Tuyết Xưa Gặp Ánh Đèn - Chương 7

Cập nhật lúc: 18/06/2026 15:01

7

Phong cảnh Giang Nam còn đẹp hơn cả những gì tỷ tỷ từng miêu tả trong thư.

Xe ngựa vừa vào thành, trước mắt đã hiện ra cảnh hoa đỏ liễu xanh, tường trắng ngói đen.

Khác hẳn với những cơn gió thổi qua các phủ đệ quyền quý ở kinh thành, luôn mang theo vẻ gò bó, nặng nề.

Gió nơi đây dường như có sức sống.

Tỷ tỷ đã đứng đợi trước cửa từ sớm.

Trên người nàng là bộ váy áo đã cũ đôi phần, trên tóc chỉ cài một cây trâm gỗ đơn giản, nhưng đôi mắt lại sáng ngời đến lạ.

Vừa thấy ta xuống xe, vành mắt nàng lập tức đỏ lên, nhào tới ôm chầm lấy ta.

“Gầy đến thế này rồi, dọc đường có chịu khổ nhiều không?”

Vòng tay quen thuộc ấy khiến sống mũi ta chợt cay xè.

Ngoại tổ mẫu chống gậy bước ra.

Miệng không ngừng gọi:

“Tâm can của ta... tâm can của ta...”

Vừa sai người mau đỡ ta vào trong, vừa liên tục dặn dò nhà bếp nấu cháo hầm canh.

Đêm ấy, ta có một giấc ngủ yên ổn nhất suốt bao năm qua.

Lúc tỉnh dậy, mặt trời đã lên cao.

Ánh nắng xuyên qua cửa sổ, phủ lên căn phòng một màu vàng ấm áp.

Tỷ tỷ ngồi bên giường.

Thấy ta mở mắt, nàng cong mắt cười:

“Cuối cùng cũng sống lại rồi.”

Ta không nhịn được mà bật cười theo.

Nhưng vừa cười xong, chính ta cũng ngẩn người.

Thì ra cảm giác được nhẹ nhõm cười một cách thật lòng lại là như thế.

Ở Giang Nam dưỡng bệnh nửa tháng, thân thể ta đã khỏe lên rất nhiều.

Ngoại tổ mẫu không cho ta làm việc.

Chỉ cho phép ta đi dạo dọc bờ sông hoặc ngồi phơi nắng dưới hành lang.

Nhưng tỷ tỷ vốn không phải người chịu ngồi yên.

Nàng kéo ta đến xưởng dệt nhuộm.

Xưởng không lớn.

Nhưng được thu dọn vô cùng gọn gàng.

Trong sân, trên những giá tre phơi đầy lụa mới nhuộm.

Màu hồng đào, trắng nguyệt sắc, tím ngó sen, xanh thiên thanh...

Mỗi khi gió thổi qua, từng dải lụa tung bay như áng mây rực rỡ.

Mấy nữ công trong xưởng đều nhanh nhẹn, hoạt bát.

Thấy ta tới cũng chẳng hề câu nệ.

Chỉ tươi cười gọi một tiếng:

“Nhị cô nương.”

Ban đầu ta chỉ đứng bên cạnh nhìn.

Về sau dần dần cũng bắt đầu tự tay làm việc.

Màu chàm phải pha thế nào mới đều.

Cỏ thiên thảo nhuộm thế nào mới ra sắc đỏ chuẩn.

Gỗ tô mộc nếu thêm phèn chua thì màu sắc sẽ càng tươi sáng hơn vài phần.

Ngoại tổ mẫu còn đặc biệt may cho ta mấy bộ y phục mới.

Màu sắc đều tươi tắn và dịu dàng.

Tỷ tỷ cầm một bộ váy màu vàng ngỗng áp lên người ta, ngắm nghía từ trên xuống dưới.

Rồi liên tục tặc lưỡi:

“Đáng lẽ muội nên mặc thế này từ lâu rồi.”

“Y phục trước kia của muội không trắng nguyệt sắc thì cũng xanh nhạt đơn điệu.”

“Người ngoài không biết còn tưởng muội đang thủ tiết đấy.”

Ta giơ tay định véo nàng.

Nàng lập tức cười rồi né tránh.

Nhất thời trong sân tràn ngập tiếng cười đùa.

Cũng vào khoảnh khắc ấy, một cơn gió mát lành lướt qua hành lang.

Ta bỗng nhận ra.

Thì ra cuộc sống còn có thể như thế này.

Có một hôm, ta vô tình nghe người gác cổng trò chuyện.

Họ nói có một người rất kỳ lạ từng tới đây.

Đứng ở đầu ngõ thật lâu.

Nhưng cuối cùng không vào cửa mà lại lặng lẽ rời đi.

Ta cũng không để tâm.

Cho đến khi tỷ tỷ mang tới cho ta một chiếc khăn tay, vẻ mặt có chút kỳ lạ.

Chất liệu khăn vô cùng tốt.

Góc phải phía dưới thêu một khóm lan thanh nhã.

Mũi thêu khoáng đạt, thanh thoát.

Chỉ cần nhìn một cái cũng biết không phải kiểu thêu thường thấy ở Giang Nam.

Tỷ tỷ liếc nhìn ta, nhỏ giọng nói:

“Người hôm đó... hẳn là Tống Linh Ngọc.”

Đầu ngón tay ta khẽ khựng lại.

Ngẩng đầu nhìn nàng.

Tỷ tỷ tiếp tục:

“Hôm ấy muội đang cùng mấy nữ công phơi lụa.”

“Cười đến mức... trông khá ngốc.”

Nói tới đây, nàng không nhịn được mà bật cười.

“Huynh ấy đứng nhìn rất lâu.”

“Lúc đi làm rơi chiếc khăn này.”

“Ta sai người đuổi theo trả lại, nhưng người đã đi xa rồi.”

Ta cầm chiếc khăn trong tay.

Rất lâu không nói gì.

Tỷ tỷ ghé sát lại, dè dặt hỏi:

“Huynh ấy hẳn vẫn còn ở khách điếm.”

“Muội có muốn...”

“Không cần.”

Ta gấp chiếc khăn lại cẩn thận.

Rồi nhẹ nhàng đặt trở lại tay tỷ tỷ.

Giọng nói bình thản đến mức chính ta cũng thấy lạ.

“Chàng đã không bước vào cửa, tức là không muốn quấy rầy ta.”

“Cứ như vậy đi.”

Đêm ấy, ta ngồi bên cửa sổ.

Ánh trăng trong hồ nước vỡ vụn thành vô số mảnh bạc lấp lánh.

Tâm tư thoáng có chút d.a.o động.

Nhưng chút gợn sóng ấy cũng chỉ như một viên đá nhỏ ném xuống mặt nước mùa xuân.

Rất nhanh sau đó...

Mọi thứ lại trở về yên ả.

8

Sau khi vào đông, việc làm ăn của xưởng dệt nhuộm dần khởi sắc.

Tỷ tỷ chịu khó, tay nghề lại tốt.

Còn ta, nhờ những năm tháng quản lý nội viện ở Tống phủ, khá giỏi giao thiệp với các thương hộ.

Ta vốn cho rằng những ngày tháng yên bình ấy sẽ còn kéo dài mãi.

Cho đến đầu tháng 7.

Quan phủ bất ngờ niêm phong một cửa hàng vải ở phía đông thành.

Nghe nói có người bị phát hiện tự ý sửa đổi hoa văn dệt theo mẫu quan dụng, trốn thuế ngành dệt, thậm chí còn vận chuyển hàng cấm.

Vụ việc đã kinh động đến nha môn phụ trách dệt may của triều đình.

Tim ta lập tức trùng xuống.

Đường buôn bán ở Giang Nam vốn chằng chịt phức tạp.

Triều đình từ trước đến nay luôn giám sát ngành dệt vô cùng nghiêm ngặt.

Tội danh như thế, nếu không phải phát điên, ai dám dính vào?

Quan phủ điều tra rất nhanh.

Chỉ trong hai ngày, đã có người đến kiểm tra sổ sách và kho hàng.

Mấy thương hộ chuyên cung cấp nguyên liệu cũng bị đưa đi thẩm vấn.

Trong xưởng ai nấy đều bất an.

Giữa đôi mày tỷ tỷ ngày càng hiện rõ vẻ lo lắng.

Lại qua thêm hai ngày.

Trong thành bỗng nổi lên vô số lời đồn.

Người ta nói dòng họ Chung bên ngoại ta dựa vào việc bám rễ ở Giang Nam nhiều năm nên âm thầm cấu kết với quan địa phương.

Lại nói xưởng dệt của tỷ tỷ chỉ là bình phong.

Thực chất là nơi trung chuyển hàng lậu.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Tuyết Xưa Gặp Ánh Đèn - Chương 7: Chương 7 | MonkeyD