
Tỷ Muội Gặp Nhân Duyên Hữu Ý
Ngày A tỷ đoạn tuyệt hôn ước, ta đang thả bước trong sân, mải mê đuổi theo vài cánh hồ điệp nhỏ đang chập chờn trong nắng.
Vừa nghe tin tỷ ấy đã tự tay cắt đứt mối hôn sự buồn cười với vị thế tử kia, ta phủi bùn đất còn dính nơi đầu ngón tay, quay sang dặn nha hoàn bên cạnh:
“Đem miếng ngọc bội giữ ấm mà Tiêu tiểu tướng quân đưa tới đập nát đi. Hôn sự của ta cũng từ bỏ.”
Kế mẫu nghe vậy liền mắng ta không biết nặng nhẹ, nói Tiêu Liệt là công thần từng lập bao chiến công hiển hách.
Ta vẫn cúi đầu, chẳng buồn nhìn bà ta một cái:
“Nhưng con không để ý. Con là người được A tỷ nuôi lớn.”
“A tỷ không gả, con cũng không gả. Trên đời này làm gì có đạo lý muội muội út lại thành thân trước đích tỷ?”
Ngay đêm hôm ấy, Tiêu Liệt cưỡi ngựa băng qua trăm dặm đường, gấp gáp trở về kinh thành.
Trên người chàng vẫn còn khoác chiến giáp lạnh cứng, bụi đường chưa kịp phủi sạch, vậy mà đã trèo tường vào khuê phòng của ta.
Đôi mắt chàng đỏ ngầu, hai tay ôm chặt lấy eo ta, giọng khàn đi vì nôn nóng:
“Ấu Vi, tên thế tử khốn kiếp kia đúng là có mắt mà không tròng, hắn vốn chẳng xứng với tỷ tỷ của nàng. Ta đã lén tìm hắn, đánh cho hắn một trận rồi.”
“Bổn tướng đối với nàng trước sau đều là thật lòng, sao nàng có thể nói vứt bỏ là vứt bỏ ngay như thế?”












