Tỳ Bà Chua - Chương 7 - Hoàn
Cập nhật lúc: 12/09/2026 11:02
Chàng sải bước đến trước mặt ta, ánh mắt đầu tiên rơi xuống bả vai đã được băng bó, thần sắc lập tức căng lại.
“Bị thương ở đâu? Có đau không?”
Chàng đưa tay ra, động tác cực kỳ nhẹ nhàng, không dám chạm vào vết thương, chỉ khẽ đỡ lấy cánh tay ta.
“Chỉ bị trầy xước thôi, không đáng ngại.”
Ta nhẹ giọng đáp.
Hạ nhân đi theo bên cạnh khẽ bẩm lại chuyện đá lở trên núi và việc Tiêu Tam đã cứu ta.
Tiêu Tứ nghe xong, thần sắc không hề có chút ghen tuông hay nhỏ nhen nào, chỉ hơi cau mày.
“Đa tạ Tam ca.”
Chàng hướng về phía Tiêu Tam đang đứng ngoài hành lang cách đó không xa, nghiêm túc chắp tay hành lễ.
Tiêu Tam tựa vào cột, nhìn hai phu thê chúng ta sóng vai đứng cạnh nhau.
Ánh mắt hắn tối lại, chỉ quay mặt đi, lười chẳng buồn đáp.
Sau khi trở về phòng, Tiêu Tứ tự tay bôi t.h.u.ố.c cho ta, giọng mang theo tự trách:
“Đáng lẽ ta nên đi dâng hương cùng nàng. Vì công vụ quấn thân mà để nàng bị thương, là lỗi của ta.”
Ta cảm thấy buồn cười, cố ý trêu chàng:
“Chàng đâu phải thần cơ diệu toán, chẳng lẽ còn tính được hôm nay sẽ mưa sao?”
Nhưng Tiêu Tứ không cười.
Chàng cụp mắt, sự thương tiếc trong ánh nhìn gần như tràn ra ngoài.
Ta cũng không trêu chàng nữa.
Bốn phía yên tĩnh.
Nhưng lại mang đến một cảm giác an ổn khó có thể diễn tả bằng lời.
15
Ngày hôm sau, ta làm đúng như lời đã nói hôm qua, cùng Tiêu Tứ chuẩn bị một phần hậu lễ để cảm tạ.
Thuốc mỡ trị thương thượng hạng, tranh chữ của danh gia, hai rương vàng bạc châu báu, cộng thêm một hộp noãn ngọc quý hiếm.
Đồ đạc chất đầy gần nửa gian sảnh.
Vết thương trên cổ tay Tiêu Tam vẫn còn quấn băng gạc.
Nhìn từng rương từng rương lễ vật được khiêng vào, khóe môi hắn kéo lên một nụ cười giễu cợt:
“Muội nói muốn đoạn tuyệt sạch sẽ với ta, quả nhiên phân chia rạch ròi thật.”
Đại phu nhân ngồi ở ghế chủ vị, nhìn đầy sân lễ vật, cũng nặng nề thở dài.
Lúc ta chuẩn bị rời đi, Tiêu Tam gọi ta lại. Giọng hắn khàn khàn, mang theo vài phần không cam lòng:
“Ta đã có lỗi gì với muội? Trong phủ có thứ gì tốt, phần ta cho muội luôn là độc nhất. Người khác được hai đĩa tỳ bà, ta cho muội hẳn năm đĩa. Ta cùng muội thả diều, đạp thanh, còn tìm đủ kỳ trân dị bảo cho muội. Chỉ vì ta bỏ lỡ lễ cập kê của muội, muội liền tuyệt tình với ta đến vậy sao?”
Ta đứng ngay ngắn giữa đại sảnh: “Tam biểu huynh đối xử với ta rất tốt.”
Hai mắt Tiêu Tam lập tức sáng lên, nhưng rồi hắn nghe ta nói tiếp:
“Nhưng áo đông bị cắt giảm vào năm sau, tiền tiêu hằng tháng cố ý không phát cho ta, ta cũng chưa từng quên.”
“Tam biểu huynh, huynh còn nhớ không? Năm ta mười ba tuổi, chỉ vì ta không muốn nắm tay huynh trước mặt người ngoài, huynh đã nhốt ta vào phòng củi suốt hai ngày, không cho ăn cũng không cho uống.”
Sắc mặt Tiêu Tam lập tức trắng bệch, vội vàng giải thích:
“Chẳng phải ta cũng đã bị phạt rồi sao? Muội bị nhốt hai ngày, ta bị nhốt tận bốn ngày.”
“Nhưng nỗi sợ hãi của ta khi ấy là thật. Bất kể sau đó huynh có bị phạt hay không, lúc ấy ta vẫn thật sự tủi thân, thật sự sợ hãi.”
Ta lặng lẽ nhìn hắn:
“Đời này ta có lẽ chỉ thành thân một lần, ta không dám đem cả đời mình ra đ.á.n.h cược.”
“Ta từng thích huynh là thật, nhưng không dám phó thác quãng đời còn lại cho huynh cũng là thật.”
Tiêu Tam ngẩn người nhìn ta, hồi lâu không còn buông lời châm chọc nữa.
Cuối cùng hắn cũng hiểu.
Không phải vì hắn vắng mặt trong lễ cập kê của ta, cũng không phải vì chuyện ở Xuân Phong Lâu.
Từ những năm tháng hết lần này đến lần khác chia tỳ bà, chia áo mùa đông ấy, ta đã sớm nghĩ thông suốt rồi.
Ta chẳng có mong cầu gì lớn lao.
Chỉ mong một đời an ổn.
(Hồng Trần Vô Định làm, cấm ăn cắp)
16
Ngày tháng chậm rãi trôi qua.
Vết thương trên vai ta từng ngày đóng vảy rồi lành hẳn.
Sau này gặp lại Tiêu Tam, hắn không còn như trước, lúc nào cũng kiếm chuyện gây sự với ta, nhưng cũng mãi không thể thản nhiên đối diện với ta.
Thỉnh thoảng gặp nhau trong Hầu phủ, phần lớn hắn đều tránh từ xa. Có lúc không thể tránh khỏi, hai người chạm mặt nhau.
Hắn cũng chỉ nhàn nhạt gật đầu, không còn nói những lời chua cay bóng gió như trước.
Chỉ là đôi khi trong yến tiệc, ánh mắt hắn vẫn như có như không rơi lên người ta.
Đại phu nhân ở bên cạnh nhìn thấy, lại chỉ biết thở dài.
Tiêu Tứ đối xử với ta ngày càng dịu dàng, chu đáo.
Chàng vẫn là vị quân t.ử luôn giữ đúng quy củ trong từng lời nói, hành động như trước.
Nhưng khi chỉ có hai người, chàng sẽ nhớ loại quả ta thích ăn, nhớ những quyển sách ta yêu thích.
Chàng không giống Tiêu Tam, tính tình phô trương, yêu ghét đều ầm ĩ mãnh liệt.
Nhưng tình cảm của chàng tựa dòng nước nhỏ chảy dài, từng chuyện từng việc đều thật sự được đặt vào nơi thiết thực nhất.
Lại một mùa xuân nữa đến, gió nhẹ lướt qua, cánh diều theo gió bay v.út lên trời cao.
Tiêu Tứ chậm rãi bước đến bên ta, đưa tay nhẹ nhàng ôm ta vào lòng.
Ta tựa đầu lên vai chàng, ngước nhìn cánh diều đang bay cao, trong lòng bình yên không gợn sóng.
Thuở niên thiếu, ta từng vì được người khác thiên vị mãnh liệt mà đắc ý, cứ ngỡ một khi động lòng thì nên giao phó cả đời.
Sau này mới hiểu, chân tâm dễ đổi, thiên vị khó bền.
Hai người muốn thật sự cùng nhau đi hết một đời, suy cho cùng vẫn phải nhìn vào phẩm hạnh của đôi bên.
Khi yêu thì chân thành tha thiết, đến lúc không còn yêu cũng vẫn có thể tương kính như tân.
Ta rất may mắn, còn nhận được món quà ngoài dự liệu của vận mệnh.
Ta ngẩng đầu nhìn Tiêu Tứ, chàng cũng dịu dàng nhìn ta.
Phu quân tình sâu nghĩa nặng, một lòng một dạ.
Trong những ngày tháng sớm chiều bên nhau như thế.
Ta cong môi mỉm cười.
Lưỡng tình tương duyệt, dường như cũng là chuyện nước chảy thành sông.
Hoàn.
