Tuyết Xưa Gặp Ánh Đèn - Chương 10
Cập nhật lúc: 18/06/2026 16:02
“Sau khi con rời đi.”
“Nó vẫn lên triều, nghị chính, tiếp khách như thường.”
“Chỉ là đêm nào cũng ngồi đến sáng.”
“Có khi nghe hạ nhân nhắc đến hai chữ Giang Nam.”
“Nó lại thất thần rất lâu.”
“Sau này biết con gặp chuyện.”
“Nó lập tức thức trắng đêm lật lại hồ sơ cũ, tra cứu án quyển rồi vội vàng chạy tới.”
Trong mắt bà đầy vẻ cầu khẩn.
Ta ngồi bất động thật lâu.
Trong lòng như bị vô số sợi dây quấn c.h.ặ.t vào nhau.
Mãi một lúc sau.
Ta mới nghe thấy giọng mình khàn khàn vang lên:
“Hiện giờ... chàng thế nào rồi?”
Trong mắt bà lập tức sáng lên.
Bà nắm c.h.ặ.t lấy tay ta.
“Người vẫn còn sống.”
“Nhưng Chiếu Ngục là nơi nào chứ?”
“Tam hoàng t.ử hận nó phá hỏng thế cục ở Giang Nam.”
“Sao có thể dễ dàng buông tha?”
“Thanh Nghi.”
“Bây giờ người có thể giúp nó chống đỡ được hơi thở cuối cùng ấy... e rằng chỉ còn mình con thôi.”
Ta nhìn bàn tay già nua khô gầy đang nắm lấy mình.
Khẽ đáp:
“Được.”
12
Sáng sớm hôm sau.
Ta dựa vào những mối quan hệ cũ của Tống gia, đi khắp nơi thu xếp.
Cuối cùng cũng đổi được nửa canh giờ thăm gặp.
Ngục tốt dẫn ta tới tận cùng của lao ngục.
Đứng trước cửa lao.
Hơi thở ta chợt nghẹn lại.
Tống Linh Ngọc ngồi trong góc tối.
Cổ tay và cổ chân đều bị xích sắt khóa c.h.ặ.t.
Trên người chỉ mặc một bộ tù y màu nhạt mỏng manh.
Những vết m.á.u trên tù y đã khô từ lâu.
Loang lổ khắp nơi.
Gần như không thể nhìn ra màu sắc ban đầu nữa.
Sắc mặt chàng trắng bệch như giấy.
Khóe môi còn có một vết m.á.u nứt khô.
Nghe thấy động tĩnh.
Chàng nhàn nhạt lên tiếng:
“Để đồ xuống rồi ra ngoài đi.”
Ta đứng yên không động.
Một lát sau.
Chàng nhận ra có điều khác thường.
Chậm rãi ngẩng đầu lên.
Khoảnh khắc bốn mắt nhìn nhau.
Ánh mắt chàng đột nhiên sáng bừng.
Đầu tiên là sững sờ.
Sau đó là không thể tin nổi.
“...Thanh Nghi?”
“Nàng... sao lại tới đây?”
Ta từng bước tiến lại gần.
Lúc ấy mới nhìn rõ những vết thương trên người chàng.
Bên dưới cổ áo là những vết roi và mảng bầm tím kéo dài.
Các khớp ngón tay m.á.u thịt bê bết.
Rõ ràng đã từng chịu hình bằng kẹp tay.
Ta cố giữ giọng thật bình tĩnh.
“Lão phu nhân ngã bệnh.”
“Trong phủ lại loạn thành một đoàn.”
“Ta trở về xem thử.”
“Thuận tiện... tới xem chàng đã c.h.ế.t chưa.”
Nghe vậy.
Khóe môi chàng hơi cong lên.
“Bây giờ nàng cũng nhìn thấy rồi.”
“Ta vẫn chưa c.h.ế.t được.”
Vành mắt ta bỗng nóng lên.
Vội vàng quay mặt sang nơi khác.
Chàng im lặng một lúc rồi thấp giọng nói:
“Nơi này không phải chỗ nàng nên tới.”
“Nàng đã quay về kinh thành.”
“Cứ thay ta sắp xếp ổn thỏa mọi việc trong phủ.”
“Những chuyện khác... không cần quản nữa.”
Ta không nhịn được nhìn chàng.
“Đến nước này rồi.”
“Chàng vẫn bảo ta đừng quản sao?”
Chàng nhìn ta.
Ánh mắt bình tĩnh đến lạ:
“Thanh Nghi.”
“Ta làm những việc này.”
“Không phải để kéo nàng vào.”
“Bây giờ tình thế tuy nguy hiểm.”
“Nhưng vẫn chưa phải đường cùng.”
“Bệ hạ nổi giận là thật.”
“Nhưng điều người muốn là cảnh cáo.”
“Chứ không phải lấy mạng ta.”
“Tam hoàng t.ử dù có thể dùng vài thủ đoạn âm thầm.”
“Cũng không dám thật sự đ.á.n.h c.h.ế.t ta trong Chiếu Ngục.”
“Nay nàng chịu tới gặp ta...”
Chàng khẽ cười.
Nụ cười rất nhẹ.
“Chuyến này của ta... coi như không uổng công chịu đựng.”
Tim ta bỗng rối loạn.
Ta muốn mắng chàng hồ đồ.
Muốn trách chàng tự chuốc lấy khổ.
Nhưng nhìn bộ dạng hiện tại của chàng.
Những lời cay nghiệt ấy lại chẳng thể thốt ra.
Cuối cùng chỉ lặng lẽ đưa hộp thức ăn và t.h.u.ố.c men tới.
Bên ngoài.
Ngục tốt mất kiên nhẫn thúc giục một tiếng.
Ta vẫn đứng đó không nhúc nhích.
Tống Linh Ngọc thu lại ý cười.
Khẽ nói:
“Về đi.”
“Đừng lo cho ta.”
13
Sau khi rời khỏi Chiếu Ngục, bầu không khí trong kinh thành ngày một căng thẳng.
Dưới triều đình, sóng ngầm cuồn cuộn.
Đến cả bách tính bình thường cũng cảm nhận được có điều bất ổn.
Vài ngày sau, vào một đêm khuya.
Ta đang ngồi chỉnh lý đống sổ sách hỗn độn trong phủ.
Bỗng có người vội vã bước vào, hạ thấp giọng nói:
“Trong cung vừa truyền ra tin tức.”
“Tam hoàng t.ử phủ đã bị bao vây.”
“Nghe nói Tam hoàng t.ử bí mật nuôi giáp binh, cấu kết với địa phương, lợi dụng ngành dệt ở Giang Nam để âm thầm vơ vét tiền tài, lại còn qua lại không minh bạch với tàn bộ cũ.”
“Hôm nay Ngự sử đài đồng loạt dâng sớ, toàn bộ chứng cứ đều đã trình lên ngự tiền.”
Tim ta bỗng nhảy dựng.
Đêm ấy, vô số phủ đệ trong kinh sáng đèn suốt đêm.
Không một ai có thể yên giấc.
Sáng hôm sau.
Cửa cung đóng c.h.ặ.t.
Bách quan quỳ chờ dưới đan bệ rất lâu mà vẫn chưa được triệu kiến.
Mãi đến buổi chiều mới có tin truyền ra.
Tam hoàng t.ử cải trang trốn khỏi phủ.
Giữa đường bị loạn tiễn b.ắ.n c.h.ế.t.
Đám thuộc hạ cũ của ngoại thích đang chờ tiếp ứng cũng bị Thái t.ử đích thân dẫn quân bắt giữ.
Tất cả đều bị xử trảm tại chỗ.
Minh Châu công chúa tuy không liên quan đến binh quyền.
Nhưng vì từng nhúng tay vào vụ dệt tạo Giang Nam nên cũng bị điều tra.
Hoàng đế hạ chỉ tước bỏ phong hào.
Giáng làm thứ dân.
Trục xuất khỏi hoàng cung.
Từ nay về sau không được ghi tên vào ngọc điệp hoàng tộc nữa.
Còn Tống Linh Ngọc trong ngục cũng được nhắc tới lần nữa.
Tuy chàng có tội vượt quyền điều tra.
Nhưng cũng chính chàng là người tra rõ vụ án dệt tạo Giang Nam, lôi ra những đường dây ngầm của nghịch đảng.
Lập công lớn với xã tắc.
Lập tức được thả khỏi ngục.
Khôi phục nguyên chức.
Ta cúi đầu lặng lẽ chờ đợi.
Bỗng ngoài cửa vang lên tiếng báo gấp gáp:
“Đại nhân hồi phủ rồi.”
Ta ngẩng đầu lên.
Một bóng người cao gầy xuất hiện ngoài hành lang.
Chiếc đại áo màu huyền phủ trên người.
Vai áo phủ đầy tuyết mỏng.
Khiến gương mặt ấy càng thêm lạnh lẽo và tái nhợt.
Xuyên qua cả căn phòng đầy người.
Chàng lặng lẽ nhìn về phía ta.
Ánh mắt không hề dời đi.
