Vả Mặt Ông Bố Khốn Nạn - Chương 3
Cập nhật lúc: 26/06/2026 14:04
6.
Du Tiêu Tiêu mắt đã đỏ lên, chớp chớp không ngừng, ủy khuất nhìn Từ Châu Ninh.
Nhưng Từ Châu Ninh nói xong câu đó, một cái liếc mắt cũng không cho cô ta, lại kéo tôi về đi về chỗ ngồi ở phía dưới, miệng không ngừng nói: “Chị Mẫn, chị không biết hai ngày nay chị không đi học nên không biết, cái tên lông xanh kia lại gây chuyện rồi, còn có cái đứa con gái ở lớp 4 năm 3 nào đấy nói muốn khiêu chiến với chị, haha, thật là không biết tự lượng sức mình…”
"Em mang đến cho chị đồ ăn vặt chị thích nhất này…”
Haha, anh chàng đẹp trai Du Tiêu Tiêu yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên, lại là kẻ tình nguyện phục tùng tôi, nâng khăn sửa túi cho tôi từ rất lâu rồi.
Các bạn cùng lớp quả thực không làm tôi thất vọng, đã đối xử vô cùng ‘tốt’ với Du Tiêu Tiêu.
Mỗi ngày nhìn thấy cô ta bị khi dễ đến hai mắt đỏ bừng, đáng thương mà chờ đợi trên con đường Từ Châu Ninh nhất định phải đi qua.
Nhưng Từ Châu Ninh trước khi tôi đến, chính là trùm trường, là kẻ bắt nạt khét tiếng.
Một kẻ chỉ muốn được thể hiện mình, đ.á.n.h nhau suốt ngày thì nữ nhi tình trường cậu ta làm gì biết, đối với Du Tiêu Tiêu đều coi như không có gì, đi ngang qua thì nghiêng người né ra rồi đi tiếp thôi.
Du Tiêu Tiêu cuối cùng đã nhìn ra được cậu ta là một thẳng nam điển hình, quyết định chủ động tấn công.
Cô ta dường như không nhận ra lông mày của Từ Châu Ninh đã nhăn đến mức có thể kẹp c.h.ế.t một con ruồi.
Hôm thứ sau tuần này, Từ Châu Ninh rủ tôi ra ngoài chơi, cậu ta nói học cả tuần lâu như vậy rồi, cuối cùng cũng đến cuối tuần, nếu không ra ngoài vui chơi thì thật là thiên lí bất dung.
Là ngủ lâu như vậy mới đúng.
Ai mà không biết ngày nào cậu ta lên lớp cũng ngủ, ngủ, ngủ. Cậu ta chỉ thiếu điều đem dọn cả cái giường vào lớp nữa mà thôi.
Đôi mắt ghen tị của Du Tiêu Tiêu như ngàn mũi tên đang công kích đến người đối diện, khiến người ta không muốn để ý cũng không được.
Vốn dĩ tôi không có hứng thú với những người như Từ Châu Ninh, nhưng bây giờ... cho dù chỉ là khiến Du Tiêu Tiêu không thoải mái một chút thôi thì tôi cũng sẵn sàng đồng ý với cậu ta.
Nếu cô ta không vui thì tôi sẽ vui, cô ta không can tâm, tôi sẽ càng thoải mái.
Tôi mím môi, trìu mến vỗ vai Từ Châu Ninh, lại nhìn Du Tiêu Tiêu : “Được.”
Du Tiêu Tiêu tức đến nghiến răng nghiến lợi, ánh mắt đầy hận ý nhìn chúng tôi.
Cô gái cùng bàn chợt vỗ vai cô ta, hỏi một câu trong đề thi.
Du Tiêu Tiêu kìm nén vẻ mặt dữ tợn của mình, thay vào đó là một nụ cười dịu dàng và dễ gần.
Tốc độ lật mặt còn nhanh hơn cả lật bánh tráng.
Điểm số của cô ta quả thực không tồi, so với kẻ không học vấn, không nghề nghiệp như tôi quả thực là cách xa nhau mấy con phố.
Nghe nói ở trường cũ, cô ta có chút tiếng tăm của mỹ nữ học bá.
Tất nhiên, những điều này cũng không đáng để nhắc đến khi so với những trường cấp ba top đầu của tỉnh.
"Đi đâu? Để tôi chuẩn bị một chút." Tôi hỏi Từ Châu Ninh.
Từ Châu Ninh suy nghĩ một chút: "Chúng ta đi quán bar Lục Lục đi, nghe nói đối diện đó còn có một nhà hàng thịt nướng nổi tiếng trên mạng, có thể đi ăn trước."
Tôi làm động tác ok, một tay cầm cặp rồi rời khỏi lớp.
"Tôi về thay quần áo trước. Bảy giờ gặp lại."
Du Tiêu Tiêu luôn tìm mọi cơ hội để chen vào mọi buổi tụ tập của Từ Châu Ninh.
Lần này chắc chắn cũng không ngoại lệ, chỉ là không biết lần này cô ấy sẽ lấy cớ gì để xuất hiện.
Tôi thay một chiếc áo thun đen và một chiếc váy da chữ A, buộc tóc đuôi ngựa và trang điểm theo phong cách soái tỷ, trông có vẻ rất ngầu.
Lúc tới quán thịt nướng, Từ Châu Ninh cùng một nhóm nam sinh đã đợi ở đó, may mắn thay những người này có chút gu thẩm mỹ, không đi giày lười, nếu không thật sự sẽ làm ảnh hưởng tới tinh thần của tôi rất nhiều.
Từ Châu Ninh nhìn thấy tôi, lộ ra vẻ mặt bị kinh diễm, cao giọng nói: "Chị Mẫn, bên này!"
Nhìn bộ dáng của cậu ta không khác gì mấy kẻ không có tiền đồ thấy đồ hiếm lạ, khiến cho mấy người gần đó đồng loạt quay lại nhìn.
Tôi che mặt, bước nhanh tới, vô cùng muốn nói rằng tôi không biết cái người này.
Trong lúc mọi người đang ăn tôm, uống bia và trò chuyện vui vẻ thì Du Tiêu Tiêu xuất hiện.
Cô ta cố tình mặc một chiếc váy công chúa bồng bềnh, cẩn thận bước ra khỏi chiếc siêu xe.
Đột nhiên, cô ta lại ra vẻ ngạc nhiên như vừa nhìn thấy chúng tôi, đi thẳng một mạch tới chỗ chúng tôi.
Nói chính xác hơn, là hướng Từ Châu Ninh đi tới.
7.
"Thật trùng hợp quá, không ngờ chúng ta có duyên đến thế. Tôi cùng bạn ra ngoài hát karaoke, vậy mà lại tình cờ gặp được các cậu. Bạn học Từ, có thể chơi cùng các cậu không?"
Từ Châu Ninh thản nhiên nói: "Bạn học Du, chúng tôi chơi không giống những học bá các cậu chơi đâu, vẫn là ai chơi theo kiểu của người đấy đi thì hơn.”
“Cậu đừng xem thường người khác.” Du Tiêu Tiêu nhẹ giọng nói: “Nói không chừng so với các cậu, tôi còn lợi hại hơn đó.”
Một tên tóc vàng khác xen vào: "Này, khẩu khí không nhỏ nhỉ. Nếu cậu uống hết ly bia này, anh Từ sẽ cho phép cậu chơi với chúng tôi."
Lời còn chưa dứt, Du Tiêu Tiêu đã nhanh ch.óng cầm lấy ly bia một hơi cạn sạch, còn úp ly xuống ra vẻ không còn sót giọt nào.
Từ Châu Ninh lời nói còn nghẹn ở cổ họng, trên mặt lộ ra vẻ kinh ngạc.
Những chàng trai khác đều có biểu hiện tương tự.
Du Tiêu Tiêu có chút đắc ý nâng cằm, nhếch lên khóe miệng, lộ ra răng nanh đáng yêu: "Nói được làm được, không thế hối hận nha."
Vẻ ngoài bánh bèo õng ẹo này thành công khiến cho đại đa số nam nhân ở đây bị mê hoặc đến thần hồn điên đảo.
Nhưng Từ Châu Ninh tình cờ lại là con cá lọt lưới.
Cậu ta dừng lại vài giây, nhanh ch.óng c.h.ử.i: “Tóc vàng, cậu ngứa da rồi đúng không? Ai cho cậu thay tôi đồng ý? Chuyện này không liên quan gì đến tôi, cậu gây ra chuyện thì tự đi mà giải quyết. "
Rồi nhanh ch.óng di chuyển đến một vị trí cách xa Du Tiêu Tiêu như trốn gián, vẻ mặt tránh còn không kịp.
Cái gì mà thương hoa tiếc ngọc, một chút cũng không liên quan tới kẻ tên Từ Châu Ninh này.
Tôi đứng dậy, đến gần Du Tiêu Tiêu, người đang bị đả kích vô cùng.
"Em gái rẻ tiền, em chỉ có bấy nhiêu bản lĩnh thôi sao? Hao tâm tổn sức như thế mà đến một kẻ như Từ Châu Ninh cũng không câu được, thật uổng công là chân truyền của người mẹ tiểu tam kia đấy. Chậc chậc, thật đáng thất vọng."
Giọng tôi không lớn nhưng cũng đủ để những người trong bán kính mười mét có thể nghe rõ.
Du Tiêu Tiêu sắc mặt tái nhợt, bi thương nhìn tôi: "Chị, chị nhất định cứ phải như vậy sao?"
"Đừng diễn nữa, ở đây không có khán giả cho cô thể hiện đâu."
Tôi nhàn nhạt liếc nhìn mọi người, không cần nói cũng có thể tự nhiên tạo ra áp lực cho những người ở đấy.
Mọi người đồng loạt cúi đầu, tập trung lột vỏ tôm hùm đất
Nháo tới nháo lui, tôi phát hiện ra kỹ năng duy nhất của Du Tiêu Tiêu cũng chỉ là lặp đi lặp lại những điều này, cực kỳ nhàm chán.
Tôi không còn hứng thú quan sát cô ta nữa, quay về chỗ ngồi tiếp tục chiến đấu với tôm trên bàn.
Bàn ăn lại trở nên náo nhiệt, mọi người đều cười đùa, trên mặt đều toát ra sức sống trẻ trung.
Bên cạnh có năm sáu người đàn ông đầu trọc khoảng ba mươi bốn mươi tuổi đi tới quầy hàng bên cạnh, quát mắng ông chủ bưng đồ ăn.
Mặc áo sơ mi đen viền vàng vừa hét lên vì sao hôm nay trời nóng thế, vừa cởi áo ném lên chiếc ghế đẩu bên cạnh.
Ông ta cởi trần trò chuyện với những người bạn đi cùng.
Hai người bạn da ngăm đen cũng bắt chước ông ta mà cởi áo ra.
Thật kiến người ta cay mắt.
"Này, các ngươi có thấy người phụ nữ mặc đồ trắng ngồi ở ghế trước cũng được phết nhỉ? Có muốn thử hương vị cô ta chút không?
Người đàn ông đầu trọc cởi áo trước cùng đồng bọn cười lớn, nhìn cô gái mặc đồ trắng trước mặt rồi cười một cách tục tĩu.
Cô gái váy trắng đó chắc chắn đã hiểu, cơ thể cô lập tức cứng đờ.
Tôi đột nhiên cảm thấy tay mình hơi ngứa.
Đồng bọn của hắn không muốn bị bỏ lại phía sau, cười lớn: "Ở đây nói linh tinh làm gì? Có bản lĩnh thì mau đưa cô ấy đến đây!"
"Được thôi, chờ đó!."
Người đàn ông cởi trần hét lên một tiếng, đứng dậy kéo ghế ra, đi về phía cô gái mặc váy trắng, đặt tay trực tiếp lên lưng cô gái, chậm rãi vuốt ve: "Người đẹp, em uống một ly với chúng tôi nhé?"
Cô gái áo trắng lập tức hất tay hắn ra: "Anh làm gì vậy? Tôi không uống! Có bệnh à!."
“Đừng có rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt.” Người đàn ông chỉ ngón tay vào cô gái.
“Hôm nay cô phải uống, không muốn cũng phải uống.” Nói xong, ông ta cầm lon bia trên bàn rót thẳng vào miệng cô gái.
Đối diện có một cô gái tóc vàng, không ngần ngại nhặt chai bia lên đi về phía đối diện, nhắm thẳng vào đầu tên đầu trọc đập xuống.
Đầu của người đàn ông cởi trần ngay lập tức như nở hoa, ông ta không thể tin được mà đưa tay sờ đầu, lại thấy một tay đầy m.á.u.
Những người đàn ông cởi trần và đồng bọn lập tức lao tới đá cô gái tóc vàng ra xa, đầu cô đập vào chân bàn phát ra âm thanh nặng nề.
Mọi chuyện xảy ra nhanh như một tia chớp.
Những vị khách có mặt không kịp phản ứng chỉ có thể ngơ ngác nhìn họ.
8.
Mấy người đi cùng tôi cũng bị dọa cho ngây người.
Mặc dù họ thường ngày cũng không có ngoan ngoãn gì, cũng thường tụ tập đ.á.n.h nhau nhưng đều là đ.á.n.h qua đ.á.n.h lại chút thôi, cảnh tượng đẫm m.á.u ngoài xã hội thế này, cũng là lần đầu họ được chứng kiến.
Đặc biệt là khi một nhóm đàn ông to lớn lại cùng nhau đ.á.n.h hội đồng hai cô gái tay trói gà không c.h.ặ.t.
Tôi tóm lấy Từ Chu Ninh đang định lao về phía trước, ra hiệu cho cậu ta bình tĩnh.
Cùng lúc đó, tay trái của cậu ta cũng bị Du Tiêu Tiêu nắm lấy: "Từ Châu Ninh, tôi sợ quá, cậu có thể mang tôi rời khỏi đây được không? Những người đó thật đáng sợ, cậu đừng cùng gây chuyện với bọn họ, như vậy nguy hiểm lắm! Lát nữa sẽ tự có người tới giúp họ thôi.”
Phần lớn những người ở đây đều nghĩ như vậy, thậm chí trong đó có cả ông chủ của tiệm này..
Từ Châu Ninh kích động nói: “Chẳng lẽ cứ đứng nhìn họ đ.á.n.h người vậy sao?”
"Cũng không còn cách nào mà, chúng ta không phải là tường đồng vách sắt, hơn nữa hai cô gái kia cũng không liên quan gì đến chúng ta." Giọng nói của Du Tiêu Tiêu càng lúc càng nhỏ dần, "Tôi biết như vậy có thể quá ích kỷ, nhưng tôi chỉ hi vọng cậu có thể bình an vô sự. "
Tôi lấy điện thoại gọi cảnh sát, tay kia đưa máy ảnh mini tôi mang theo đeo lên cổ Từ Châu Ninh rồi buông tay cậu ta ra: “Cậu cứ đ.á.n.h đi, đ.á.n.h tàn nhẫn vào, nhưng đừng ảnh hưởng đến mạng người, những việc còn lại cứ để tôi lo.”
Mắt cậu ta sáng lên, hưng phấn đứng dậy, vung tay hét lên: “Các anh em, cùng tôi dạy cho bọn lưu manh bắt nạt con gái kia một bài học”.
Tôi nhàn nhạt bổ sung: "Yên tâm, xảy ra chuyện gì tôi cũng đều có thể lo được, chỉ cần đừng liên quan đến mạng người là được."
Bối cảnh của gia đình tôi vẫn sừng sững ở đó, đủ để cho bọn họ tự tin.
"Chị Mẫn thật uy vũ!"
Bọn hắn đều là một đám thanh niên huyết khi phương cương, rơi vào tình huống này làm sao có thể nhịn được?
Bọn con trai đều xông vào đ.á.n.h nhau, chỉ còn lại tôi và Du Tiêu Tiêu ngồi lại trên bàn.
"Chị, chị thật ích kỷ, họ nghe lời chị nhiều như vậy, nhưng chị lại không quan tâm đến sự an toàn của họ." Du Tiêu Tiêu tức giận nói: "Trong mắt chị, họ mạng của họ không quan trọng, chỉ có mạng của chị mới quan trọng phải không?."
“Vậy trong mắt cô, tất cả mọi người đều không phải đá lót đường của cô à?” Tôi mỉm cười hỏi.
"Nếu hôm nay người bị tên côn đồ kia quấy rối là cô, người bị đ.á.n.h là cũng là cô, vậy cô cũng hy vọng Từ Châu Ninh để cho mấy người đó yên phải khôn? Vì dù sao cô cùng chúng tôi lại cũng chẳng có quan hệ gì."
Sắc mặt Du Tiêu Tiêu lập tức thay đổi: “Hai chuyện này làm sao giống nhau được?”
Haha, đúng là tiêu chuẩn kép.
Quan trọng nhất là, cô ta vậy mà có thể nói đến đúng lí hợp tình đến vậy.
Tôi tưởng mình ích kỷ nhất rồi, không ngờ so với cô ta, tôi vẫn còn kém xa.
Tôi lười nói chuyện với cô ta, nên đi bộ đến đầu đường để xem tại sao xe cảnh sát vẫn chưa đến.
Nếu họ không đến, thì đành dựa vào sức mạnh của quần chúng rồi.
Mặc dù những tên côn đồ trung niên đó đang tuổi tráng niên, lại ra tay tàn nhẫn, nhưng ở đây chúng tôi cũng có khoảng mười mấy người, nếu hợp sức thì cũng không đến nỗi nào.
Phe của Từ Châu Ninh lợi dụng ưu thế về số lượng, thành công áo đảo bọn côn đồ, lại hung hăng đ.á.n.h chúng một trận.
Làm người ta xem đến hả giận.
Tôi đang nóng lòng muốn thử lao vào cuộc chiến thì tình cờ nghe thấy tiếng xe cảnh sát vang lên.
Từ lúc gọi điện đến khi xe cảnh sát đến, mất khoảng tám phút.
Không quá chậm, nhưng nếu không có ai ngăn cản bọn côn đồ đó, hai cô gái có lẽ 8 phút cũng không đợi được.
Cảnh sát cầm dùi cui lớn tiếng yêu cầu tất cả dừng tay.
Một tên côn đồ lợi dụng đám đông, nhanh ch.óng trèo qua lan can rồi bỏ chạy như con cá chạch trơn trượt.
Nhưng trùng hợp là hiện tại đang giờ cao điểm, xe cộ tập trung đông đúc, trong lúc hoảng loạn anh ta đã bị xe tải lớn cán qua, t.ử vong tại chỗ.
Đêm đó, trong nhà hàng thịt nướng nổ ra một cuộc ẩu đả tập thể, xảy ra án mạng, cứ vậy mà lên hot search.
Nhóm chúng tôi đều bị đưa về đồn cảnh sát để thẩm vấn, căn cứ theo camera của quán nướng, lời khai của những người có mặt ở đó, cùng camera đeo trên cổ Từ Châu Ninh, có thể chứng minh là mấy tên lưu mạnh đó kích động cãi vã, gây ra rắc rối.
Chúng tôi đều là học sinh, đều dưới 18 tuổi. Dù có đ.á.n.h đập đến mấy người kia nặng đến đâu, chúng tôi vẫn là người có hành động dũng cảm, lấy lời khai xong liền được cho về nhà.
Lão cảnh sát nghiêm túc nói: “Dũng cảm không có gì sai, nhưng sau này ngươi trước tiên các cậu phải đảm bảo an toàn cho chính mình trước đã.”
Hai cô gái kia đã được xe cứu thương đưa đến bệnh viện, chưa rõ tình trạng ra sao, hy vọng mọi chuyện sẽ ổn.
