Đích Tỷ Ép Ta Nuôi Con Cho Nàng - Chương 5
Cập nhật lúc: 27/08/2026 23:02
[Đàn ông mà đã bẩn rồi thì không thể lấy được.]
[Nữ chính mau tới đây, có người đào tường kìa.]
[Đào tường gì chứ? Không thấy là nam chính đang tự mình dâng hiến hay sao?]
Ta suýt chút nữa không nhịn được cười, may mà kịp thời nhớ ra Thẩm Tuân vẫn còn ở bên cạnh.
Thấy ta từ chối, ánh mắt Thẩm Tuân tối sầm trong giây lát.
Giây tiếp theo, hắn lại vực dậy tinh thần.
“Có phải nàng không nỡ rời đứa trẻ đó? Nó quan trọng với nàng như vậy sao? Hay là phụ thân nó quan trọng với nàng?”
Hắn tự suy đoán, mắt dần đỏ hoe.
“Là ai?”
“Phụ thân nó rốt cuộc là ai?”
Nói xong, hắn lại tự phủ định, lắc đầu.
“Không, không thể nào, nàng luôn ở bên cạnh ta, căn bản không thể quen biết ai khác.”
Hắn bắt đầu kiểm tra từng người.
Người đầu tiên chính là những người bên cạnh.
Nghe hắn lẩm bẩm hết cái tên này tới cái tên khác, lòng ta hoảng loạn, sợ hắn nghĩ đến bản thân mình.
May thay, hắn chưa từng nghĩ tới.
Thấy ta không có phản ứng gì, Thẩm Tuân đột nhiên cười một tiếng, giọng điệu như thể có chút tuyệt vọng.
“Không ngờ nàng lại giấu kín hắn như vậy.”
Khóe miệng ta giật giật.
Chưa kịp phản bác, Minh Thủy Tâm đã tới.
“Hai người đang làm gì thế?”
[Nữ chính cuối cùng cũng tới rồi mà.]
[Sao cô ấy còn dắt theo?]
[Minh Trường An tới đây, không lẽ cuối cùng cô ấy cũng nhớ ra phải đòi lại đứa bé?]
[Cũng phải, nam chính bây giờ đã cơ bản ổn định với cô ấy, mười năm không sinh con, tự mình gánh chịu áp lực, cũng chưa từng nghĩ đến việc bỏ vợ.]
[Nói chứ, nếu đòi lại được Minh Trường An, Thẩm phủ còn không phải vui mừng c.h.ế.t đi được.]
[Bỗng dưng có được đứa con nối dòng.]
[Nam chính nữ chính thậm chí chẳng cần cãi nhau một trận, mà Minh Trường An thông minh, vài ngày nữa thi hội sẽ tỏa sáng rực rỡ.]
[Thi Điện càng trực tiếp được Hoàng thượng coi trọng, đưa về như thế này chẳng phải là vẻ vang cho tổ tông sao?]
[Thiếu gia nhà chúng ta cuối cùng cũng sắp về lại hào môn rồi, không cần phải chịu khổ với nữ phụ nữa.]
Lòng ta bỗng chốc thắt lại.
Tuy biết Minh Trường An không phải kẻ vô tình vô nghĩa, nhưng ta vẫn có chút lo lắng.
Minh Trường An như thể biết ta đang nghĩ gì, vài bước đã tới bên cạnh ta, đứng trước mặt ta như một người lớn.
“Mẫu thân, ta trở về chẳng qua là vì nhớ tổ mẫu.”
“Hai người nếu đã không hoan nghênh, bọn ta đi là được.”
Thằng bé nói xong, ánh mắt lại rơi trên người Minh Thủy Tâm.
Rõ ràng đối phương vừa nói gì đó với thằng bé, còn về lời vị thẩm thẩm này vừa nói, ta có thể coi như không biết.
“Nếu còn chấp mê bất ngộ, đợi ta công thành danh toại, nhất định bắt đền gấp bội.”
Lời này nếu bị người ngoài nghe thấy, chắc chắn sẽ cười rụng răng.
Dù sao thì chưa thi cử gì đã mơ tưởng thành công, khoác lác như vậy thật sự quá kiêu ngạo.
Nhưng ta biết Minh Trường An thật sự có bản lĩnh đó.
Minh Thủy Tâm tất nhiên tức đến phát điên, căm hận nhìn Minh Trường An chằm chằm.
“Ngươi không nghe ta, đừng trách ta không nhắc nhở ngươi.”
“Ngươi theo nàng ta thì có lợi lộc gì? Ăn không no, mặc không ấm?”
“Thật đúng là cái loại thiển cận.”
Minh Trường An hừ lạnh một tiếng.
“Hai người sinh ra trong hào môn đại hộ, nên tưởng ai cũng yêu tiền sao?”
“Chưa nói đến việc mẫu thân yêu thương ta thế nào, những năm qua mẫu thân tận tâm tận lực chăm sóc ta.”
“Chỉ riêng việc nương nguyện ý nuôi ta khôn lớn, mẫu thân đã là phụ mẫu tái sinh của ta.”
“Cho dù bà ấy không phải mẫu thân ruột của ta thì đã sao?”
“Trong mắt ta, bà ấy tốt hơn nhiều so với người mẫu thân sinh mà không nuôi ta đó.”
Minh Thủy Tâm nghe xong, thân mình lảo đảo, đầy vẻ không tin.
[Thằng nhóc này nói chuyện cũng độc địa quá.]
[Sao cậu ta có thể nói như vậy trước mặt mẹ ruột mình chứ?]
[Chỉ có tôi tò mò là sao cậu ta đã biết nữ phụ không phải mẹ ruột, vậy mà cậu ta không đi tìm cha mẹ ruột của mình sao?]
[Xem ra kế hoạch đòi con của nữ chính đã thất bại.]
[Đứa bé này nhìn là biết dính lấy nữ phụ rồi.]
[Không đúng, sao nam chính lại hào hứng thế?]
[Nữ chính sắp khóc c.h.ế.t rồi mà hắn lại đang cười.]
Ta ngước mắt nhìn Thẩm Tuân, vậy mà hắn thật sự đang cười.
“Minh Nhi, ta biết ngay mà.”
“Nó không phải con ruột của nàng, vì nó bảo vệ nàng như vậy, ta tạm thời công nhận nó theo nàng.”
“Đi theo ta đi, ta sẽ cưới nàng.”
Ta theo bản năng nhìn về phía Minh Thủy Tâm.
Nàng ta vừa mới hoàn hồn sau cú đả kích từ Minh Trường An, đột nhiên nghe thấy câu này của Thẩm Tuân, lập tức trở nên không thể tin nổi.
Nàng ta trợn tròn mắt nhìn Thẩm Tuân.
“Thẩm Tuân, chàng đang nói gì vậy?”
“Thế còn ta thì sao?”
“Chàng coi ta là cái gì?”
Thẩm Tuân hờ hững liếc nàng ta một cái, như thể đang nhìn một kẻ không hề quan trọng.
“Ta sẽ viết hưu thư, dù sao thì mười năm không con cũng xem như là một lý do nhỉ?”
Tuy là câu nghi vấn, nhưng không nghi ngờ gì nữa, hắn chính là nghĩ như vậy.
Minh Thủy Tâm phát điên, có chút nói năng hồ đồ.
“Rõ ràng là chàng…”
Giọng nàng ta nghẹn nơi cổ họng, bị ánh mắt của Thẩm Tuân dọa lui.
“Cứ quyết định như vậy đi.”
Thẩm Tuân không đợi nàng ta trả lời, quay người bỏ đi.
“Minh Nhi, ta đợi nàng đến tìm ta.”
“Minh Nhi, ngươi rốt cuộc đã cho hắn uống bùa mê gì vậy?”
“Ngươi dựa vào cái gì mà giành lấy?”
Sau khi Thẩm Tuân đi, ánh mắt Minh Thủy Tâm nhìn ta đáng sợ vô cùng.
Chỉ là mỗi lần nhìn thấy Minh Trường An, nàng ta lại không tự chủ được mà né tránh.
Cuối cùng, nàng ta chỉ có thể nghiến răng nghiến lợi nói:
“Ta sẽ không để ngươi đạt được mục đích đâu.”
“Thẩm Tuân chỉ có thể là của ta.”
