Uổng Cho Sư Tỷ Có Nhan Sắc Tuyệt Trần - Chương 9

Cập nhật lúc: 26/02/2026 17:02

Trong thoáng chốc, những người trên mặt đất không ai dám nhìn thẳng, đều phải nâng tay áo che kín hai mắt.

Bạch Yến Hành vốn đang ở trạng thái toàn thịnh. Mặc dù chiêu thức của vị kiếm tu đối diện có phần quái dị, nhưng muốn giành phần thắng cũng không phải việc khó.

Thế nhưng sau một hồi giao thủ, dường như nhận ra điều gì đó, hắn lẩm bẩm vẻ đầy nghi hoặc: "Hả?"

Kiếm khí cuồn cuộn một khi chạm trán, uy thế chẳng khác nào cuồng phong bão táp.

Dao Trì Tâm chỉ cảm thấy những chiếc lá khô bay tứ tung xung quanh cũng mang theo lưỡi đao, cắt vào da thịt đau rát.

Nàng dùng hai tay che chắn trước mặt để chống đỡ, gần như không thể đứng vững.

Khóe mắt vô tình bắt gặp điều gì đó, nàng vội vã c.ắ.n răng chịu đựng uy áp linh lực, cắm đầu chạy lên phía trước.

Người sư đệ ngã rớt từ trên mây xuống còn nặng hơn cả sắt thép. Nàng đỡ lấy hắn thì chính mình cũng bị gãy luôn hai cái xương sườn.

Mặt mày thanh niên đầy m.á.u, đôi mắt sáng ngời lẩn khuất dưới mái tóc rối, nay đã nhắm nghiền dưới mí mắt nhuốm màu đỏ thắm, trông hoàn toàn không còn sức sống.

Hắn c.h.ế.t rồi sao?

Dao Trì Tâm run rẩy đưa tay kiểm tra hơi thở của hắn.

May quá, vẫn còn thở...

Nàng ôm hắn vào lòng.

Bạch Yến Hành mang theo tiếng sấm và ánh chớp từ từ hạ xuống cách đó không xa, lưỡi kiếm lôi đình vẫn còn xì xèo tia lửa điện.

"Thú vị đấy."

Hắn chằm chằm nhìn thanh niên bất tỉnh nhân sự phía đối diện, chân mày khẽ nhướng:

"Ta đến núi Dao Quang đã không ít năm, thế mà không biết có một nhân vật như ngươi tồn tại."

Bạch Yến Hành xách thanh kiếm lôi đình vừa mới nhấc nửa bước chân về phía trước.

Ở đằng kia, Dao Trì Tâm nãy giờ vẫn luôn run rẩy không biết lấy can đảm từ đâu ra, lớn tiếng hét về phía hắn:

"Trấn Sơn Ấn đang trong tay ta, ngươi tha cho đệ ấy đi, giữ lại mạng sống cho đệ ấy, ta sẽ đi theo ngươi!"

Đây là quyết định dứt khoát và hào hùng nhất trong cuộc đời của Dao Trì Tâm.

Cha không còn, nhà đã tan nát, bạn bè thân thích kẻ c.h.ế.t người trốn chạy.

Nàng hoàn toàn rơi vào cảnh vạn niệm câu khôi, chẳng còn bất cứ niềm hy vọng nào nữa. Giờ phút này nàng chỉ mong giữ được mạng nào hay mạng ấy...

Thế nhưng, sự quyết tâm dũng cảm của nàng lại không được như nàng nghĩ.

Tên kiếm tu đối diện dường như không vì lời nói của nàng mà khựng lại. Hắn vừa nhàn nhã bước tới, vừa dùng giọng điệu điềm nhiên đáp trả:

"Trì Tâm, nàng hiểu lầm chuyện gì rồi đúng không."

Đại sư tỷ ngơ ngác ngẩng đầu.

"Lúc trước ta tìm nàng khắp nơi, là phòng ngừa lỡ như đối phó với Dao Quang Minh thất bại thì còn có nàng làm con tin."

Dòng điện loạn xị ngậu nhảy nhót trên chuôi lôi đình, ánh mắt Bạch Yến Hành nhìn nàng còn không có lấy một tia hứng thú bằng việc nhìn thanh niên trong n.g.ự.c nàng:

"Hiện giờ chưởng môn Dao Quang đã c.h.ế.t, giữ nàng lại cũng chẳng có ý nghĩa gì."

"Mạng của nàng."

Hắn giơ kiếm lên, "Không có giá trị để đàm phán."

Mặc dù Dao Trì Tâm đã đoán trước được kết cục, nhưng khi nghe được những từ "Chưởng môn Dao Quang đã c.h.ế.t", sâu thẳm trong trái tim nàng vẫn trào dâng một nỗi bi thương không thể kìm nén.

Lão cha...

Lục phủ ngũ tạng như bị xoắn thành một mớ bòng bong. Nàng rơi lệ đầy mặt nhìn chằm chằm Bạch Yến Hành ở cách đó vài trượng, nửa sợ hãi nửa tuyệt vọng mà tung ra một pháp chú phòng hộ.

Kiếm tu chỉ cần khẽ vung cánh tay nhẹ nhàng, lớp phòng hộ của nàng đã bị đ.á.n.h vỡ một cách dễ dàng trước mũi kiếm lôi đình.

Bạch Yến Hành vừa đi vừa nói:

"Loại tu vi và thuật pháp như thế này, ngoài việc lừa gạt lũ phàm nhân ngu ngốc ở trần gian, nhận được vài tiếng cảm thán kinh ngạc chưa trải sự đời thì chẳng có tác dụng gì hết."

"Dao Trì Tâm, tư chất nàng quá kém, tu luyện lại lẹt đẹt, nếu sinh ra ở phàm trần thì căn bản không có duyên với tiên môn. Chỉ riêng lý do này thôi đã đủ để ta g.i.ế.c c.h.ế.t nàng."

Tên kiếm tu cao lớn, tuấn lãng dần dần phóng to trong đồng t.ử của Dao Trì Tâm.

Nàng ngồi phịch xuống đất, một tay ôm lấy người đệ t.ử đầy thương tích, tay còn lại phí công tung ra một đống bùa hộ thân sặc sỡ đủ màu.

Bạch Yến Hành đứng lại trước mặt nàng, đôi mắt từ trên cao nhìn xuống lạnh lẽo không một tia ấm áp.

"Ta không thích kẻ vô dụng."

Người vô dụng thì không nên sống.

Mũi kiếm lôi đình lóe lên một tia sáng ch.ói mắt, hơi thở của Dao Trì Tâm đột ngột thắt lại.

Theo phản xạ, nàng muốn né tránh, nhưng trong tình cảnh này căn bản không có đường lui.

Đúng lúc này, bên tai mơ hồ vang lên tiếng thì thầm cực kỳ nhẹ nhàng truyền đến từ khuỷu tay nàng, trầm tĩnh và ôn nhuận.

"Đừng tin lời hắn, sư tỷ."

Một khuôn mặt vô cùng thanh tú bỗng lấp đầy toàn bộ tầm nhìn của nàng.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Uổng Cho Sư Tỷ Có Nhan Sắc Tuyệt Trần - Chương 9: Chương 9 | MonkeyD