Uyển Thanh - 8
Cập nhật lúc: 18/09/2026 15:02
Nhưng trong mắt ta lúc này, hắn lại cao hơn rất nhiều người trên thế gian.
Phụ thân cúi người thấp hơn nữa, trên mặt cũng chất đầy ý cười.
“Vương gia yên tâm, thần lập tức sai người sang Thôi phủ truyền lời, để họ phái người tới đón Uyển Dung về.”
Sắc mặt Tạ Uyển Dung lập tức trắng bệch, nàng ta siết c.h.ặ.t khăn lụa trong tay.
Cuối cùng nàng ta ngẩng đầu, lần đầu lộ vẻ gần như hoảng loạn.
“Phụ thân, con không muốn về Thôi phủ.”
Phụ thân đứng thẳng lên, nhíu mày.
“Uyển Dung, trước đây hỏi về người nhà của con, con tuyệt nhiên không nhắc, vi phụ liền cho rằng con là cô nhi.”
“Nhưng lần trước ở yến ngắm hoa, lúc Thôi gia công t.ử gọi con là Thôi Mộc Dung, rõ ràng con đã quay đầu.”
“Con đã được Thôi phủ tìm thấy, sao lại không muốn trở về?”
Tạ Uyển Dung hít mũi, cúi mắt nói.
“Mẫu thân ruột của con mất sớm, con lại là thứ nữ, thuở nhỏ không ít lần bị đích tỷ bắt nạt.”
“Vốn chỉ có Thôi ca ca bảo vệ con, nhưng năm sáu tuổi, con và huynh ấy cùng gặp bọn bắt cóc, huynh ấy lại bỏ con mà tự chạy trốn…”
Tạ Tranh nghe vậy, hai tay bỗng siết thành quyền, khẽ gọi.
“Muội muội…”
Ta quay đầu nhìn huynh ấy.
Hai chữ muội muội là lời cuối cùng Tạ Tranh từng nói với ta năm sáu tuổi.
Tạ Uyển Dung cũng ngước mắt nhìn huynh ấy, đáy mắt nổi lên vẻ quyến luyến.
“Đại ca, muội càng muốn làm muội muội của huynh.
Muội không muốn nhận Thôi ca ca từng bỏ rơi mình năm xưa.”
Tạ Tranh lại tránh ánh mắt nàng ta, nhìn sang ta.
“Uyển Thanh, có phải muội cũng luôn nghĩ về ta như vậy không?”
Ta chợt nhớ lúc hủy hôn, Thôi Ngọc từng nói với ta.
“Ta cũng mới biết gần đây, Tạ Uyển Dung… chính là muội muội ruột năm xưa ta làm lạc mất.”
Nói xong hắn còn tránh ánh mắt ta.
Hóa ra cái hắn gọi là “làm lạc mất” lại có nghĩa như vậy.
Ta nghiêng đầu nhìn mẫu thân.
“Năm tám tuổi, người khiến con không muốn trở về Hầu phủ nhất không phải đại ca, mà là mẫu thân.”
Năm sáu tuổi, ta được đưa về sơn trại, giao cho Trương đại phu chăm sóc.
Chữa xong cho những người bị thương trong trại, Trương đại phu thu dọn hòm t.h.u.ố.c, chuẩn bị xuống núi.
Trước khi đi, bà cúi đầu nhìn ta.
“Có muốn đi theo ta không?”
Bà chìa một bàn tay về phía ta.
Ta nhìn một lúc rồi đặt tay mình vào lòng bàn tay ấy.
Hôm đó, những người từng được bà cứu chữa trong trại đều tới tiễn, còn có người quỳ xuống đất, dập đầu ba cái thật mạnh với bà.
Ta nghe mọi người gọi bà là Trương thần y.
Sau đó, ta chính thức bái bà làm sư.
Bà dạy ta phân biệt d.ư.ợ.c tính, dạy ta hạ kim, cũng từng canh bên cạnh ta suốt ba ngày lúc ta sốt cao không hạ.
Ngày tháng trôi qua, ta dần không còn mong phụ mẫu và các ca ca tới đón nữa.
Hai năm sau, ta theo sư phụ du hành tới một thành trấn, nhìn thấy cáo thị tìm nữ nhi của Trung Dũng Hầu phủ.
Trên cáo thị nói phụ thân đã rửa sạch oan khuất, khôi phục tước vị.
Hầu phủ đang tìm đích nữ mất tích hai năm trước.
Hai năm trôi qua, ta đã gầy đi rất nhiều, người cũng cao hơn.
Nhưng chân dung trên cáo thị vẫn là dáng vẻ ta năm sáu tuổi.
Ta đứng trước tờ cáo thị rất lâu.
Sư phụ còn đang chờ ta.
Ta quay người trở về, tiếp tục trông lò t.h.u.ố.c.
Lúc đi ngang qua lần nữa, cáo thị trên tường đã được gỡ xuống.
Ta không nhịn được, hỏi một người bán hàng gần đó.
Ông ta thuận miệng đáp.
“Hầu phủ đã nhận lại nữ nhi, đương nhiên không cần dán cáo thị nữa.”
Mãi đến hôm nay ta mới biết Tạ Uyển Dung được Hầu phủ nhận về năm ấy chỉ mới sáu tuổi.
Nhưng năm đó ta đã tám tuổi.
Hai năm ấy dường như chưa từng tồn tại.
Mẫu thân tránh ánh mắt ta, đầu ngón tay chậm rãi miết mép khăn lụa.
“Chuyện năm xưa là mẫu thân có lỗi với con.”
“Mẫu thân cứ tưởng con đã…”
“Bao năm nay, ta coi Uyển Dung như con mà yêu thương, cứ nghĩ làm vậy có thể bớt nợ con một chút.”
Ha.
“Nếu người thương nàng ta vì coi nàng ta là con, vậy sau khi con trở về, vì sao người lại hy sinh con để bảo vệ nàng ta?”
Mẫu thân siết khăn trong tay c.h.ặ.t hơn.
“Dù sao ta cũng nuôi Uyển Dung bên mình mười năm.
Nó ngoan ngoãn, hiểu chuyện, cũng không hỏi ta năm xưa vì sao lại bỏ nó.”
“Còn con vừa về phủ đã xé vết sẹo của ta…”
Ninh Vương nện mạnh chén trà xuống bàn.
“Sao vậy, ý Hầu phu nhân là tất cả đều do Vương phi của bổn vương sai sao?”
“Thiếp thân không dám!
Thiếp thân chỉ là…”
Thấy bà hồi lâu không nói nên lời, ta lại hỏi.
“Nếu cho người thêm một cơ hội, trở lại lúc ấy, người vẫn sẽ lựa chọn như vậy sao?”
Mẫu thân im lặng một lúc, cuối cùng vẫn gật đầu, giọng càng lúc càng nhỏ.
“Phụ thân con có thể chấp nhận mất một nữ nhi, cùng lắm nhận nuôi một người khác.
Nhưng ông ấy tuyệt đối sẽ không tha thứ cho ta… nếu làm lạc bất kỳ đứa con trai nào.”
Ta đã sớm đoán được đáp án, nhưng khi thật sự nghe bà chính miệng thừa nhận, đầu ngón tay vẫn không khống chế được mà run lên.
“Đáp án của Hầu phu nhân, ta hiểu rồi.”
Ta lại nhìn Tạ Uyển Dung.
“Nếu muội nhớ mình là thứ nữ Thôi phủ, Thôi Ngọc cũng vẫn nhớ muội, tại sao mười năm trôi qua hắn mới tìm thấy muội?”
Tạ Uyển Dung rũ mắt một lúc, thấp giọng nói.
“Năm đó bọn bắt cóc đòi Thôi phủ một nghìn lượng tiền chuộc, nhưng không nhận được hồi đáp.
Sau đó tiền chuộc dần từ một nghìn lượng hạ xuống một trăm lượng, Thôi phủ vẫn không phái người tới.”
