Uổng Cho Sư Tỷ Có Nhan Sắc Tuyệt Trần - Chương 31

Cập nhật lúc: 26/02/2026 17:06

“Có.”

Khoảnh khắc đầu tiên nhìn thấy, đâu chỉ đơn thuần là chấn động.

Thương hải tang điền, thế sự dằng dặc.

Hắn suýt chút nữa ngỡ rằng mình đang chạm vào dòng thời gian chảy ngược, thiên cổ bát hoang, tựa hồ chỉ như mới ngày hôm qua.

Dao Trì Tâm dùng nước ấm tắm gội rửa sạch hàn khí trên người, thay một bộ váy áo sạch sẽ tinh tươm, lại lôi ra một đĩa bánh ngọt lót dạ. Nàng khoan khoái, tinh thần rạng rỡ vừa đi ra hành lang vừa nhóp nhép nhai bánh.

Lúc này, Hề Lâm đã đi rồi lại quay lại, trong tay cầm một cuốn sách bìa xanh lam không rõ nội dung.

Ánh mắt nàng dính c.h.ặ.t vào gốc linh thụ trong sân. Ngày thường nàng chỉ xem những thứ này là cây cối làm cảnh, hôm nay lại thấy cái cây được đích thân mình bồi dưỡng lớn lên đ.â.m chồi nảy lộc đặc biệt khỏe mạnh và thẳng tắp, nhìn thế nào cũng thấy đáng yêu.

Đại sư tỷ vô cùng tự hào khoe khoang: “Ây, đệ xem, nếu tay nghề nối linh mạch cho cây của ta mà được phát huy, sau này có phải ta sẽ giúp cha tiết kiệm được một khoản tiền lớn không?”

Hề Lâm ngồi khoanh chân đối diện nàng, trải cuốn sách ra đất, không buồn ngẩng đầu lên: “Đừng có mơ mộng nữa, tỷ nhiều nhất cũng chỉ là cứu sống được một cái cây thôi. Cây này mà không có linh khí thì cũng chẳng khác gì cỏ rác ven đường, chả có giá trị gì đâu.”

Sau đó hắn lại khẽ chau mày: “Huống hồ, chuyện sư tỷ chạy tới Lục Xuất Động Quật phong bế linh đài cũng được tính là mượn ngoại lực đúng không? Bắt bẻ kỹ lưỡng thì đây là hành vi trục lợi lách luật đấy.”

“Thế, thế thì sao chứ!”

Dao Trì Tâm sợ hắn đổi ý, cuống quýt phản bác: “Đệ cũng đâu có cấm ta làm cách đó. Lời đã hứa rồi không được nuốt lời đâu nha. Sư đệ, nam t.ử hán đại trượng phu nói lời phải giữ lấy lời.”

Hắn đối với chuyện này cũng chẳng buồn tranh cãi thêm, chỉ khẽ thở dài, cam chịu vuốt mắt mở cuốn sách ra, nhạt giọng nói: “Ta đã xem qua danh sách một lượt rồi. Số lượng người tham gia kỳ Đại bỉ Huyền môn lần này vừa vặn một trăm người. Điều đó có nghĩa là, để chọn ra top sáu, mỗi người sẽ phải đấu ít nhất bốn vòng.”

“Sư tỷ lúc trước nói chỉ cần thắng trận đầu tiên là được. Theo lệ thường các năm trước, tuy đối thủ do bốc thăm quyết định, nhưng ở giai đoạn đầu thế này, thường sẽ không gặp phải kiếm tu đâu. Cho nên, trừ phi đụng trúng cao thủ, khoảng cách trình độ giữa những người còn lại không quá lớn. Tỷ muốn thắng cũng không phải là chuyện gì quá khó khăn.”

“Thật vậy sao?”

Dao Trì Tâm thừa biết bản thân sẽ không xui xẻo đến mức đụng phải cao thủ. Được hắn khẳng định một câu chắc nịch như vậy, nàng nửa mừng nửa kinh ngạc: “Nói như vậy, sư đệ định dạy ta tuyệt chiêu lợi hại nào đây?”

Hề Lâm nhấc mí mắt lên, lạnh nhạt đáp: “Giờ chỉ còn bảy ngày nữa là đến kỳ đại bỉ. Mơ mà nắm vững được một môn thuật pháp mới trong bảy ngày. Càng là chiêu thức lợi hại, càng dễ bị phản phệ. Thứ đó không phải là thứ tỷ có thể khống chế nổi đâu.”

Nàng nghe xong thì ấm ức bất bình: “Thế đứa nào là nguyên nhân khiến ta chỉ còn lại đúng bảy ngày hả! Nếu không phải do ta nối thần nối tốc kịp thời, có khi chỉ còn lại đúng ba ngày cũng nên.”

Người thanh niên đối diện phớt lờ lời buộc tội của nàng, tiếp tục điềm nhiên nói: “Vì vậy trong khoảng thời gian này, cách tốt nhất là nâng cấp khả năng sẵn có của tỷ. Thứ nhất là quen tay dễ làm, thứ hai là cũng dễ dàng lĩnh hội hơn.”

Hắn nói xong, lật lòng bàn tay lên, phóng một đường kiếm khí ra giữa sân.

Luồng linh lực đó được khống chế cực kỳ c.h.ặ.t chẽ, hầu như không mang theo một chút khí sắc bén nào.

Đợi đến khi lớp bụi tản đi, một thanh trường kiếm lấp loé phù văn lẳng lặng lơ lửng giữa không trung, tỏa ra ánh sáng vàng nhạt ôn hòa.

“Trên thanh kiếm này có bám linh khí của ta. Sư tỷ hãy dùng thuật pháp mà tỷ giỏi nhất đ.á.n.h 50 chiêu về phía nó. Ta muốn xem thực lực của tỷ đến đâu.”

Dao Trì Tâm gật đầu làm theo.

Nàng đặt đĩa bánh xuống, bước đến bên cạnh thanh linh kiếm, dang rộng hai tay, tập trung tinh thần kết ấn.

Khác với những người như Lâm Sóc hay Hoài Tuyết Vi chuyên tâm tu luyện một môn phái nhất định, nàng thực chất chẳng theo học kỹ lưỡng chiêu thức của bất kỳ lưu phái nào. Ngày thường cơ hội xuống núi làm việc rất ít, những lúc cần động thủ lại thường ỷ lại vào pháp bảo nhiều hơn.

Hề Lâm ngồi trên bậc thềm gỗ dưới hiên, lạnh lùng quan sát nàng đi hết 50 chiêu, ánh mắt vô cảm không buồn không vui.

Đại sư tỷ thở hồng hộc có phần căng thẳng, lau lớp mồ hôi mỏng lấm tấm trên trán, mong chờ quay đầu gọi hắn: “Đủ 50 chiêu rồi, sư đệ.”

Thanh niên thu hồi tầm mắt, bộ dạng như thể cuối cùng cũng trút được gánh nặng trong lòng, đ.á.n.h giá vô cùng đúng trọng tâm: “Được rồi, ta đại khái đã biết trình độ của tỷ ở đâu rồi.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Uổng Cho Sư Tỷ Có Nhan Sắc Tuyệt Trần - Chương 31: Chương 31 | MonkeyD