Uổng Phí 10 Năm - Chương 3
Cập nhật lúc: 02/09/2026 06:01
Mẹ nhìn tôi đầy lưu luyến.
"Tiểu Tuyết, con thật sự tính rời nhà đi xa thế à?"
Ba đứng bật dậy, mở cửa định đi.
"Lắm lời."
"Nó từ bé tới lớn bao giờ nghe ai cản được đâu."
Mẹ cuống lên gọi với theo.
"Ông đi đâu đấy?"
"Cơm nước sắp xong rồi."
Ba khoanh tay sau lưng, chẳng thèm quay đầu, chỉ ném lại một câu.
"Ra ngoài mua nước."
"Không biết con gái ăn lẩu phải uống nước mơ à?"
Tôi ôm chầm lấy mẹ.
"Mẹ, con sang Úc nhưng vẫn làm việc chính ở thị trường Trung Quốc."
"Ít nhất nửa năm con ở trong nước."
"Sau này con sẽ thường xuyên về."
"Với lại bệnh thấp khớp của ba không hợp khí hậu ở quê."
"Năm nào hai người cũng có thể sang Úc ở nửa năm mà."
Mẹ cười vỗ vai tôi.
"Chỉ sợ qua đó mẹ không biết tiếng Anh làm mất mặt con thôi."
Ngoài cửa vang lên tiếng hừ lạnh.
"Bà thì thế chứ tôi tiếng Anh giỏi lắm."
Tôi bật cười mà nước mắt rưng rưng.
Phải, 10 năm yêu lầm thì tôi nhận.
Tôi Nam Tuyết thua thì vẫn đủ bản lĩnh để đứng dậy.
Tôi đổi sang số điện thoại mới.
Mấy người bạn cũ nhắn trên QQ.
"Nam Tuyết, cậu với Tô Tư Nghiêm giận nhau à?"
"Anh ta phát điên tìm cậu khắp nơi."
"Hai người trước kia tốt như vậy mà, nếu hai cậu chia tay thật thì mình không còn tin vào tình yêu nữa."
"Tư Nghiêm nói với mình rồi, chỉ là cô trợ lý không biết giữ khoảng cách thôi."
"Cũng chẳng phạm lỗi nguyên tắc gì."
"Hai người sắp cưới đến nơi rồi, cậu đừng nông nổi để người khác hưởng lợi đấy."
Tôi cầm điện thoại, nghĩ một lúc thấy chẳng cần giải thích gì hết.
Trên đời này vốn không có cái gọi là thật sự đồng cảm.
Đừng nói người ngoài, ngay cả tôi ngày xưa dốc hết lòng yêu cũng đâu ngờ.
Sẽ có ngày đến nhìn anh ta tôi cũng chẳng muốn.
Sau khi mấy người nhắn hỏi liên tiếp, tôi đổi chữ ký QQ.
"Đã chia tay."
"Trừ giới thiệu bạn trai và công việc, chuyện khác miễn bàn."
Cuối cùng cũng được yên.
Ngày đặt chân đến Úc, anh trai khóa trên Trần Dịch Cảnh ra tận sân bay đón tôi.
"Nam Tuyết, nhân dân Úc hoan nghênh cậu."
Nhiều năm không gặp, Trần Dịch Cảnh vẫn giống trong ký ức tôi.
Chỉ là thêm mấy phần chững chạc và già dặn.
Cười lên là mắt mày cong cong.
Vẫn là dáng vẻ anh trai hiền hòa hay cười khi xưa.
Hồi đại học, chúng tôi cùng một đội tranh biện.
Tôi xông lên trước, anh ấy ở phía sau đỡ.
Luôn phối hợp ăn ý.
Ai cũng nghĩ hai đứa sẽ thành đôi.
Mọi người đều bất ngờ khi tôi lại chọn Tô Tư Nghiêm.
Một người nghèo và khó khăn.
Có chị khóa trên từng khuyên tôi.
"Tô Tư Nghiêm cũng giỏi nhưng Trần Dịch Cảnh hiền lành, t.ử tế, nhân phẩm đáng tin."
Hồi đó tôi cười phẩy tay.
"Nhưng Tô Tư Nghiêm tốt với em."
Tôi thật không ngờ có ngày sự tốt của anh ta sẽ chuyển sang cho người khác.
Những quan tâm dịu dàng của Tô Tư Nghiêm dành cho Hà Tâm Nhụ.
Cô ta tưởng là đặc quyền của mình.
Thật ra chỉ là bản sao chép lại những gì từng cho tôi.
Khi còn yêu thì dựa vào cảm tình.
Không còn yêu mới hiểu nhân phẩm quan trọng cỡ nào.
Tiếc là hồi đó tôi không hiểu.
Tôi luôn nôn nóng bắt tay vào công việc ngay.
Nhưng Trần Dịch Cảnh kiên quyết bắt tôi chơi bời mấy ngày trước đã.
"Cậu đã tới rồi, chẳng lẽ còn sợ cậu chạy mất?"
"Cứ thư giãn vài ngày đi, sau này tha hồ làm việc."
Trần Dịch Cảnh đúng là người bạn đồng hành tuyệt vời.
Nhiều năm không gặp mà không hề thấy xa cách.
Như thể chuyện kề vai chiến đấu chỉ mới hôm qua.
Từ mùa đông lạnh giá trong nước sang cái nắng hè rực rỡ của Úc.
Nắng vàng bãi biển, trai xinh gái đẹp.
Tôi chơi hết mình.
Trước khi yêu Tô Tư Nghiêm, tôi vẫn là kiểu con gái vui tươi hoạt bát như ánh mặt trời.
Vì anh ta chiếm hữu mạnh, không có cảm giác an toàn.
Tôi mới dần xa cách bạn bè.
Vì Tô Tư Nghiêm mà tôi kìm nén tính cách thật của mình bao năm.
Giờ cuối cùng cũng được thả lỏng trọn vẹn.
Chia tay thật tốt.
Đáng lẽ phải chia tay từ lâu.
Trần Dịch Cảnh chụp chung với tôi một tấm, hỏi.
"Cho anh đăng lên mạng nhé."
"Đăng đi."
"Tại sao không chứ?"
"Người có gì không sạch sẽ đâu phải tôi."
Sau khi anh ấy đăng ảnh, tối hôm sau, Tô Tư Nghiêm xuất hiện trước mặt tôi.
Anh ta chống một cây nạng.
Mặt mũi phờ phạc.
Tóc bị gió đêm thổi rối bời.
Chẳng còn vẻ ngoài bảnh bao ngày thường.
Tôi có lẽ vẻ ghét bỏ, quay sang cảm ơn Trần Dịch Cảnh đã đưa tôi về.
Anh ấy nhìn Tô Tư Nghiêm cách đó không xa, nhẹ giọng hỏi.
"Có cần anh chờ trên xe không?"
"Đợi em lên nhà rồi anh đi."
Tôi cười.
"Không sao, không cần, em tự xử lý được."
Tiễn Trần Dịch Cảnh đi xong, tôi coi như không thấy gì, quay lưng đi về chỗ ở.
Tô Tư Nghiêm lập tức nắm c.h.ặ.t cổ tay tôi, mặt tối sầm.
"Nam Tuyết, em liên lạc với cậu ta từ lâu rồi đúng không?"
"Em đã tính trước chuyện chia tay phải không?"
Tôi chỉ thấy buồn cười.
"Tô Tư Nghiêm, tôi không phải anh."
"Đừng lấy chuyện anh làm ra để đổ lên đầu tôi."
Anh ta im lặng mấy giây, khẽ hắng giọng.
"Nam Tuyết, nếu em để bụng chuyện Hà Tâm Nhụ, tôi có thể đuổi cô ta."
"Tôi thề với em, tôi chưa từng đụng vào cô ta."
Tôi cắt ngang.
"Dùng tay giúp không tính là đụng vào đúng không?"
Toàn thân Tô Tư Nghiêm khựng lại, ánh mắt d.a.o động.
"Em đừng nghe Hà Tâm Nhụ bịa chuyện, anh không có."
Tôi cười nhạt.
"Không cần nghe kể, tôi tận mắt thấy."
"Khi cô ta than tay mỏi, tôi đứng ngay ngoài rèm."
"Còn gì để nói không?"
"Tôi muốn về nghỉ."
Tô Tư Nghiêm bất ngờ ném cây nạng, nhào tới ôm c.h.ặ.t lấy tôi.
Giọng gấp gáp.
"Đừng đi, anh biết anh sai rồi."
"Anh không hề chạm vào cô ta, chuyện đó không tính là quan hệ."
Anh ta lắp bắp giải thích.
Cánh tay ghì c.h.ặ.t lấy tôi, hơi thở phả lên cổ tôi.
Một cơn buồn nôn trào lên tận n.g.ự.c.
Tôi đẩy mạnh anh ta ra, suýt nữa thì nôn tại chỗ.
Tô Tư Nghiêm loạng choạng đứng vững lại.
Mặt mày trắng bệch như tờ giấy.
Miệng lẩm bẩm.
"Đừng ghê tởm anh, Nam Tuyết, anh không bẩn."
Tôi cố kìm cơn buồn nôn.
"Nhưng tôi chính là thấy anh bẩn."
Anh ta nhìn tôi đầy kinh ngạc.
Tôi nói thêm một câu.
"Biết xấu hổ một chút đi, đừng làm phiền người yêu cũ."
Mắt anh ta đỏ ngầu.
Môi run run mãi mới thốt ra lời.
"Em đã cùng anh chịu nhiều khổ sở như thế."
"Anh chưa từng nghĩ sẽ rời xa em."
"Anh thừa nhận là Hà Tâm Nhụ quyến rũ anh."
"Nhưng rốt cuộc anh với cô ta cũng đâu có quan hệ gì thực sự."
"Chỉ vì chuyện nhỏ đó mà em bỏ luôn 10 năm của chúng ta sao?"
"Hà Tâm Nhụ học vấn ngoại hình chẳng thua kém gì em."
"Lại còn trẻ hơn."
"Em không sợ anh thật sự đến với cô ta à?"
Tôi cười đến chảy nước mắt.
Biết thừa là anh ta sẽ ngụy biện.
Nhưng không ngờ anh ta dám nói ra mấy lời như vậy.
