Uyển Ninh - Chương 9
Cập nhật lúc: 13/07/2026 06:02
Cha ta giận rung cả râu, mắt trợn to: “Ngươi đã múa thứ gì ở yến tiệc vậy hả?”
Thẩm Uyển Dung lắp bắp đáp: “Lục Yêu, là Lục Yêu ạ…”
Nàng ta tâm tâm niệm niệm điệu múa Lục Yêu suốt hai kiếp, chỉ cần học được nó thì nàng ta sẽ có thể đặt chân lên con đường tình yêu rộng thênh thang.
Nhưng nàng ta không biết…
Lúc tiền triều sụp đổ, Hoàng đế khai quốc của triều đại chúng ta từng cảm thán với các vũ cơ trong cung sau khi say rượu: “Ca kỷ biết đâu hờn mất nước, cách sông còn hát Hậu Đình Hoa*!”
*《Ghé Bến Tần Hoài》Đường - Đỗ Mục. (Dịch: Đỗ Chiêu Đức)
Lúc đó điệu múa mà nhóm vũ cơ kia đã múa chính là điệu Lục Yêu.
Từ đó về sau, điệu múa yểu điệu, xinh đẹp động lòng người ấy bị xem là điệu múa mất nước.
Thật ra những cô gái trong thanh lâu vẫn có thể múa điệu Lục Yêu, dù sao vị Hoàng đế kia chỉ nói trong lúc say, chứ triều đình chưa bao giờ ra lệnh cấm điệu múa ấy.
Nhưng Thẩm Uyển Dung là tiểu thư nhà quan, hành động của nàng ta còn liên quan đến thể diện của cả gia tộc này nữa.
Thiên kim Thẩm phủ vốn nên bàn chuyện thi từ văn chương trong yến tiệc, nào ngờ nàng ta lại nhảy điệu Lục Yêu trước mặt mọi người.
Bình thường thì thôi đi, nhưng hiện tại quốc sự hỗn loạn, bốn bề vẫn đang chiến đấu không ngừng nghỉ.
Dù cha ta có cưng chiều nàng ta đến đâu thì cũng không thể gánh nàng ta được.
Thẩm Uyển Dung bị nhốt vào từ đường bảy ngày bảy đêm, lúc ta đến thăm thì nàng ta đã héo úa chẳng khác nào cành hoa khô, đôi mắt từng sáng trong như hồ nước mùa thù, giờ phút này đến hốc mắt cũng sưng tấy cả rồi.
Nàng ta không nhìn thấy ta nên cứ mãi nỉ non với hư vô: “Các ngươi đi nói cho phụ thân biết, người trách oan ta rồi, người trách oan ta rồi! Điệu múa đó là do Triệu di nương dạy cho ta, nếu có vấn đề thì há Triệu di nương lại không biết?”
Ta đi vào, thấp giọng nói với nàng ta.
“Có thể là Triệu di nương thật sự không biết.”
“Bà ta xuất thân là vũ cơ trên phố, dựa vào sắc đẹp và tài nịnh hót của mình nên mới được phụ thân mang về phủ. Nhưng dù có được sủng ái đến đâu thì bà ta cũng chỉ là thiếp thất trong phủ, chưa từng bước chân ra ngoài. Dẫu sao thì tầm nhìn của thiếp thất cũng có hạn thôi.”
“Hoặc là, thật ra Triệu di nương cũng biết chuyện đó.”
“Nhưng bà ta cần đ.á.n.h cược lần này. Mấy năm nay bà ta làm vài chuyện mờ ám bên ngoài dưới danh nghĩa Thẩm phủ, nay nợ nần chồng chất, bà ta biết nếu sự việc bại lộ thì phụ thân sẽ không bỏ qua, vậy nên bà ta muốn tỷ gả vào nơi nhà cao cửa rộng, trở thành chốn mới cho bà ta dựa vào.”
Thẩm Uyển Dung ngơ ngác nhìn ta.
Một hồi lâu sau, nàng ta vừa lắc đầu vừa lẩm bẩm: “Không đúng, không đúng! Rõ ràng kiếp trước ngươi cũng múa mà!”
“Vì sao? Vì sao ngươi múa Lục Yêu lại được Sở Mộ Viễn để mắt tới?”
Ta nhìn nàng ta với vẻ thương hại, sau đó ta gằn từng chữ: “Tỷ tỷ, tỷ có từng nghĩ tới chuyện Sở Mộ Viễn yêu ta không phải vì điệu múa Lục Yêu đó chưa?”
Ở kiếp trước, ta không muốn múa điệu Lục Yêu.
Dù ta được Triệu di nương nuôi nấng, nhưng chỉ cần có cơ hội thì ta sẽ tới học đường dự thính. Ta biết những chuyện liên quan đến điệu múa Lục Yêu, cũng biết nếu múa thì chẳng những trở thành trò cười cho cả Kinh thành mà còn đẩy gia tộc rơi vào chỗ ch.ế.t.
Nhưng Triệu di nương ép ta.
Bà ta nắm lấy tay ta: “Ninh nhi, phụ thân của con lại cưới thiếp vào cửa, Thẩm phủ sẽ không còn đất dung thân cho chúng ta nữa! Con tin ta, chỉ cần con múa Lục Yêu trước mặt mấy vị vương tôn công t.ử thì sẽ có người nguyện ý cưới con, thể t.ử cũng được, thiếp thất cũng được. Tóm lại, nếu con không múa điệu múa ấy thì chúng ta chỉ có thể sống sung sướng vài năm nữa thôi.”
Ta vẫn từ chối, nào ngờ Triệu di nương lại trói tiểu nha hoàn bên cạnh ta lại, dùng tính mạng của bọn họ để uy h.i.ế.p ta.
“Ngươi không múa ư? Được, vậy chúng ta có sống cũng vô ích thôi. Chẳng bằng ta đ.á.n.h ch.ế.t đám nha hoàn theo ngươi mấy năm nay, kéo chúng ch.ế.t cùng chúng ta!”
Ta nhờ Triệu di nương thả tiểu nha hoàn kia đi, sau đó múa điệu Lục Yêu trong yến tiệc.
Sở Mộ Viễn ghét ta ra mặt khi thấy ta múa điệu múa ấy.
Hắn nhận định ta là kẻ sẵn sàng bán rẻ lòng tự trọng chỉ để giành lấy hảo cảm từ nam t.ử.
Cho đến khi hắn phát hiện ta không nói chuyện cùng đám công t.ử mà một thân một mình đi tới hậu viên.
Lúc Sở Mộ Viễn chạy tới thì ta đang viết mấy chữ lên tường.
“Không phải thích kiếp phong trần, tiền duyên nghiệp chướng nợ nần đã trao.”
Viết những lời này xong, ta treo dải lụa trắng lên, định kết thúc cuộc sống đầy tuyệt vọng này.
Giây phút ấy, Sở Mộ Viễn mới biết phía sau điệu múa Lục Yêu kia là nỗi khổ tâm dằn vặt chẳng ai thấu của ta.
Hắn cứu ta, sau đó giúp ta trấn áp đám công t.ử và tiểu thư có mặt ở yến tiệc hôm đó, hắn dùng thế lực của phủ Tuyên Bình Hầu, ép bọn họ không được nhắc tới chuyện ta múa điệu Lục Yêu ra bên ngoài.
Để cảm tạ hắn, ta tặng hắn tua kiếm do chính tay mình làm.
Hắn đáp lễ ta một bộ thư pháp tứ bảo*.
* Gồm: Bút, mực, giấy, nghiên.
Sau này hắn dùng thanh kiếm có gắn tua kiếm kia ra chiến trường gi.ế.t địch.
