Đích Tỷ Nhất Quyết Nhét Ngọc Tỷ Cho Ta - 1

Cập nhật lúc: 15/09/2026 04:02

Từ nhỏ, ta đã quen nhặt những thứ đích tỷ không cần.

Gấm Yên Hà ngự ban quá rực rỡ, tỷ ấy chê tục, thế là được đưa vào rương của ta.

Dạ minh châu Tây Vực tiến cống quá ch.ói mắt, tỷ ấy tiện tay đẩy sang, cũng thành của ta.

Công chúa chọn thư đồng, tỷ ấy chê trời chưa sáng đã phải thức dậy, nên suất ấy rơi xuống đầu ta.

Ngay cả hôn ước với tiểu tướng quân, tỷ ấy cũng sợ sau này phải thủ tiết, dứt khoát nhét luôn cho ta.

Vài năm sau, tỷ tỷ vào cung khoác phượng bào, trở thành Hoàng hậu.

Chẳng bao lâu, tỷ ấy và Hoàng thượng đã nhìn nhau đến phát chán.

Hôm ấy, tỷ tỷ đặc biệt gọi ta vào cung.

“Nam nhân này ta chán rồi, không muốn giữ nữa.”

Ta hoảng hốt xua hai tay như quạt.

“Không được, không được, cái này muội thật sự không thể nhận!”

Đích tỷ chống cằm bằng một tay, uể oải nói:

“Năm đó sao ta không nhận ra đầu óc hắn lại kém linh quang đến vậy nhỉ?”

“Ngai vàng mới ngồi được mấy năm, không lo cho bách tính, chỉ nhớ đến chuyện sửa cung uyển, đóng họa phảng.”

“Kiếp trước tám chín phần hắn thật sự là thợ mộc.”

Cành cúc thu trong tay tỷ ấy đã bị ngắt đến chỉ còn trơ nhụy.

“Chậc, vô vị thật.”

“Ta chán rồi, không cần nữa.”

Đầu ta lập tức ong lên một tiếng.

Sau đó đích tỷ còn lẩm bẩm rất nhiều.

Nhưng bên tai ta chỉ còn quanh quẩn câu cuối cùng ấy.

Lần này tỷ ấy lại có thứ không muốn giữ nữa.

Mà từ nhỏ đến lớn, những gì tỷ ấy vứt đi đều rơi vào tay ta.

Năm ta chào đời, tỷ ấy mới ba tuổi.

Phụ thân nghe di nương hát khúc rất hay, bèn muốn đặt tên ta là Kiều Oanh.

Đích tỷ đứng bên cạnh, đôi mày nhíu c.h.ặ.t.

“Kiều Oanh yến mềm gì chứ, nghe đã thấy phiền.”

“Minh Nguyệt Tri Ý, ta đã dùng cái tên Chiêu Nguyệt, vậy Tri Ý là phần còn lại.”

“Đem cho nó vừa khéo.”

Tạ Chiêu Nguyệt.

Tạ Tri Ý.

Như vậy mới giống muội muội của tỷ ấy, đưa ra ngoài cũng không đến mức mất mặt.

Từ nhỏ tỷ ấy đã cực kỳ có chủ kiến.

Năm tuổi dám phóng ngựa, mười tuổi đã biết múa thương.

Phụ thân thấy tỷ ấy suốt ngày chẳng lúc nào chịu yên.

Vì vậy trưởng bối hai nhà tự làm chủ, hứa gả tỷ ấy cho tiểu công t.ử phủ Trấn Quốc tướng quân.

“Tiểu tướng quân có gì tốt?”

“Ba ngày hai bận phải ra chiến trường.”

“Không chừng ngày nào đó ta còn phải khoác áo tang.”

“Hôn sự này ta không nhận, để muội muội thay ta gả qua đó.”

Di nương vui đến cả đêm không chợp mắt.

“Thủ tiết thì có gì không tốt!”

“Trong tay có tiền, bên cạnh không có phu quân quản thúc, như vậy mới gọi là thoải mái!”

“Tri Ý à, đứa nhỏ này không giỏi chọn đồ.”

“Sau này cứ chuyên nhặt những thứ đích tỷ con bỏ lại, bảo đảm không sai!”

Mấy năm trước, Thẩm tiểu tướng quân đã đến Tây Bắc.

Đến nay vẫn chưa trở về kinh.

Hôn kỳ của chúng ta cũng vì vậy mà kéo dài hết lần này đến lần khác.

Cuộc sống vừa có tiền vừa không có phu quân quản ấy, ta còn chưa được hưởng lấy một ngày.

Nghĩ đến đây, ta gom hết dũng khí tổ tông mười tám đời tích lại.

Lần đầu tiên trong đời mở miệng từ chối đích tỷ.

“A tỷ, tuyệt đối không được, thật sự không được.”

“Cái này muội thật sự không thể nhận.”

Đích tỷ liếc mắt nhìn ta.

Vẻ ghét bỏ trong mắt gần như sắp tràn ra ngoài.

“Tạ Tri Ý, sao muội lại nhát gan đến thế?”

“Ta từng ép nhét thứ rách nát nào cho muội bao giờ?”

Câu này quay tới quay lui trong đầu ta, vòng qua ba cổng cung rồi ta mới hiểu ra.

Thứ rách nát trong miệng tỷ ấy, hóa ra là Hoàng thượng.

Tỷ ấy mất kiên nhẫn phất tay.

“Ta nói mấy chuyện này với cái đồ thiếu tâm nhãn như muội làm gì chứ.”

“Mau đi đi, đừng đứng đó quấy giấc ngủ trưa của ta.”

Miệng thì nói vậy.

Nhưng một khi đích tỷ đã nảy ý.

Thứ tỷ ấy muốn lấy, chưa từng có thứ gì lấy không được.

Thứ tỷ ấy muốn vứt, cũng chưa từng có thứ gì vứt không xong.

Năm đó, tỷ ấy đã quyết tâm hủy hôn với phủ tướng quân.

Đích mẫu có nói thế nào cũng không chịu gật đầu.

Phụ thân cũng sợ phủ tướng quân trở mặt ngay tại chỗ.

Không ai biết đích tỷ đã dùng cách gì.

Cuối cùng hai nhà lại có thể bình tâm ngồi chung một bàn.

Cứ thế làm thành chuyện hoang đường đổi hôn ước của đích nữ sang cho thứ nữ.

Sau khi trở về phủ Định Quốc Công, cả đêm ta không sao chợp mắt.

Lúc thì mơ thấy đích tỷ ôm trân bảo trong Thê Phượng cung ném vào người ta.

Lúc lại mơ thấy tỷ ấy áp giải ta, trực tiếp đưa đến trước mặt Hoàng thượng.

“Vị trí Hoàng hậu này ta ngồi chán rồi.”

“Đổi cho nó ngồi.”

Trong mộng, a tỷ bỗng nắm lấy tay ta.

Dùng giọng dịu dàng ta chưa từng nghe thấy để khuyên:

“Tri Ý, nam nhân trên đời phần lớn chẳng quý giá đến đâu.”

“Nhưng phượng vị bày ngay trước mắt, nhìn thế nào cũng không tính là tệ…”

Ngày hôm sau, ta mang hai quầng thâm dưới mắt đi khắp nơi tìm người cho ý kiến.

“Di nương, người xem con có mệnh ngồi phượng vị không?”

Di nương giơ tay vỗ một cái lên trán ta.

“Con nha đầu c.h.ế.t tiệt, nói bậy bạ gì thế!”

“Vị trí của đích tỷ con cũng là thứ con có thể nhớ thương sao?”

Ái da.

Hỏi sai rồi, quả nhiên ta vẫn chưa tỉnh hẳn.

Đổi cách nói vậy.

“Ý con là, giả như a tỷ đã chán Hoàng thượng rồi.”

“Tỷ ấy nhất quyết muốn ném cho con, mà con lại không đỡ nổi, thì phải làm sao?”

Hai mắt di nương lập tức sáng đến tròn xoe.

“Món hời thế này mà thật sự để ta gặp phải sao?!”

Nhìn vẻ mặt ấy, tâm trí của bà e là đã bay đến Thọ An cung làm Thái hậu rồi.

Ta ôm trán, quay người đi tìm phụ thân.

“Ý con là, A Chiêu có thứ không cần, con cũng không chịu nhận?”

Phụ thân cũng bày vẻ ghét bỏ.

“Đồ rách nát chẳng ai thèm thì ném đi là được.”

Nói xong, ông lại quay về phía gương đồng nghịch mấy sợi tóc quý như mạng kia.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Đích Tỷ Nhất Quyết Nhét Ngọc Tỷ Cho Ta - Chương 1: 1 | MonkeyD