
Tuyệt Tự
Theo gia quy của nhà họ Quý, nam nhân sau khi thành thân mười năm mà vẫn chưa có con nối dõi mới được phép nạp thiếp.
Ta và Quý Thiếu Lăng phu thê tình thâm, vậy mà ta mãi vẫn không thể mang thai.
Bất đắc dĩ, Quý Thiếu Lăng đành nạp Thúy Nhi, con gái của nhũ mẫu, làm thiếp.
Hắn nắm lấy tay ta, dịu giọng an ủi.
“Chỉ là thấy thân hình nàng ta dễ sinh nở mà thôi, giữa ta và nàng ta tuyệt không có nửa phần tình ý nam nữ.”
Trong lòng ta đắng chát, nhưng cũng chẳng biết phải nói gì.
Thúy Nhi vào cửa chưa đầy một năm đã sinh được một trai.
Sau đó lại liên tiếp sinh thêm hai trai một gái.
Ai nấy nhìn vào cũng đều khen nàng ta phúc trạch thâm hậu.
Còn ta thì bị chê là bạc phúc, mang điềm chẳng lành, suýt nữa khiến Quý Thiếu Lăng tuyệt tự.
Ta không có con nối dõi để nương tựa, lại mang tiếng là người vô phúc, cứ thế gắng gượng đến lúc dầu cạn đèn tắt.
Trước khi chết, trong cơn tuyệt vọng, ta đập nát pho tượng cầu tự mà mình đã thờ phụng hơn mười năm.
Nào ngờ bên trong pho tượng lại bị nhồi đầy hương tuyệt tự.
Thì ra Quý Thiếu Lăng và Thúy Nhi đã sớm tư thông.
Hắn dùng hương tuyệt tự khiến ta vĩnh viễn không thể mang thai, chỉ để có cớ đường đường chính chính nạp Thúy Nhi làm thiếp.
Ta bỏ thạch tín vào thức ăn, đầu độc chết Quý Thiếu Lăng, Thúy Nhi cùng bốn đứa con của bọn chúng.
Lần nữa mở mắt, ta lại thấy Quý Thiếu Lăng ôm pho tượng Tống Tử Thần bước vào.
Ta mỉm cười nhận lấy, rồi xoay người bỏ thuốc tuyệt tự vào bát canh của hắn.
Mùi vị tuyệt tự, cũng đến lúc đổi sang hắn nếm thử rồi.
...












