Đích Tỷ Không Muốn Gả Cho Phế Thái Tử, Thế Nên Phụ Thân Bắt Ta Gả Thay - Chương 6
Cập nhật lúc: 28/06/2026 11:01
Ta trong phút chốc bị biến cố kinh hoàng và to lớn này làm cho kinh ngạc đến mức á khẩu, không thốt nên lời.
Ngay đêm hôm đó, hắn dẫn theo binh mã âm thầm rời khỏi thành. Ta không ra tiễn biệt. Ta chỉ lặng lẽ ngồi bên bậu cửa sổ của Đông sương phòng, đăm đăm nhìn về phía con đường mà hắn đã đi qua, nhìn mãi cho đến tận lúc trời hửng sáng.
Hóa ra nương từ lâu đã vạch sẵn kế hoạch dùng cả tính mạng của mình để báo thù rửa hận sao? Vậy việc bà gả cho cha ta cũng là một quân cờ nằm trong kế hoạch phục thù ấy ư? Liệu ta có phải là đứa con được sinh ra từ tình yêu thương tự nguyện của bà không? Không, nương yêu thương ta như mạng sống, chắc chắn bà sẽ không bao giờ căm ghét ta đâu. Nếu không, bà đã chẳng tận tình truyền dạy cho ta toàn bộ y thuật tuyệt học của mình, rồi lại sắp xếp để Triệu Hành cưới ta như vậy.
Ta lâm vào một trận bạo bệnh thập t.ử nhất sinh, trong cơn ác mộng triền miên ta không ngừng khóc lóc van nài nương đừng rời bỏ ta, cầu xin bà đừng bỏ rơi ta lại một mình cô quạnh, ta có thể từ bỏ tất cả mọi thứ trên đời, ta chỉ cần có nương ở bên cạnh mà thôi.
Thế rồi nương thật sự xuất hiện trong giấc mơ của ta, dáng vẻ của bà vẫn dịu dàng, hiền hậu như ngày nào. Người phụ nữ vốn dĩ kiên cường, sắt đá ấy lúc này lại giàn giụa nước mắt nghẹn ngào nói lời xin lỗi ta, bà nói bà mang trên mình trọng trách nặng nề, bà không thể vì tư tình cốt nhục với ta mà cam lòng buông bỏ huyết hải thâm thù của một trăm chín mươi hai mạng người vô tội bị diệt môn ở Dược Vương Cốc. Bà dặn dò ta phải sống thật tốt, thật kiêu hãnh, bà chưa từng có một giây phút nào căm ghét đứa con gái này cả.
Ngay khoảnh khắc ấy, nước mắt ta trào ra như lũ lụt vỡ đê, ta điên cuồng lao đến muốn ôm chầm lấy nương, nhưng bóng hình bà đã hóa thành một làn khói nhẹ mỏng manh rồi tan biến sạch sành sanh vào hư không...
Đến khi ta tỉnh giấc, Triệu Hành đang ngồi túc trực ở bên cạnh giường, bàn tay hắn nắm c.h.ặ.t lấy tay ta không buông, xung quanh giường quỳ mọp đầy rẫy người hầu kẻ hạ. Ta mấp máy môi muốn nói điều gì đó nhưng cổ họng bỏng rát, chẳng thể phát ra được bất kỳ âm thanh nào.
“Yểu Yểu, nàng tỉnh rồi sao, nàng đã hôn mê bất tỉnh suốt ba ngày ba đêm rồi...”
Hóa ra đã trôi qua ba ngày rồi ư!
Hắn phất tay ra hiệu đuổi tất cả mọi người lùi ra ngoài, một giọt nước mắt nóng hổi của hắn bất chợt rơi bộp xuống gò má ta, hắn vậy mà lại khóc.
“Bọn họ đều quả quyết nói rằng nàng sẽ không thể tỉnh lại được nữa.”
“Chàng... đang lo lắng cho ta sao?” Ta khó nhọc thốt lên từng tiếng đứt quãng.
“Lo lắng chứ, Tô Yểu, ta vô cùng lo lắng cho nàng. Ta nhận ra bản thân dường như rất sợ hãi việc nàng sẽ bỏ ta mà đi như thế này. Kể từ ngày phụ hoàng và mẫu hậu tạ thế, ta chưa từng phải nếm trải cảm giác đau đớn đến thấu xương tủy như vậy bao giờ. Ta phát hiện ra hình như mình đã thật lòng yêu nàng mất rồi.”
Lời bày tỏ của hắn vừa mộc mạc lại vừa thẳng thắn, khiến đầu óc ta có chút choáng váng, tạm thời chưa kịp định thần lại. Nhìn thấy bộ dạng khó chịu của ta, hắn nhẹ nhàng nâng đầu ta lên rồi đút cho ta vài ngụm nước ấm, lúc này ta mới cảm thấy đỡ hơn đôi chút.
“Nàng hãy cố gắng nghỉ ngơi điều dưỡng cho thật tốt, ta sẽ sai người chăm sóc chu đáo cho nàng, ta sẽ nhanh ch.óng giải quyết xong việc rồi quay về ngay.” Nói đoạn, hắn cúi xuống đặt một nụ hôn nhẹ lên gò má ta, rồi vội vã quay lưng rời đi.
Mười một
Một tháng sau, có người đến đón ta. Người tới chính là vị thân vệ cận thân luôn túc trực bên cạnh hắn tên là Chu Diên, ta đã từng có dịp gặp qua vài lần.
“Nương nương,” Gã quỳ mọp xuống trước mặt ta cung kính, “Điện hạ hạ lệnh cho ty chức đến đón người tiến vào trong thành.”
Nương nương sao. Ta thoáng ngẩn người ra một chút, rồi khẽ nở nụ cười.
Ngày tiến vào kinh thành, hai bên đường phố chật ních người xem đông như trẩy hội. Ta không lựa chọn ngồi kiệu lụa rườm rà mà hiên ngang cưỡi trên lưng con tuấn mã do chính tay hắn sai người gửi tới — một con ngựa có sắc lông đỏ rực như quả táo chín, phần bờm được cắt tỉa vô cùng gọn gàng, đẹp mắt. Ta khoác lên mình bộ đồ cưỡi ngựa mà hắn đã từng hứa hẹn năm xưa, một màu đỏ rực rỡ ch.ói lọi, thêu những đường chỉ vàng lấp lánh, dưới ánh nắng ban mai rực rỡ khiến người ta phải ch.ói mắt, không cách nào nhìn thẳng.
Giữa biển người nhộn nhịp, ta nhìn thấy tấm biển hiệu uy nghiêm của phủ Tể tướng. Trước cổng phủ có vài bóng người đang đứng sừng sững. Ta khẽ ghìm c.h.ặ.t dây cương, cho ngựa dừng lại.
Vị cha làm Tể tướng cao quý kia của ta đang đứng ở vị trí tiên phong, bên cạnh ông ta là đích tỷ cùng Đại phu nhân. Gương mặt hai người họ trắng bệch ra như tờ giấy, run rẩy đứng không vững, phải hoàn toàn dựa dẫm vào đám tỳ nữ bên cạnh nâng đỡ. Cha ta nặng nề bước tới trước một bước, bờ môi mấp máy như muốn nói điều gì đó. Nhưng ta không cho ông ta có cơ hội mở lời.
“Phụ thân,” Ta khẽ mỉm cười nhàn nhạt, “Trời lạnh rồi, mau vào trong nhà đi thôi. Kẻo lại bị nhiễm lạnh.”
Ông ta đứng chôn chân bất động tại chỗ. Ta từ trên cao cúi đầu lạnh lùng nhìn xuống ông ta.
Đã ba năm trôi qua rồi. Ba năm trước khi ông ta nhẫn tâm tống cổ ta ra khỏi phủ để gả thay, đến một cái liếc nhìn thẳng thắn cũng chẳng thèm bố thí cho ta. Khi ấy trong mắt ông ta, ta chỉ là một đứa con bỏ đi, một quân cờ phế thải, một cục bùn nhão rẻ rách dùng để lấp vào hố sâu tai họa. Giờ đây ông ta lại phải khúm núm đứng ở nơi này, ngửa cổ lên mà ngước nhìn ta, trong ánh mắt lộ rõ vẻ thần sắc mà ta chưa từng được thấy bao giờ: Kính sợ, hoang mang hoảng hốt, và xen lẫn cả một chút... nịnh bợ, lấy lòng. Ta chợt cảm thấy mọi chuyện thật tẻ nhạt, vô vị làm sao.
