Tuyết Tan Xuân Đến - 7

Cập nhật lúc: 18/06/2026 07:42

Ta ngẩng đầu, mang giọng nghẹn ngào nói:

“Ta… ta không cẩn thận làm mất một cây trâm cài tóc.”

“Đó là vật tổ mẫu đã khuất để lại cho ta.”

“Ta tìm rất lâu rồi mà vẫn không tìm thấy…”

Các tiểu thư đều thiện tâm, lần lượt an ủi ta, còn nói có thể cùng giúp ta tìm.

“Đừng vội, nàng nói cho chúng ta biết, vừa rồi nàng đã đi qua những nơi nào?”

Ta đại khái kể lại những nơi mình từng đi qua.

Bao gồm cả con đường nhỏ phía sau và chỗ giả sơn.

Các nàng định bắt đầu tìm từ nơi gần nhất.

Ta đứng dậy, đi theo bên cạnh các nàng về phía giả sơn.

Quả nhiên, đôi uyên ương hoang dã kia vẫn còn đang quấn quýt bên nhau.

Có người tai thính nghe được động tĩnh ấy.

Một người trong số đó lập tức biến sắc, cao giọng quát:

“Hỗn xược!”

“Là kẻ nào to gan như vậy, dám lén lút tư tình trong ngự hoa viên?”

“Còn không mau ra đây!”

Ta chăm chú nhìn nữ t.ử đang nổi giận kia, lúc này mới nhớ ra thân phận của nàng.

Nàng chính là biểu muội của Liễu quý phi, cũng là nữ nhi của đương kim thừa tướng.

Nàng phất tay, gọi cung nữ đến.

“Người đâu, đi mời quý phi nương nương tới đây.”

12.

Động tĩnh gây ra rất lớn, lập tức thu hút không ít người.

Tống Thanh Dao và Lương Tu hoảng hốt chỉnh lại y phục, lau sạch tay, nhưng vẫn trốn tránh, không còn mặt mũi ra ngoài đối diện mọi người.

Liễu quý phi được cung nữ dìu đỡ, đoan trang cao quý đi tới.

“Kẻ nào làm càn ở đây?”

Giọng nàng không lớn, nhưng khí thế lại khiến người ta khiếp sợ.

Ngay sau đó, sau giả sơn có hai người bước ra, phịch một tiếng quỳ xuống trước mặt nàng, dập đầu cầu xin tha thứ.

“Xin nương nương tha tội!”

“Đều ngẩng đầu lên.”

Hai người dưới đất run rẩy, căng cứng thân thể, chậm rãi ngẩng đầu.

“Tống Thanh Dao!”

Mẫu thân kinh hô một tiếng, suýt nữa hai mắt tối sầm ngã xuống.

Ta vội bước tới đỡ lấy thân thể lung lay sắp đổ của bà.

Những người còn lại cũng kinh ngạc.

Ánh mắt rơi trên người hai mẹ con chúng ta trở nên kỳ quái.

“Ngươi lại là người nào?”

Liễu quý phi từ trên cao nhìn xuống liếc qua dung mạo nam t.ử kia, trong mắt thoáng hiện vài phần kinh diễm.

“Tại hạ… tại hạ là nhi t.ử của Lương thị lang, Lương Tu.”

Sắc mặt hắn xám trắng, run giọng nói.

Chuyện này liên quan đến quan viên trong triều, lại còn là người gần đây khá được thánh thượng trọng dụng.

“Xem ra chuyện này phải mời thánh thượng đến xử trí rồi.”

“Hôm nay thưởng hoa đến đây thôi, mọi người tự giải tán đi.”

“Tống phu nhân và đại tiểu thư ở lại.”

Nàng sai người trói hai người dưới đất lại, cùng đưa đến trước mặt thiên t.ử.

Trong điện tĩnh lặng, bầu không khí nặng nề.

Thiên t.ử ngồi ngay ngắn trên cao, không giận mà uy.

Phía dưới quỳ hai hàng người.

Một hàng là Tống gia.

Một hàng là Lương gia.

“Hôm nay hai nhà các ngươi đúng là giỏi lắm!”

Ánh mắt người quét qua đôi nam nữ áo quần xộc xệch, run lẩy bẩy đang quỳ giữa điện, rồi đột nhiên vỗ mạnh xuống án.

“Hai người các ngươi, ai đến giải thích cho trẫm chuyện hoang đường này!”

“Nếu không nói ra được nguyên do, vậy liền lấy tội gian dâm ô uế trong hoàng cung, kéo xuống c.h.é.m!”

Lương Tu run mạnh, những giọt mồ hôi lớn như hạt đậu rơi xuống nền điện.

Phụ thân hắn cúi đầu dập đầu.

“Cầu thánh thượng tha thứ, chuyện hôm nay là do thần dạy con không nghiêm, nhưng thần có thể thề, khuyển t.ử tuyệt đối không thể chủ động làm chuyện này.”

“Lời này của ngươi là có ý gì?”

Phụ thân ta sa sầm mặt hỏi hắn.

Sắc mặt Lương Tu vừa đỏ vừa trắng, quẫn bách kéo tay áo phụ thân hắn.

“Phụ thân đừng nói…”

Lương phụ tát hắn một cái.

“C.h.ế.t đến nơi rồi còn cần mặt mũi gì nữa, tự mình nói!”

Lương Tu nhắm mắt lại, nghiến răng nói:

“Xin thánh thượng minh giám, ta… ta là bị nữ t.ử kia cưỡng ép!”

Tống Thanh Dao đột nhiên quay đầu nhìn hắn, mặt mũi đầy vẻ kinh ngạc.

“Lương Tu ca ca, huynh… huynh đang nói gì vậy?”

Hắn hít sâu một hơi.

“Là nữ nhi Tống gia muốn ép ta cưới nàng, cố ý hãm hại, quyến rũ ta!”

Tiếp đó, hắn lại như đã lỡ thì cho lỡ luôn mà nói:

“Nhưng ta… ta căn bản không làm được chuyện đó.”

“Lần trước khách điếm cháy, ta không chỉ bị thương ở eo lưng, còn… còn tổn thương căn bản.”

“Ta… ta hiện giờ đã là thân thể bất lực!”

Chuyện này ta thật sự không biết.

Ta kinh ngạc liếc xuống dưới một cái, rồi rất nhanh thu hồi tầm mắt.

Ngoại trừ Lương gia, những người còn lại đều ồ lên.

13.

Huyết sắc trên mặt Tống Thanh Dao rút sạch.

Nàng ta không ngờ cuối cùng lại bị người mình yêu hung hăng đ.â.m một nhát vào tim.

Nàng ta vừa giận vừa kinh, bỗng nhiên ôm bụng ngã mạnh xuống đất.

“Bụng của ta… đau quá… a!”

Một vệt m.á.u nhuộm đỏ váy lụa trắng của nàng ta.

Mẫu thân sợ đến trắng bệch mặt mày, vội vàng ôm lấy Tống Thanh Dao đang đau đớn kêu gào.

“Cứu, cứu nữ nhi của ta, mau gọi người!”

Thiên t.ử trầm giọng:

“Mau truyền ngự y!”

Sau một trận hỗn loạn.

Tống Thanh Dao ngất lịm trong lòng mẫu thân, m.á.u đã được cầm lại.

Ngự y lau mồ hôi lạnh trên trán, quỳ xuống bẩm mệnh.

“Nhị tiểu thư Tống gia đã có t.h.a.i hơn một tháng.”

“Vừa rồi vì kinh hãi quá độ, không may sảy thai…”

Tin dữ nặng nề ấy giáng xuống.

Mẫu thân ngây người, không thể hoàn hồn.

Ta nắm c.h.ặ.t bàn tay đang run rẩy của bà.

Phụ thân đau lòng, không dám tin nói:

“Đây rốt cuộc là tạo nghiệt gì vậy!”

“Nghịch nữ… nghịch nữ!”

Lương Tu càng giống như bị sét đ.á.n.h giữa trời quang.

Nhưng so với nỗi đau mất con, trên mặt hắn nhiều hơn là kinh hoảng và sợ hãi.

Ngoài điện, cung nữ bên cạnh quý phi đến bẩm.

Nói rằng tại giả sơn nơi hai người tư thông, đã nhặt được một phong thư cùng một chiếc hà bao.

Kiếp trước ta cũng từng thấy chiếc hà bao này.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Tuyết Tan Xuân Đến - Chương 7: 7 | MonkeyD