Vả Mặt Nhà Ngoại, Ta Nuôi Đàn Con Thành Trùm Phản Diện. - Chương 17: Nỗi Phiền Muộn Của Thẩm Dao
Cập nhật lúc: 09/05/2026 02:12
Thiết Ngưu nghe vợ hỏi, vội vàng hào hứng nói với Viên thị: "Nương t.ử, ta nói nàng nghe, hôm nay bán thịt xong nương dẫn mấy huynh đệ ta mỗi người ăn một bát mì lớn, còn dẫn bọn ta đi xem cửa tiệm nữa, bảo là sau này sẽ làm ăn ở đó đấy!"
"Cửa tiệm đó rộng rãi lắm, vị trí lại cực tốt. Sau này có thể làm ăn trong tiệm, không cần phải chạy vạy tìm chỗ bày sạp nữa. Hôm nay chúng ta đi muộn, chỗ tốt đều bị chiếm hết rồi, cũng may thịt nhà mình bán rẻ nên mới không lo không bán được."
Viên thị nghe phu quân miêu tả, trong đầu như đã hiện ra hình dáng cửa tiệm và những ngày tháng kiếm tiền sau này, vui sướng đến mức không thốt nên lời.
Con trai út thì trầm ngâm phân tích kỹ lưỡng: "Tuy nhiên, chuyện thuê tiệm cũng phải cẩn thận một chút. Ngày mai chúng ta lại qua đó hỏi cho kỹ, đừng để bị người ta lừa."
Thẩm Dao nghe vậy rất lấy làm đắc ý, gật đầu nói: "Mãn Thương nói đúng, sau này dấn thân vào thương trường, chúng ta đều phải tỉnh táo hơn, không thể để người ta lừa gạt được. Đặc biệt là Lão Đại, con đừng có thật thà quá mức."
Thẩm Dao nhìn đứa con cả thật thà mộc mạc mà không khỏi lo lắng.
"Được rồi, ngày mai chúng ta lại đi bán thịt một ngày nữa. Bán xong sẽ qua nha hạnh, nếu cửa tiệm được chốt xong xuôi, chúng ta sẽ thu dọn thật sạch sẽ để sớm khai trương kiếm tiền. Nếu không được, chúng ta lại sang nha hạnh khác tìm xem còn cửa tiệm nào tốt không."
Cả nhà mỗi người một câu, tiếng cười nói rộn rã vang vọng khắp sân.
----
Sau khi tắm rửa xong trở về phòng, Thẩm Dao ngồi bên giường, nạp 9200 văn tiền kiếm được hôm nay vào hệ thống. Số dư hiện tại là 19451 văn. Cô nhấn mở Tịch Tịch Thương Thành.
Thịt lợn hôm nay cũng được giảm giá 50%, Thẩm Dao theo lệ cũ mua 300 cân, tiêu hết 2400 văn, số dư còn lại 17051 văn.
[Đinh! Chúc mừng ký chủ đã tiêu dùng đạt mức 5000 văn, hiện đã mở Khu Đồ Đông Lạnh, mời ký chủ tự kiểm tra. Để mở khu vực tiếp theo cần tiêu dùng thêm 25000 văn.]
Thẩm Dao nghe thấy âm thanh này, vội vàng mở thương thành và tìm đến khu đồ đông lạnh.
Khu đồ đông lạnh: Tiểu lung bao, sủi cảo, hoành thánh, bánh bao kim sa, bánh bao nhân đậu đỏ, bánh trôi, khoai tây chiên, xúc xích, gà viên, gà phi lê, bánh bí ngô, viên khoai lang, tàu hũ viên, quẩy...
Cô không thể tin vào mắt mình nữa. Những món này ở hiện đại đều bán rất chạy, đừng nói là ở đây, chắc chắn sẽ kiếm được bộn tiền. Chủng loại thật sự quá phong phú. Cô thậm chí còn không biết nên bán cái gì trước, nhưng tích trữ thêm dầu ăn là điều chắc chắn. Thật không biết cái thương thành này còn mang lại cho cô bao nhiêu bất ngờ nữa đây.
Thẩm Dao đôi mày nhíu c.h.ặ.t, nét mặt đầy vẻ lo âu. Ánh mắt cô thỉnh thoảng lại dừng trên những món đồ đông lạnh trong thương thành, thật đúng là có núi vàng mà không thể dùng được!
Cô thầm lẩm bẩm trong lòng: "Phải làm sao bây giờ? Chuyện thịt lợn thì còn dễ nói, nhưng những thực phẩm đông lạnh này vốn dĩ chưa từng xuất hiện ở thời đại này. Nếu người nhà hỏi đến, mình biết giải thích nguồn gốc của chúng thế nào đây?"
Càng nghĩ đầu càng đau, cô cố gắng tìm ra một lý do thuyết phục nhưng đầu óc cứ rối như tơ vò, mãi chẳng nghĩ ra được manh mối gì. Trước đó cô thật sự đã suy nghĩ quá đơn giản rồi.
"Chao ôi, đây quả là một vấn đề nan giải." Thẩm Dao thở dài một tiếng thườn thượt.
Sau một hồi khổ sở suy nghĩ, Thẩm Dao quyết định bịa ra một câu chuyện. Cô sẽ nói rằng khi còn trẻ mình từng cứu mạng một kỳ nhân ngao du tứ hải. Vị kỳ nhân đó để cảm ơn ơn cứu mạng nên khi chia tay đã tặng cô một cái cẩm nang thần bí, dặn rằng chưa đến lúc vạn bất đắc dĩ thì không được mở ra. Nay gia cảnh khó khăn, cô mở cẩm nang ra thì thấy bên trong là bí phương chế biến thực phẩm và một ít thành phẩm.
Hoặc cô cũng có thể nói rằng mình nằm mơ, trong mơ có một vị tiên nhân chỉ điểm, bảo cô ở một nơi bí mật nào đó có thể tìm thấy những thức ăn kỳ diệu này. Khi tỉnh dậy cô ôm tâm lý thử một phen đi tìm, không ngờ lại tìm thấy thật.
Hay là nói mấy hôm trước lên trấn bị lạc đường, đi vào một thung lũng chưa từng thấy bao giờ, ở đó gặp được một vị cao nhân ẩn dật, người đó đã cho cô những thực phẩm này cùng cách chế biến để mang về cải thiện cuộc sống.
Thẩm Dao cứ lặp đi lặp lại những lời giải thích này trong đầu, cân nhắc xem dùng cái nào mới có thể khiến người nhà xua tan nghi ngờ.
--
Trong sân nhà họ Thẩm, ba người con trai và các nàng dâu cũng đang bàn luận sôi nổi trong phòng riêng của mình.
Tại phòng con trai trưởng, Thuyên Trụ và Lâm thị ngồi đối diện nhau. Gương mặt thật thà mộc mạc của hắn đầy vẻ thắc mắc, hắn nhíu mày nói: "Nương từ khi tỉnh lại thay đổi nhiều quá, cảm giác trên người nương có thêm thật nhiều điều thần bí."
Lâm thị tiếp lời: "Phải đấy! Nương hình như đã đổi tính rồi, nhưng nương không bán Đại Nha nữa tức là đã tốt lên rồi! Chàng đừng có nghĩ vẩn vơ, nương đã vì cái nhà này mà tần tảo cả đời, dù có thay đổi thế nào thì cũng là vì tốt cho gia đình mình thôi."
"Hơn nữa, nhà mình có được bước ngoặt như hiện tại, được ăn thịt, sau này còn mở được tiệm, đó là chuyện tốt. Sau này chúng ta cứ chăm chỉ đi theo nương mà làm, để cuộc sống ngày càng khấm khá hơn."
Thuyên Trụ nghe vậy thầm gật đầu, thổi tắt đèn rồi ôm nương t.ử đi ngủ.
Trong phòng con trai thứ Thiết Ngưu, Viên thị đang tựa vào thành giường, một chân không ngừng đung đưa. Nàng nói với phu quân: "Tướng công, thiếp thấy cuộc sống nhà mình sau này chắc chắn sẽ thay đổi lớn, biết đâu bữa nào cũng được ăn cá ăn thịt. Đúng là đi theo nương mới có thịt ăn mà!"
Thiết Ngưu ngồi phía trong giường liếc nhìn nàng một cái: "Chỉ có nàng là ham ăn, lúc nào cũng chỉ nghĩ đến ăn. Nhưng mà, ngày tháng đúng là có hy vọng rồi. Cái miệng nàng cũng phải giữ cho kín vào, đừng có đi rêu rao khắp nơi kẻo người ta ghét."
Viên thị lườm hắn một cái, nũng nịu trách: "Còn nói thiếp nữa! Cái tính nóng nảy của chàng mới là thứ cần sửa, hôm nay nương đã quở trách chàng rồi đấy. Thiếp cũng sẽ quản tốt cái miệng của mình, thiếp còn muốn theo nương hưởng phúc mà~"
Thiết Ngưu hì hì cười: "Biết rồi! Nương t.ử, hôm nay ta vui quá, chúng ta đi ngủ sớm thôi~"
Phòng của con trai út thì không khí có phần yên tĩnh và điềm đạm hơn. Mãn Thương và nương t.ử cùng ngồi bên cửa sổ, nhìn ngắm ánh trăng bên ngoài.
Mãn Thương trầm ngâm nói: "Gần đây nương phải lo toan nhiều việc, chúng ta cần phải hiểu chuyện hơn. Nàng xem chuyện bán thịt và thuê tiệm hôm nay, lúc gặp kẻ gây sự nếu không nhờ nương điềm tĩnh và nghĩ ra cách giải quyết thì hôm nay căn bản không thể êm xuôi được. Còn về cửa tiệm, nếu sau này chốt xong xuôi có lẽ cũng sẽ có rắc rối, vả lại cũng không biết nương dự định mở tiệm kinh doanh món gì."
"Chúng ta phải cân nhắc mọi chuyện cho chu toàn, không thể để nương quá vất vả. Đôi khi những việc Đại ca, Nhị ca không nghĩ tới thì chúng ta nghĩ tới là phải làm ngay. Sau này điều kiện trong nhà tốt hơn, bọn trẻ cũng có thể đến học đường để có một tương lai tốt đẹp."
Mãn Thương nhìn hiền thê của mình, trong mắt đầy vẻ áy náy và thương xót. Chàng nhẹ nhàng nắm lấy tay Chu thị: "Rung nhi~ Những năm qua thật sự đã làm nàng chịu ủy khuất rồi. Nàng theo ta chẳng được hưởng ngày nào tốt lành, ta bây giờ cũng chỉ là một Đồng sinh, sau này ước chừng cũng chỉ đến thế thôi, chẳng có tiền đồ gì lớn."
Chu thị khẽ lắc đầu, ánh mắt kiên định nhìn chàng nói: "Tướng công, chớ nói những lời nản chí như vậy. Chàng xem chẳng phải bây giờ cuộc sống đã tốt hơn rồi sao? Chàng cứ yên tâm, việc nhà thiếp sẽ lo liệu chu tất, chàng cứ ở bên cạnh giúp đỡ nương thật tốt."
Mãn Thương khẽ thở dài: "Đợi thời gian tới nhà mình bớt bận rộn, ta sẽ đưa nàng và con về nhà ngoại thăm hỏi. Nàng gả qua đây đã lâu, chịu khổ theo ta mà cũng chẳng mấy khi được về thăm nhà. Nhạc phụ nhạc mẫu vẫn thường xuyên gửi đồ sang, lần này chúng ta chuẩn bị cho chu đáo, mang thêm chút đồ về hiếu kính hai cụ."
Mắt Chu thị hơi ươn ướt, cảm động nói: "Tướng công, chàng có lòng như vậy là thiếp mãn nguyện rồi, cha mẹ thiếp cũng chỉ mong thiếp sống tốt, ngoài ra chẳng cầu gì hơn..."
...
