Tỷ Tỷ Không Cần Thái Tử, Chắc Ta Cần? - 13

Cập nhật lúc: 24/08/2026 16:06

Ngày hôm sau, ta đến Quan Âm miếu phía đông thành theo đúng hẹn.

Miếu không lớn, nhưng hương khách khá đông.

Ta tránh đám đông, vòng ra hậu điện.

Hậu điện thờ Quan Âm Tống Tử, ngày thường người lui tới ít, hôm nay lại càng vắng vẻ.

Thái t.ử đã ở đó.

Hắn đứng trước tượng Quan Âm, quay lưng về phía ta, ngẩng đầu nhìn vị Bồ Tát có gương mặt từ bi.

Nghe tiếng bước chân, hắn quay người lại, mỉm cười với ta.

“Nàng đến rồi.”

Ta đứng ở cửa điện, không bước vào.

“Điện hạ có chuyện gì cứ nói ở đây.”

Hắn cũng chẳng để tâm, bước tới trước mặt ta, hạ giọng:

“Phụ hoàng ta bị người hạ độc.”

Đồng t.ử ta co lại.

Hoàng thượng bị hạ độc?

Chuyện lớn như vậy mà hắn lại có thể bình thản nói ra như không?

“Làm ngài sao biết?”

“Mẫu hậu ta hạ.”

Giọng Thái t.ử bình tĩnh đến đáng sợ.

“Bà ấy không chờ được nữa. Gần đây Tam Hoàng t.ử và Ngũ Hoàng t.ử hoạt động quá thường xuyên, bà ấy sợ phụ hoàng thay lòng, sợ vị trí Thái t.ử của ta không còn vững. Cho nên bà ấy đã ra tay trước.”

Ta cảm thấy đầu óc mình không đủ dùng nữa.

Hoàng hậu hạ độc Hoàng thượng?

Nếu chuyện này là thật, đó chính là tội lớn tày trời!

“Tại sao ngài lại nói cho ta biết?”

Ta lùi một bước, cảnh giác nhìn hắn.

“Ngài không sợ ta nói với phụ thân, để người tố giác mẫu t.ử các ngài sao?”

Thái t.ử cười khẽ, trong nụ cười mang theo vài phần chua xót.

“Nàng cứ đi tố giác. Mẫu hậu ta quả thực khó thoát khỏi cái c.h.ế.t, ta là con trai của bà ấy cũng không thể thoát khỏi liên can. Nhưng nàng thử nghĩ xem, nếu ta và mẫu hậu cùng ngã xuống, thiên hạ này sẽ rơi vào tay ai? Tam Hoàng t.ử hay Ngũ Hoàng t.ử? Một trong hai người đó đăng cơ, Khương gia nhà nàng có thể sống yên ổn sao?”

Ta im lặng.

Hắn nói đúng.

Tam Hoàng t.ử hung bạo, Ngũ Hoàng t.ử hiểm độc, không ai là người lương thiện.

Nếu một trong hai người ấy lên ngôi, phụ thân là lão thần như vậy, e rằng sẽ là người đầu tiên bị thanh toán.

“Cho nên ngài muốn phụ thân ta giúp ngài?” Ta cười giễu: “Giúp ngài giữ vững vị trí Thái t.ử, đợi sau khi ngài đăng cơ rồi từ từ xử lý bọn ta?”

Thái t.ử nhìn ta, ánh mắt vô cùng phức tạp, như có ngàn vạn lời muốn nói nghẹn nơi cổ họng, cuối cùng chỉ hóa thành một tiếng thở dài.

“Nguyệt Nhi, ta đã nói rồi. Bất kể sau này xảy ra chuyện gì, nàng hãy tin ta một lần. Hôm nay ta nói cho nàng biết những chuyện này không phải để kéo phụ thân nàng xuống nước, mà là muốn nhắc nàng, khoảng thời gian này nhất định phải cẩn thận.”

Hắn lấy từ trong tay áo ra một lệnh bài nhỏ, đưa cho ta.

“Đây là lệnh bài thị vệ Đông Cung. Nàng giữ lấy. Nếu gặp nguy hiểm, cứ tìm bất kỳ thủ vệ thành môn nào, đưa lệnh bài này ra. Bọn họ sẽ lập tức báo cho ta.”

Ta không nhận.

Hắn vẫn cố chấp nhét vào tay ta, đầu ngón tay chạm vào lòng bàn tay, hơi lạnh.

“Nguyệt Nhi, nếu ta muốn hại nàng, cần gì phải tốn nhiều công sức như vậy?”

Hắn thấp giọng nói.

“Miếng ngọc bội này nằm trong tay phụ thân nàng chính là một lá bùa đòi mạng. Một khi mẫu hậu phát hiện sự tồn tại của nó, cả Khương gia nhà nàng đều đừng mong sống sót. Nàng tưởng vì sao ta phải bày ra chuyện đó ở yến tiệc mùa xuân? Ta đang tìm cho miếng ngọc bội này một lai lịch hợp lý, cho phụ thân nàng một bậc thang để bước xuống!”

Ta sững người.

Ở yến tiệc mùa xuân, hắn lấy bức họa ngọc bội ra, nói rằng ai nhặt được nó sẽ có thể trở thành Thái t.ử phi.

Hóa ra hắn đang bày cục.

Hắn muốn tìm cho miếng ngọc bội phỏng tay này một “lai lịch chính đáng”.

Chỉ cần miếng ngọc bội trở thành “thứ Thái t.ử đ.á.n.h rơi”, vậy nó được giữ lại ở Khương gia sẽ không còn là lén giấu mật lệnh của Tiên đế, mà trở thành “vật Thái t.ử ban tặng”.

“Vậy tại sao ngài nhất định phải chọn ta làm Thái t.ử phi?”

Ta buột miệng hỏi.

Thái t.ử nhìn ta, bỗng bật cười.

Nụ cười ấy khác hẳn trước kia, đáy mắt như tan vào lớp tuyết đầu mùa, dịu dàng đến mức khiến lòng người hoảng loạn.

“Bởi nếu ta không cưới nàng, miếng ngọc bội này không thể bảo vệ nàng. Chỉ khi nàng trở thành Thái t.ử phi, mẫu hậu mới không dám tùy tiện động đến nàng. Chỉ khi nàng ở bên cạnh ta, ta mới có thể bảo vệ nàng chu toàn.”

Ta trở về nhà trong trạng thái ngơ ngẩn, trong đầu chỉ quanh quẩn câu nói cuối cùng của Thái t.ử.

Hắn nói hắn muốn cưới ta là vì muốn bảo vệ ta.

Nhưng tỷ tỷ lại nói kiếp trước chính hắn đã ép ta vào chỗ c.h.ế.t.

Rốt cuộc hai người họ ai mới nói thật đây?

Phụ thân nghe xong lời ta thuật lại, hồi lâu không nói gì.

Ông ngồi trên ghế thái sư, ngón tay vô thức gõ lên tay vịn, hàng mày nhíu c.h.ặ.t thành một chữ xuyên sâu.

“Hắn quả thực có vài phần chân tình.” Cuối cùng phụ thân lên tiếng, giọng nói phức tạp: “Nhưng chính phần chân tình này lại là thứ nguy hiểm nhất.”

“Tại sao?” Ta không hiểu.

“Bởi Hoàng hậu sẽ không cho phép hắn có chân tình.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.