Uổng Cho Sư Tỷ Có Nhan Sắc Tuyệt Trần - Chương 52
Cập nhật lúc: 26/02/2026 17:09
Những mũi băng nhọn hoắt được ngưng tụ lại, vụt mọc lên từ mặt đất như chông nhọn, vừa tấn công vừa phòng thủ, trải rộng ra ngoài mép kết giới tới ba vòng.
Bạch Yến Hành vẫn âm thầm theo dõi trận đấu, trong lòng khẽ kinh ngạc. Từ động tác khinh tài nhược cử (nâng vật nặng mà như không) ấy, hắn rõ ràng nhận ra sự sắc bén vô song đặc trưng của một kiếm tu.
Trong đám đông, Dao Trì Tâm đang mặc bộ áo xanh của đệ t.ử ngoại môn thì hốt hoảng cuống cuồng. Rõ ràng nàng vẫn chưa thoát khỏi cú sốc khi đột nhiên biến thành đàn ông, cảm giác như sắp phát điên đến nơi.
Đây là loại công pháp quái quỷ gì mà chưa từng nghe qua?
Nàng bị đoạt xá, hay là bị nhập vong? Là linh hồn xuất khiếu, hay là linh đài bị xâm nhập…… Nhưng phải công nhận, thân hình của “mình” bây giờ đẹp thật, sờ vào cũng sướng tay.
Hề Lâm: “……”
Bên tai Dao Trì Tâm vang lên một tiếng thở dài kìm nén, ngay sau đó là giọng nói quen thuộc của thanh niên.
“Sư tỷ, tỷ bình tĩnh một chút, ta không tập trung được tinh thần.”
Nàng buột miệng thắc mắc trước tiên: “Nhưng ta có nói gì đâu.”
Sau đó lại vô cùng tò mò: “Sư đệ, là đệ sao?”
“Cái này là gì? Truyền âm à? Trong trận đại bỉ cũng được dùng truyền âm sao……”
Hề Lâm ừ một tiếng, nghiêng đầu né một đợt ngân châm tẩm độc, dùng thần thức trấn an nàng: “Linh đài của hai chúng ta hiện đang kết nối với nhau. Tỷ đang dùng cơ thể của ta, đừng để lộ sơ hở.”
Nói xong, ánh mắt hắn thay đổi, thần sắc trở nên sắc lạnh, nhìn chằm chằm về phía trước: “Tên Thứu Khúc này có vấn đề.”
Dao Trì Tâm: “Cái gì?”
Kể từ khi Hề Lâm tiếp quản cơ thể, Đại sư tỷ rõ ràng trở nên thong dong, điềm tĩnh và thành thạo hơn hẳn nàng lúc trước. Mặc dù vẫn sử dụng nội tức chân nguyên của Dao Trì Tâm và những pháp khí quen thuộc, nhưng hắn thao tác lại linh hoạt, tự nhiên hơn nàng gấp bội.
Băng đao và hỏa bùa được sử dụng luân phiên, Triền Ti Thủ hoán đổi vị trí qua lại, khống chế, nhiễu loạn, mượn lực đ.á.n.h lực, liền mạch như nước chảy mây trôi, dường như không có bất kỳ một động tác thừa thãi nào.
Ngay cả một nửa khối băng vụn cũng bị hắn tận dụng triệt để. Hắn tấn công một cách bài bản, dồn ép Thứu Khúc liên tục, chỉ trong chốc lát đã khiến hắn ta bị áp chế đến mức không thể đ.á.n.h trả.
Lâm Sóc đứng xem ở ngoài đài mà hoa cả mắt. Hắn không biết rõ nội tình, chỉ cảm thấy dường như từ một khoảnh khắc nào đó, thân thủ của Dao Trì Tâm bỗng trở nên nhanh nhẹn hơn theo từng chiêu thức, các pháp khí được kết nối với nhau một cách tinh xảo, toát lên vẻ quỷ khốc thần sầu khó lường.
Trước đó, Thứu Khúc chỉ thấy Dao Trì Tâm khó nhằn hơn dự tính, xảo quyệt và gian xảo như con cá chạch, nhưng dù thế nào đi nữa cũng không đến mức không thể đối phó. Tuy nhiên, ngay trong khoảnh khắc này, khí thế của nữ nhân đối diện bỗng chốc thay đổi ch.óng mặt. Không chỉ khó nhằn, mà gần như khiến hắn không có cách nào chống đỡ, dường như càng đ.á.n.h càng hăng.
Ban đầu khi nghe Dao Trì Tâm kể về thủ đoạn của kẻ này, Hề Lâm đã cảm thấy có điều kỳ lạ.
Khả năng tự chữa lành của đan tu được rèn giũa từ quá trình nếm hàng trăm loại thảo mộc qua nhiều năm tháng, giống như người phàm kiên trì rèn luyện thân thể chục năm như một ngày thì bước đi cũng sẽ nhẹ như bay. Điều này hoàn toàn không liên quan đến việc pháp thuật cao hay thấp, làm sao có thể bị người ta dễ dàng phong bế?
Ngay lúc đó, hắn đã lờ mờ dấy lên một cảm giác không ổn.
Cho đến khi chứng kiến khoảnh khắc đòn tấn công của Dao Trì Tâm thất bại lúc nãy, hắn đã bắt được một chi tiết bất thường vô cùng tinh vi.
Trước khi Thứu Khúc kịp đưa tay phải lên nắm lấy vạt áo, cánh tay mảnh khảnh của cô gái đã vung mạnh một cái như chẻ núi rẽ biển. Thanh băng đao dài màu trắng bạc lập tức vạch ra một đường cong hoàn mỹ đến cực độ.
Hàng ngàn hàng vạn vụn băng bất ngờ cuộn xoáy quanh hắn như một trận bão tuyết. Thứu Khúc làm sao có thể bắt kịp tốc độ của hắn, hoàn toàn không kịp che chắn, chỉ có thể vội vã đưa tay bảo vệ mặt.
Lớp y phục tung bay trong trận cuồng phong bị vô số vụn băng sắc bén như lưỡi d.a.o cắt toạc ra một âm thanh “Xoẹt”. Giữa n.g.ự.c hắn, một con mắt người thình lình lộ ra.
Con ngươi vẫn còn đang liếc dọc liếc ngang, điên cuồng quan sát xung quanh!
Ánh mắt Hề Lâm trong vô thức tối sầm lại. Ngay sau đó, mượn cơ thể của Dao Trì Tâm, hắn hét lớn về phía hai vị trưởng lão đang duy trì kết giới ở hai bên: “Là ‘Tà Nhãn Nhỏ Lệ’, các vị còn đứng đó nhìn gì nữa!”
Lời vừa dứt, hai người kia đều sững sờ. Trưởng lão Huyền Vũ trùm mũ kín mít phản ứng cực nhanh, lật tay áo vung tay chộp thẳng về phía Thứu Khúc.
Tiếng hét của hắn đã thu hút sự chú ý của những đệ t.ử đang đứng xem, vốn dĩ chẳng mấy quan tâm đến trận chiến này. Cả khu vực lập tức xôn xao, náo nhiệt.
