Tuyết Xưa Gặp Ánh Đèn - Chương 3
Cập nhật lúc: 18/06/2026 15:00
Mẫu thân chàng hoàn toàn nổi giận với ta.
Bà bắt đầu lập quy củ.
Trời chưa sáng đã phải thức dậy.
Buổi sáng hầu hạ bên người, giúp mặc y phục, dùng bữa, đứng đến tê dại cả chân tay.
Buổi chiều lại quỳ trong Phật đường chép [Nữ Giới] cho tới lúc mặt trời lặn.
Mỗi tấc thời gian đều dài như một năm.
Mỗi ngày trôi qua đều như chịu hình phạt.
Ta lặng lẽ gánh chịu biển khổ vô bờ ấy.
Cho đến khi nhận được thư của tỷ tỷ.
Tỷ ấy nói xe ngựa của ngoại tổ mẫu đã đến nơi, chẳng bao lâu nữa sẽ khởi hành về Giang Nam.
Đợi khi đặt chân đến đó, tỷ sẽ gửi cho ta một cành xuân.
Cũng dặn ta nhất định phải tự biết quý trọng bản thân.
Đó là nụ cười đầu tiên xuất phát từ tận đáy lòng của ta kể từ khi bước chân vào Tống phủ.
Ta ngồi lặng hồi lâu.
Sau đó sai người chuẩn bị canh bổ dưỡng và điểm tâm ngọt.
Ta chủ động hạ mình, tìm Tống Linh Ngọc để giảng hòa.
Ngoài thư phòng, ta đưa giỏ thức ăn tới trước mặt chàng:
“Phu quân ngày ngày lao tâm lao lực, thiếp thực lòng rất lo lắng.”
Chàng không buồn ngẩng mắt.
Thần sắc vẫn lạnh nhạt như cũ.
“Có lòng rồi. Để ngoài cửa là được.”
Đêm khuya yên tĩnh.
Ta thắp một ngọn đèn.
Không bao lâu sau, chàng bước đến giữa màn đêm.
Ngón tay thon dài khẽ vén màn giường.
Ánh mắt dần trở nên sâu thẳm.
Đêm ấy gọi nước nóng đến mấy lần.
Mãi tới khi ánh bình minh le lói nơi chân trời mới chịu dừng lại.
Ta mệt mỏi đến cực điểm rồi thiếp đi.
Sáng hôm sau tỉnh lại, mặt trời đã lên cao, mà bóng dáng chàng lại chẳng thấy đâu.
Khác hẳn vẻ thanh lãnh, xa cách thường ngày.
Trong chuyện phòng the, Tống Linh Ngọc lại có phần phóng túng quá mức.
Từ đó về sau, gần như đêm nào chàng cũng đến.
Mà mỗi lần đều chẳng biết tiết chế.
Ban ngày, chúng ta vẫn như người xa lạ.
Dù tình cờ gặp mặt cũng chỉ khách sáo lạnh nhạt.
Sau khi mặt trời lặn, ở cùng một phòng vẫn chẳng ai nói với ai câu nào.
Thế nhưng khi màn buông rèm rủ, lại gần đến mức có thể cảm nhận hơi thở của đối phương.
Sau khi quan hệ giữa ta và Tống Linh Ngọc bề ngoài đã hòa hoãn.
Mẫu thân chàng cuối cùng cũng vui vẻ hơn, bắt đầu dạy ta quản lý việc nhà.
Mỗi ngày kiểm tra sổ sách, điều phối chi tiêu, xử lý đủ loại công việc lớn nhỏ trong phủ.
Thời gian cứ thế lặng lẽ trôi đi.
Liễu ven bờ xanh rồi lại xanh.
Lá phong trong rừng đỏ rồi lại đỏ.
Tống Linh Ngọc liên tiếp được thăng chức, cuối cùng vào Nội các, trở thành trọng thần trong triều.
Ta cũng dần trở thành một chủ mẫu đủ tư cách.
Quản lý mọi việc trong phủ, ứng phó các mối quan hệ qua lại trong kinh thành.
Thậm chí còn có được chút danh tiếng hiền đức.
Chỉ có quan hệ giữa ta và Tống Linh Ngọc vẫn duy trì ở trạng thái kỳ lạ ấy.
Trong những năm tháng dài đằng đẵng đó, niềm vui hiếm hoi của ta chính là những bưu kiện và thư từ gửi đến từ Giang Nam.
Tỷ tỷ nói rằng nghề dệt lụa ở đó vô cùng phát đạt.
Có rất nhiều phụ nhân góa phụ hoặc nữ t.ử chưa xuất giá tự lập nữ hộ, dựa vào nghề này để sinh sống.
Khắp phố phường đều là tiếng cười nói rộn rã, tràn đầy sức sống.
Chỉ những lúc đọc thư của tỷ ấy, ta mới thật sự mỉm cười.
Vui mừng thay cho tỷ.
Nhưng sâu trong lòng cũng luôn tồn tại một chút tiếc nuối.
Ta từng nghĩ rằng đời mình rồi cũng sẽ giống biết bao nữ nhân hậu trạch khác.
Cả đời gắn với một quyển sổ sách, một người phu quân đồng sàng dị mộng, vài đứa con, vài vị thiếp thất.
Cuối cùng chỉ để lại trên bia mộ một hàng chữ:
"Mạnh thị, thê của..."
Cho đến khi một viên đá bất ngờ rơi xuống mặt nước tĩnh lặng.
4 năm sau ngày ta gả vào Tống phủ.
Minh Châu công chúa đã trở về.
Hoàng thượng tuổi tác ngày một cao, nhớ thương và áy náy với nữ nhi nhỏ năm nào, nên hạ chỉ triệu nàng hồi kinh.
3
Lần đầu nghe tin Minh Châu công chúa hồi kinh là trong bữa gia yến Trung Thu, khi có người lỡ lời nhắc đến.
Từ ngày vào Nội các, Tống Linh Ngọc càng thêm trầm ổn, vui buồn không hiện trên nét mặt.
Ấy vậy mà trong khoảnh khắc ấy, chàng lại sững người.
Chiếc chén trước mặt vô ý bị chàng làm đổ.
Vài ngày sau, ta cuối cùng cũng được gặp vị công chúa chỉ tồn tại trong những lời đồn ấy.
Địa điểm là thư phòng của Tống Linh Ngọc.
Vốn dĩ ta định mang trà bánh đến.
Đó là cách chung sống giữa ta và chàng suốt những năm qua, không cần nói thành lời.
Nếu chàng nhận lấy, đêm ấy ta sẽ sai người chuẩn bị nước nóng.
Nếu không nhận, tức là chàng sẽ thức đêm đọc sách và ngủ lại thư phòng.
Từ trong thư phòng vọng ra một giọng nữ hờ hững:
“Vào đi.”
Bước qua ngưỡng cửa, ta liền nhìn thấy một nữ t.ử chừng 18-19 tuổi, đầu đội hoa quan, y phục lộng lẫy.
Nàng liếc nhìn giỏ trà bánh, đôi mày khẽ nhướng lên, đầy vẻ kiêu ngạo:
“Sao lại sơ sài thế này? Đầu bếp trong phủ Linh Ngọc ca ca thật quá vô dụng rồi.”
Tống Linh Ngọc khẽ lắc đầu.
“Đây là nội t.ử của thần, Mạnh thị.”
Rồi lại nhìn sang ta:
“Đây là Minh Châu công chúa.”
Ánh mắt nàng từ người Tống Linh Ngọc chuyển sang gương mặt ta.
Con ngươi khẽ co lại.
Những ngón tay đặt trên tay vịn bất giác siết c.h.ặ.t.
Ta hành lễ đúng quy củ, không để lộ chút sơ hở nào.
Nhưng nàng không bảo ta đứng dậy.
Trái lại còn quay sang làm nũng với Tống Linh Ngọc:
“Linh Ngọc ca ca, ánh mắt chọn người của huynh thật chẳng ra sao cả.”
Tống Linh Ngọc bất đắc dĩ bật cười:
“Đừng nói bậy.”
