Tuyệt Tự Thuốc Độc, Ta Mang Song Bảo Trở Về Trả Hận - Chương 1

Cập nhật lúc: 19/06/2026 16:02

Tháng năm, Cố phủ chăng đèn kết hoa, lụa đỏ trải dài từ cổng lớn vào tận chính sảnh, sắc đỏ rực rỡ đến mức khiến cả vườn hoa đào cũng phải lu mờ mất sắc.

Thẩm Hành quỳ trên nền gạch lạnh buốt của từ đường, đầu gối đau đớn vô vàn, trong lòng bàn tay nắm c.h.ặ.t đơn thu/ốc mỏng manh, móng tay cắm sâu vào da thịt.

“Thiếu phu nhân, đến giờ uống thu/ốc rồi.”

Nàng hầu Thúy Bình bưng bát sứ hoa xanh đứng trước mặt nàng, mùi thu/ốc đắng ngắt hòa cùng hương đào ngọt lịm, quyện lại trong không trung thành một làn mùi khiến người ta buồn nôn.

Thẩm Hành không ngẩng đầu, chỉ chăm chăm nhìn mấy chữ trên đơn thu/ốc — ấm kinh hoạt huyết, điều lý khí huyết.

Góc dưới bên phải là nét chữ do chính tay Cố Hoài Cẩn viết, nét chữ thanh nhã như chính con người chàng, ôn nhu như ngọc, chẳng thể bắt bẻ được một điểm nào.

Đã ba tháng rồi.

Từ ngày bước chân vào Cố phủ, bát thu/ốc này nàng chưa từng ngừng uống một ngày.

“Thiếu phu nhân, thiếu gia có dặn, thu/ốc này phải uống lúc còn ấm, nguội đi sẽ hại dạ dày.”

Giọng của Thúy Bình không nặng không nhẹ, mang theo sự cung kính vừa vặn.

Thẩm Hành cuối cùng cũng ngước mắt lên, ánh nhìn rơi vào làn nước thu/ốc màu nâu thẫm trong bát, bỗng nhiên nở nụ cười.

“Bưng xuống đi.”

Giọng nàng rất khẽ, khẽ như cánh đào rơi chạm đất.

Thúy Bình ngẩn ra, trên mặt lộ vẻ khó xử:

“Thiếu phu nhân, thiếu gia đặc biệt dặn dò —”

“Ta bảo là, bưng xuống.”

Thúy Bình mím môi, rốt cuộc không dám cãi lời, bưng bát thu/ốc lui ra khỏi từ đường.

Thẩm Hành đứng dậy, cơn đau nơi đầu gối khiến nàng hơi lảo đảo một bước.

Nàng bấu lấy chiếc bàn thờ, ngón tay chạm vào mép gỗ đàn hương lạnh ngắt, chợt nhớ đến vị thầy thu/ốc lang thang tình cờ gặp nơi góc phố ba ngày trước.

Đó là một ông lão râu tóc bạc phơ, nhưng đôi mắt lại sáng đến lạ kỳ, như thể có thể nhìn thấu suốt tâm can ngũ tạng.

“Phu nhân, trên người cô có mùi xạ hương.”

Ông lão giữ nàng lại giữa dòng người đông đúc, hạ thấp giọng nói, “Còn có cả tạng hồng hoa, đỉa hút m/áu — toàn là những thứ thu/ốc cực độc cực mạnh, nữ nhi uống lâu ngày, đời này khó mà m/ang t/hai được nữa.”

Thẩm Hành lúc đó nghe xong liền thấy nực cười.

Cố Hoài Cẩn là vị quan đứng đầu Thái y viện, là vị ngự y trẻ tuổi nhất của triều đình đương thời, thu/ốc của chàng sao có thể có vấn đề?

Thế nhưng khi trở về phủ, như có ma xui quỷ khiến, nàng lén giấu đi một nhúm bã thu/ốc ngày hôm đó, nhờ người mang đến tiệm thu/ốc ở phía đông thành để kiểm tra.

Trưa ngày hôm nay, gã sai vặt ở tiệm thu/ốc đã nhét tờ giấy kết quả vào tay áo nàng.

Nàng không dám nhìn.

Cứ thế chờ đợi cho đến tận lúc này, chờ đến khi Cố Hoài Cẩn được triệu vào cung, nàng mới có đủ can đảm để mở tờ giấy ấy ra.

— Trong bã thu/ốc có chứa lượng lớn xạ hương, tạng hồng hoa, ích mẫu thảo, đỉa hút m/áu, đều là những thứ làm tan m/áu bầm, uống lâu ngày ắt sẽ khiến t.ử cung lạnh giá, huyết mạch cạn kiệt, tuyệt tự không thể sinh con.

Thẩm Hành vò nát tờ giấy thành một cục, các đốt ngón tay trắng bệch.

Nàng nhớ lại đêm tân hôn, Cố Hoài Cẩn khẽ khàng vén khăn che đầu của nàng lên, dưới ánh nến, đôi lông mày và ánh mắt của chàng dịu dàng như vị tiên trong tranh vẽ.

Chàng nắm lấy tay nàng, thề thốt:

“Hành Nhi, ta sẽ bảo vệ nàng chu toàn cả đời này.”

Đó là lời tình tự đẹp đẽ nhất nàng từng được nghe, và cũng là trò cười lớn nhất trong cuộc đời nàng.

Thân làm vợ chàng ở Cố phủ ba năm, nàng cứ ngỡ chàng chỉ là không yêu nàng mà thôi.

Bây giờ nhìn lại, chàng không chỉ muốn có được trái tim nàng, mà còn muốn tuyệt đường sinh nở của nàng.

“Thiếu phu nhân!

Thiếu phu nhân!”

Thúy Bình hớt hải chạy vào, “Thiếu gia về phủ rồi, còn đưa cả Chu tiểu thư cùng về nữa!”

Chu tiểu thư.

Chu Uyển Thanh.

Thẩm Hành nhắm nghiền hai mắt, trái tim như bị ai đó bóp nghẹt, đau đớn đến mức khiến nàng suýt chút nữa đứng không vững.

Đó là người bạn thanh mai trúc mã lớn lên cùng Cố Hoài Cẩn, là đích nữ của vị Thái phó đương triều, ba năm trước gả đi nơi biên thùy phía bắc xa xôi, nay góa bụa, vừa trở về kinh thành.

Hồi nàng ta chưa về kinh, Thẩm Hành đã từng thấy bức họa của nàng ta trong thư phòng của Cố Hoài Cẩn, được giấu kín trong ngăn bí mật, mỹ nhân trong tranh có đôi mày ngài mắt phượng, bên cạnh có đề bốn chữ “Vợ ta Uyển Thanh”.

Lúc đó nàng còn ngây thơ chạy đi hỏi Cố Hoài Cẩn.

Cố Hoài Cẩn chỉ ngẩn người ra một thoáng, sau đó dịu dàng xoa đầu nàng:

“Nàng đừng nghĩ ngợi nhiều, đó chẳng qua là bức tranh ta tùy tay vẽ lúc tuổi trẻ mà thôi.”

Nàng đã tin.

Bất cứ điều gì chàng nói nàng đều tin sái cổ.

“Thiếu phu nhân, thiếu gia mời người đến sảnh trước.”

Thúy Bình dè dặt nhìn sắc mặt nàng, “Nói là… nói là muốn người gặp mặt Chu tiểu thư một chút.”

Thẩm Hành hít một hơi thật sâu, nhét cục giấy trong tay vào sâu trong tay áo, vuốt lại nếp váy, sải bước ra khỏi từ đường.

Ánh nắng ch.ói chang chiếu xuống, nàng giơ tay lên che mắt, tầm nhìn vượt qua dãy hành lang, rơi vào phía sảnh trước.

Nơi đó thấp thoáng vọng lại tiếng cười nói, có tiếng trầm ấm ôn nhu của Cố Hoài Cẩn, có tiếng trong trẻo nũng nịu của Chu Uyển Thanh.

Trông họ giống như một đôi tài t.ử giai nhân vừa gặp lại sau bao ngày xa cách.

Còn nàng lại là kẻ thừa thãi xen vào giữa hai người, vừa ngứa mắt lại vừa vướng chân vướng tay.

Thẩm Hành chợt nhớ lại một câu nói khác của ông lão thầy thu/ốc.

“Phu nhân, hai má cô ửng hồng nhưng sắc môi lại thâm tím, kinh nguyệt không đều lại thêm bụng dưới thường xuyên đau quặn, đây chính là chứng t.ử cung lạnh.

Nếu còn uống thứ thu/ốc kia thêm nửa năm nữa, dẫu có là thần tiên cũng vô phương cứu chữa.”

Nửa năm.

Nàng gả vào đây ba năm, đã uống suốt ba năm ròng ròng.

Trong bụng nàng, e rằng sớm đã chẳng còn một mầm sống nào có thể đơm hoa kết trái.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Tuyệt Tự Thuốc Độc, Ta Mang Song Bảo Trở Về Trả Hận - Chương 1: Chương 1 | MonkeyD