Uyển Ninh - Chương 3

Cập nhật lúc: 13/07/2026 06:01

Đại phu nhân nhìn ta một lúc lâu rồi nở nụ cười thật hiếm hoi: “Nha đầu này giỏi, đúng là một đứa nhóc chẳng chịu thua thiệt.”

Từ đó về sau, đại phu nhân thường dặn phòng bếp nấu món Bát tiên om trân châu kia.

Ta ăn vô số bát, nhưng vẫn chưa gặp lại cha.

Hầu như ngày nào ông ta cũng ở chỗ Triệu di nương, trong phủ có món nào ngon hay cái gì vui, ông ấy cũng đều đưa đến chỗ Triệu di nương và Thẩm Uyển Dung trước.

Có một ngày, Thẩm Uyển Dung gặp ta thì cười đến rung cả khuyên tai.

“Nhìn thấy chưa? Đích nữ thì sao chứ? Lòng cha hướng về ai thì người đó hưởng.”

“Bà già chỗ ngươi chỉ là phế vật, rồi ngươi cũng sẽ học thành đồ bỏ như bà ta mà thôi.”

Nàng ta mong chờ được thấy vẻ mặt khổ sở đến phát khóc của ta, nào ngờ ta lại thờ ơ đáp rằng: “Tỷ tỷ, tỷ có nghĩ tới chuyện chỉ có thứ đào kép mới ca mấy bài hát dân gian kia chưa? Bây giờ Triệu di nương có thể dạy tỷ làm như vậy để đoạt lấy sự cưng chiều từ cha, biết đâu sau này bà ta sẽ khiến tỷ chịu đựng nhiều hơn nữa thì sao?”

Thẩm Uyển Dung lập tức thay đổi sắc mặt.

Nhưng chỉ trong chốc lát, nàng ta lại bật cười: “Ngươi chỉ đang ghen tỵ với ta thôi. Hãy đợi đấy, sau này ngươi sẽ càng khổ sở hơn cho mà xem.”

Nói xong, nàng ta xoay người rời đi.

Thật ra ta chẳng dối gạt nàng ta làm gì.

Kiếp trước, Triệu di nương cũng đối xử với ta hệt như vậy.

Bà ta dạy ta hát, dạy ta múa, bắt ta biểu diễn đủ tài nghệ cho cha xem.

Khi đó trong phủ chỉ có đại phu nhân và Triệu di nương, mà đại phu nhân không được sủng ái, thế nên Triệu di nương chỉ cần dựa vào mấy thứ này là đủ để giữ chân cha ta lại rồi.

Nào ngờ sau này cha ta lại cưới về một cô nương trẻ trung xinh đẹp khác, vậy là những mánh khóe kia chẳng còn đủ dùng nữa.

Triệu di nương bèn nâng cao thủ đoạn.

Bà ta bỏ t.h.u.ố.c ta, khiến ta bị thổ tả.

Bà ta còn bôi dầu lên sàn luyện múa của ta, cố ý để ta ngã.

Chờ đến khi ta bị thương, bà ta lại chạy đến chỗ cha ta ra vẻ đau lòng khóc lóc kể lể, cầu xin cha tới thăm ta một chút, dùng cách này để giữ cha ta lại.

Những năm đó như một cơn ác mộng trong đời ta.

Cũng nhờ Triệu di nương mà ta có thể thấy rõ một điều, nếu phụ thuộc vào sự yêu chiều của nam nhân thì cả đời đều phải tranh đấu với nữ nhân khác.

Mà đã tranh đấu thì sẽ có ngày phải thua cuộc.

Còn đại phu nhân, bà ấy không đấu nên chẳng bao giờ thua.

Trong căn phòng trống trải lạnh lẽo này, các chủ trang trại và chủ cửa hàng cứ tới lui không ngừng, người nào cũng tôn kính với bà ấy, chẳng ai dám lừa gạt dù chỉ một đồng.

Nha hoàn, bà t.ử, mấy gã sai vặt và gia đinh đều rất chỉnh tề, ai cũng trung thành và tận tâm với bà ấy.

Ta cũng muốn trở thành một chủ mẫu giống như vậy.

Cứ thế, Thẩm Uyển Dung đi theo Triệu di nương tiếp tục học ca múa, khoe khoang thể hiện.

Còn ta học tính toán và trông coi sổ sách của Thẩm gia cùng đại phu nhân. Sau khi chuẩn bị trước sau xong cả thảy, ta lại đưa ra nguyện vọng mới của mình.

“Phu nhân, con muốn học kiếm.”

Đại phu nhân giật mình.

Đúng là trong phòng bà ấy có một thanh bảo kiếm.

Từ đôi câu nói của hạ nhân, ta đã chắp vá lại và biết được chuyện xưa của đại phu nhân.

Bà ấy từng là tướng môn hổ nữ, mười lăm tuổi mang bảo kiếm g.i.ế.c quân phản loạn, truyền tin cho cha và anh trai đang bị nhốt trong thành.

Nào ngờ sau này phụ thân của bà ấy c.h.ế.t trận, huynh trưởng cưới vợ xong thì ép gả bà ấy cho một quan văn Ngũ phẩm là cha ta.

Quá khứ buồn đau phủ đầy sương gió, thanh bảo kiếm cũng lẳng lặng bám bụi ở góc phòng.

Vào kiếp trước, Thẩm Uyển Dung rất sợ thanh kiếm kia.

Nhưng ta lại thấy nó đang mời gọi ta.

“Xin phu nhân dạy con học kiếm!”

Ta nhìn đại phu nhân, vẫn là vẻ mặt lạnh nhạt ấy… lòng ta càng lúc càng thấp thỏm.

Ta cũng không biết thanh bảo kiếm này là vinh dự, hay là vết thương trong lòng bà ấy.

Đại phu nhân suy nghĩ một chốc rồi hờ hững xoay người lại.

Lúc ta đang buồn bã vì cho rằng mình sắp phải nghe lời từ chối thì đại phu nhân lại thốt ra một câu:

“Tới sân đi. Đứng tấn cho ta xem.”

Kể từ ngày đó, ta luyện kiếm cùng đại phu nhân.

Đông luyện tam cửu, hạ luyện tam phục.*

(*冬练三九夏练三伏 đông luyện tam cửu hạ luyện tam phục: tính từ đông chí, cứ chín ngày là một cửu.

Trong một năm, những ngày lạnh lẽo nhất là ngày “tam cửu” trong mùa Đông. Nhà quyền thuật rất coi trọng “Đông luyện tam cửu”, lợi dụng giá lạnh để rèn luyện ý chí, tăng sức chống rét của cơ thể và thói quen thích ứng với giá lạnh. Trong năm thời kỳ nóng nực chính là ngày tam phục trong mùa Hạ. Về mùa Hạ, độ nóng cao, tính ngưng trệ của cơ bắp giảm thấp, tính vươn duỗi tăng cao có lợi cho việc huấn luyện triển khai kỹ thuật và phát triển tố chất vận động một cách toàn diện.)

Xuân đi đông tới, chỉ chớp mắt mà ta đã thành đại cô nương rồi.

Ngày đó, ta đang luyện kiếm bên hồ.

Thanh kiếm bay lên rồi xoay tròn quanh mấy cành đào, chỉ trong chốc lát, tất cả cành hoa rơi xuống lả tả, chỉ còn lại những vết cắt sắc bén và chỉnh tề trên thân cây.

Ta biết, ta luyện kiếm thành công rồi.

P/S: Vũ Nhi

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Uyển Ninh - Chương 3: Chương 3 | MonkeyD