Uổng Cho Sư Tỷ Có Nhan Sắc Tuyệt Trần - Chương 54
Cập nhật lúc: 26/02/2026 17:10
Được đạo hữu đỡ lời tung chiêu dằn mặt, Đại trưởng lão Ân cũng nhàn nhã hơn hẳn, nép mình sau chiếc mũ trùm đầu cần mẫn lo liệu việc dọn dẹp hiện trường.
Khán đài bên dưới ồn ào huyên náo, mọi người bàn tán sôi nổi về tên Thứu Khúc vừa bị áp giải rời khỏi đài Thí Luyện Phong. Giữa đám đông, chỉ có Hề Lâm đứng quay lưng lại.
Bóng lưng Đại sư tỷ cao ráo, hiên ngang, toát lên vẻ kiêu hãnh và đoan trang, nghiễm nhiên mang phong thái của một bậc chính nhân quân t.ử hào hiệp.
Nhưng ở một nơi không một ai để mắt tới, Hề Lâm hạ thấp mí mắt, chăm chú nhìn con mắt đang nằm lăn lóc trên mặt đất, tò mò quan sát thế giới xung quanh.
Nó phát ra tiếng kêu "chít chít", không mang theo cảm xúc, hệt như tiếng kêu của một loài chuột nào đó, hoàn toàn không có biểu hiện của vui buồn.
“Con mắt đó có khả năng vô hiệu hóa mọi thuật pháp ngay lập tức. Cái gọi là ‘đao thương bất nhập’ của hắn chỉ là cái mác bịa ra để dọa tỷ thôi.”
Chiều muộn, trong tiểu viện của Dao Trì Tâm, Hề Lâm vẫn ngồi đối diện nàng dưới mái hiên hành lang như thường lệ.
“Người và con mắt hiện giờ đã bị các vị trưởng lão áp giải đi. Mấy việc còn lại chắc hẳn là điều tra ngọn nguồn lai lịch của vật đó, và chất vấn chưởng môn của hắn. Tư cách tham gia đại bỉ lần này coi như bỏ, sau này cũng khó mà nói trước được.”
Dao Trì Tâm trầm ngâm gật đầu.
Giờ nhớ lại, nếu năm xưa Thứu Khúc cũng dùng chung một chiêu thức với Tuyết Vi, thì những lời hắn rêu rao về "điểm huyệt thần công" và "bách độc bất xâm" e là cũng chỉ để che đậy cho sự tồn tại của con mắt kia.
Gặp đan tu thì bảo mình biết điểm huyệt, đổi sang người khác thì lại hóa thành đao thương bất nhập. Hoàn toàn là bịa đặt năng lực dựa theo thuật pháp của đối phương —— Thật là một kẻ nham hiểm!
Đại sư tỷ không khỏi thắc mắc.
Trong các trận đấu quyết định top 6, chưởng môn các phái đều sẽ đích thân đến dự khán. Nhiều bậc đại năng có mặt như vậy, thế mà chẳng ai nhìn ra manh mối gì sao?
Dao Trì Tâm hỏi: “Trò vặt của hắn, sao các vị trưởng lão lại không phát hiện ra?”
Hắn trả lời lấp lửng: “Các đại năng thường dùng linh lực, linh khí để phân biệt yêu tà. Khắt khe mà nói, chỉ cần chủ nhân của con mắt không phải là tà tu, các cao thủ chưa chắc đã nghĩ theo hướng đó.”
Hóa ra là vậy.
Nàng gật gù tỏ vẻ đã hiểu.
Xem ra đây cũng là một át chủ bài chỉ xài được một lần. Rốt cuộc thì năng lực đã "chém gió" ra rồi, đổi tới đổi lui cũng bất tiện, dễ bị lộ tẩy. Thứu Khúc chắc mẩm là định để dành chiêu này chờ lúc gặp cao thủ mới tung ra, nào ngờ vừa mở màn đã bị nàng chọc cho phát điên, bại lộ ngay tại chỗ.
Ha, đúng là quả báo.
“Thế cho nên.”
Hề Lâm mang khuôn mặt cao quý lạnh lùng của Đại sư tỷ, cuối cùng không nhịn được mà nhíu mày: “Khi nào thì Sư tỷ mới chịu trả lại cơ thể cho ta đây?”
Dao Trì Tâm đang nghịch hai quả cầu lửa trên tay, nghe vậy liền quay đầu lại.
Từ khi nhận ra sau khi tráo đổi, mỗi người đều có thể sử dụng năng lực của người kia, nàng đã bắt đầu táy máy với đủ loại thuật pháp của Hề Lâm, chơi đùa vô cùng thích thú.
“Sư đệ à, đệ biết nhiều trò hay thật đấy! Bùa, phép, kiếm, trận, còn cái gì nữa không……”
“Ồ —— Cái này hay nha, năm mới mang ra làm pháo hoa b.ắ.n lên trời chắc chắn đẹp lắm.”
Vị Đại sư tỷ không học vấn không nghề nghiệp đã mạnh mẽ uốn nắn tiểu sư đệ lạnh lùng ít nói thành một tên ngốc nghếch.
“Sức mạnh của kiếm tu lớn đến thế sao? Ta có cảm giác bây giờ mình có thể nâng được cả cái vạc lớn, tay không nhấc bổng cả ngọn núi lên luôn ấy.”
Nàng quanh quẩn trong sân sờ mó chỗ này, chọc ngoáy chỗ kia, lạ lẫm đến mức không thốt nên lời: “Những thuật pháp lợi hại thế này ta có thể học không? Ta còn muốn chơi xỏ Lâm Sóc với Tuyết Vi một vố…… Phải rồi, tu vi của lão cha càng cao, đổi qua chắc chắn sẽ có trải nghiệm khác biệt!”
Chỉ cần tưởng tượng thôi đã thấy kích thích vô cùng.
Hề Lâm bất lực day trán: “Không phải ai cũng có thể tráo đổi được đâu. Việc này liên quan đến thần hồn, bắt buộc hai người phải có thể chất một bên thuần dương, một bên thuần âm. Đồng thời, cả hai phải tự nguyện mở rộng linh đài cho nhau thì mới thực hiện được.”
Vì lẽ đó, ngay khi vừa bước ra khỏi đài Thí Luyện Phong, Dao Trì Tâm đã lập tức khóa c.h.ặ.t linh đài của mình —— Đại sư tỷ ngày thường học hành chậm chạp, lĩnh ngộ kém, nhưng vào lúc này lại suy luận cực kỳ nhanh nhạy —— Hiện tại ngoài việc theo sát nàng, hắn chẳng còn cách nào khác.
“Hơn nữa, rốt cuộc đây không phải là môn thuật pháp có thể phơi bày ra ánh sáng. Tỷ thân là đệ t.ử chính thống của tiên môn, tốt nhất vẫn là không nên dùng.”
“À……”
Dao Trì Tâm ngân dài giọng với cảm giác tiếc nuối vô vàn, rồi dứt khoát giải phóng linh lực: “Vậy ta càng phải tận dụng cơ hội này chơi cho thỏa thích mới được!”
