác cho mình.

Thái t.ử và Trưởng công chúa là cùng một kiểu người.

Trong gia quốc thiên hạ của bọn họ, có tình người, cũng có an nguy và cảm xúc của những người bình thường.

Trưởng công chúa mở cho ta một y quán nhỏ trong con ngõ lát gạch xanh ở Lâm An.

Cứu người chữa bệnh, bắt mạch sắc t.h.u.ố.c, đó mới là chí hướng của ta.

Một ta bình thường đến không thể bình thường hơn.

Cùng một chí hướng cũng bình thường đến không thể bình thường hơn.

Ta từng nói với A tỷ rằng mình muốn vào Thái y viện học y.

Nàng bận xem bản đồ bố phòng, chỉ qua loa đáp ta:

“Đọc vài quyển y thư là có thể chữa bệnh sao? Đừng làm loạn. Hôm nay trời hanh khô, muội hầm thêm hai bát d.ư.ợ.c thiện ôn bổ hạ nhiệt cho ta đi.”

Nhưng khi nàng lật binh thư, ta đang đọc y thư.

Khi nàng luyện đao thương, ta đang âm thầm học thuộc d.ư.ợ.c lý.

Khi nàng cưỡi ngựa nơi sa trường giành lấy công danh, ta đã lặng lẽ ngồi khám bệnh trong y quán.

Ngay cả khi đương kim Hoàng thượng năm ấy mắc bệnh đậu mùa, cũng là ta không ngủ không nghỉ ở bên chăm sóc, chữa khỏi cho người.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Tuyết Tan Trong Hương Đàn - Chương 7: Chương 7 | MonkeyD