Vả Mặt Trà Nữ Trên Sóng Trực Tiếp - Chương 1

Cập nhật lúc: 24/08/2026 06:03

Thành phố Lăng Xuyên tháng 11 luôn chìm trong một lớp sương mù bảng lảng, chiếc du thuyền sang trọng rẽ sóng, đưa sáu vị khách mời tiến về phía đảo Bán Nguyệt, một khu nghỉ dưỡng biệt lập cực kỳ đắt đỏ, cũng là bối cảnh quay hình cho show hẹn hò thực tế "Nhịp Đập Trái Tim".

Tôi xách theo một chiếc vali cỡ trung, thong thả bước xuống bến tàu. Bầu không khí biển trong lành xộc vào mũi, mang theo hơi mặn chát dịu nhẹ.

Máy quay đã bắt đầu chạy từ lúc chúng tôi bước lên t.h.ả.m đỏ của khu resort. Trong số ba nữ khách mời, tôi là người đến thứ hai.

Vừa đứng yên vị chưa đầy 5 phút, tâm điểm của chương trình đã xuất hiện.

Liễu Nhược Vi bước xuống tàu trong một chiếc váy voan trắng tinh khôi, mái tóc dài buông xõa bay bay trong gió biển. Cô ta có một gương mặt thanh thuần, đôi mắt to tròn lúc nào cũng ươn ướt như nai con.

Đi theo sau cô ta là ba chiếc vali siêu to khổng lồ. Vừa nhìn thấy dãy bậc thang đá dẫn lên sảnh chính, Liễu Nhược Vi lập tức nhíu mày, c.ắ.n nhẹ môi dưới.

Cô ta đứng bần thần bên cạnh đống hành lý, ánh mắt bơ vơ đảo qua hai vị nam khách mời đang đứng gần đó: "Trời ạ, hành lý nặng quá, bậc thang lại cao thế này. Em không biết phải làm sao nữa."

Giọng cô ta trong trẻo, mang theo vài phần nũng nịu.

Quả nhiên, hai nam khách mời lập tức tiến lên tranh nhau xách vali cho người đẹp. Bầu không khí anh hùng cứu mỹ nhân diễn ra vô cùng hoàn hảo.

Ống kính máy quay bắt trọn từng nụ cười e ngại của Nhược Vi.

Tôi đứng một bên lặng lẽ bóc một viên kẹo dâu tây bỏ vào miệng, thầm nghĩ tối nay thực đơn Michelin không biết có món bò Wagyu nướng đá tảng hay không.

Ngay lúc tôi định xách vali của mình đi lên, Liễu Nhược Vi đột nhiên quay sang, điệu bộ vô cùng tự nhiên và thân thiết đi tới trước mặt tôi. Cô ta đưa tay ra, trên tay là một chiếc túi xách hàng hiệu bằng da cá sấu Bạch Tạng.

"Chị Nhân Khê, hai anh ấy giúp em xách vali nặng rồi. Chị xách giúp em cái túi này nhé. Da cá sấu dễ bị trầy xước lắm. Em sợ tự cầm lỡ va quệt vào đâu thì hỏng mất. Chị cẩn thận giúp em nha."

Cả trường quay bỗng chốc im lặng, máy quay lập tức chĩa thẳng vào mặt tôi.

Trợ lý đạo diễn đứng ngoài khung hình lộ rõ vẻ phấn khích. Một cô gái ngây thơ, mỏng manh nhờ vả và một nữ diễn viên mang danh ác nữ chảnh chọe.

Nếu tôi từ chối, mạng xã hội ngày mai sẽ ngập tràn bài báo bêu giếu tôi bắt nạt đồng nghiệp, thiếu tình người.

Nếu tôi nhận lời, tôi nghiễm nhiên tự biến mình thành người hầu xách đồ cho cô ta suốt quãng đường lên đảo, càng làm tôn lên vẻ cao quý của Liễu Nhược Vi.

Gió biển thổi tung vạt áo khoác măng tô của tôi. Tôi nhìn nụ cười ngọt ngào vô hại của cô ta rồi lại nhìn chiếc túi xách đắt tiền.

Thay vì nổi đóa hay gượng gạo nhận lấy, tôi bình thản mở chiếc túi tote bằng canvas của mình ra, lúi húi lục lọi một hồi.

Dưới ánh mắt ngơ ngác của Liễu Nhược Vi và toàn bộ ekip, tôi lôi ra một chiếc cân điện t.ử mini cầm tay, loại chuyên dùng để đi siêu thị cân hoa quả phòng hờ bị cân điêu.

Tôi móc đầu cân vào quai chiếc túi da cá sấu, nhấc bổng lên trước mặt ống kính, màn hình LED nhỏ xíu hiện lên con số màu đỏ: 1,2 kg.

"Nhược Vi này," tôi thong thả cất chiếc cân vào túi, ánh mắt nhìn thẳng vào khuôn mặt đang dần cứng đờ của cô ta.

"Túi này nặng chính xác 1,2 kg. Khối lượng này khi cầm trên tay hoàn toàn không đủ để gây áp lực lên gai cột sống, cũng không thể tạo ra tổn thương vi mô nào cho khớp cổ tay của một người trưởng thành khỏe mạnh. Hơn nữa, khoảng cách từ đây lên sảnh chỉ có 15 bậc thang đá."

Tôi mỉm cười, một nụ cười cực kỳ chân thành và quan tâm: "Đứng từ góc độ vật lý sinh học, nếu cô yếu đến mức không cầm nổi vật thể 1,2 kg trong vòng 2 phút đồng hồ, tôi khuyên cô nên đi đo mật độ loãng xương hoặc chụp cắt lớp toàn thân ngay lập tức, thay vì đứng đây tham gia show hẹn hò. Bệnh tật không chừa một ai đâu, phải giữ gìn sức khỏe nhé."

Xung quanh im phang phắc, tiếng sóng vỗ vào bờ đá lúc này nghe rõ mồn một.

Khuôn mặt thanh thuần của Liễu Nhược Vi thoắt đỏ thoắt trắng, khóe môi cô ta giật giật, hốc mắt lập tức ửng đỏ.

Cô ta lắp bắp: "Chị Nhân Khê, em chỉ nhờ một chút thôi, chị không muốn giúp thì cứ nói, sao lại rủa em bị bệnh?"

"Tôi không rủa, tôi đang phân tích tình trạng thể chất dựa trên thông số thực tế." Tôi ngắt lời, xách vali của mình lên.

"Chiếc túi của cô trị giá hơn 20 vạn tệ. Tôi xách lỡ sước một vết, cát-xê của tôi không đủ đền. Tài sản cá nhân thì tự bảo quản lấy, camera quay cận cảnh thế này không sợ mất đâu."

Nói xong, tôi quay lưng bước thẳng lên bậc thang, để lại Liễu Nhược Vi đứng hóa đá tại chỗ, hai tay bấu c.h.ặ.t vào quai chiếc túi xách hàng hiệu.

Trong lòng tôi lúc này chỉ có một suy nghĩ duy nhất: giải quyết rắc rối càng nhanh càng tốt, bữa tối đang chờ.

8 giờ tối, tại nhà hàng kính xoay 360 độ cao nhất đảo Bán Nguyệt, bữa tối chào mừng chính thức bắt đầu.

Đèn chùm pha lê tỏa ánh sáng vàng ấm áp. Trên chiếc bàn dài trải khăn lụa trắng muốt, hàng loạt món ăn tinh xảo được dọn lên: gan ngỗng áp chảo rưới sốt cherry, bào ngư hầm nấm tùng lộ, và món tôi mong chờ nhất, bò Wagyu nướng than hồng thái lát mỏng tang.

Tôi ngồi ở vị trí gần cuối bàn, hai mắt sáng rực, hoàn toàn mặc kệ các khách mời khác đang bận rộn diễn cảnh nhường nhịn, gắp thức ăn cho nhau để tạo thiện cảm.

Tôi nâng đũa, gắp một miếng thịt bò mọng nước, nhắm mắt thưởng thức vị béo ngậy tan chảy trên đầu lưỡi.

Trong lúc tôi đang chuyên tâm càn quét đĩa thức ăn của mình, sự chú ý của mọi người bắt đầu đổ dồn vào người ngồi ở vị trí trung tâm bàn tiệc.

Đó là vị khách ẩn danh, nhân tố bí ẩn của chương trình. Theo luật chơi, anh ta sẽ phải đeo một chiếc mặt nạ bạc che nửa khuôn mặt trên trong suốt ba ngày đầu tiên.

Dù không thấy rõ dung mạo nhưng khí chất tỏa ra từ người đàn ông này lại ép người đến nghẹt thở. Anh mặc một bộ âu phục đen tuyền cắt may thủ công không một nếp nhăn, vóc dáng cao lớn, lưng thẳng tắp.

Sự cấm d.ụ.c và lạnh lẽo toát ra từng cử chỉ nhỏ nhất khiến không ai dám chủ động bắt chuyện.

Nhưng điều khiến tôi chú ý không phải là khí chất của anh ta, mà là thái độ của anh ta với thức ăn.

Tưởng Mộ Sâm ngồi đó, hai tay đặt trên đùi, hoàn toàn không đụng đến d.a.o nĩa. Ánh mắt lộ ra dưới lớp mặt nạ nhìn chằm chằm vào đĩa bào ngư hầm đắt đỏ trước mặt, giống như đang nhìn một đĩa chất độc c.h.ế.t người. Đáy mắt anh chứa đầy sự chán ghét, mệt mỏi và bài xích tột độ.

Người phục vụ bưng lên một bát súp hải sản nóng hổi, cẩn thận đặt cạnh tay anh.

Chỉ một giây sau, Tưởng Mộ Sâm hơi nhíu mày, vươn tay đẩy khay súp ra xa 10 cm. Động tác rất nhẹ, nhưng sự cự tuyệt thì vô cùng rõ ràng.

"Đồ ngốc." Tôi thầm rủa trong lòng, vừa nhai gan ngỗng vừa lườm đĩa thức ăn bị anh ta hắt hủi. "Michelin 3 sao đấy, không ăn thì để tôi ăn, làm màu cái gì chứ?"

Nhưng tất nhiên tôi chỉ giữ suy nghĩ đó trong bụng. Nhiệm vụ của tôi là lấy cát-xê, không phải quản chuyện bao đồng.

11 giờ đêm, đảo Bán Nguyệt chìm trong sự tĩnh lặng, chỉ còn tiếng gió biển gầm gào bên ngoài cửa sổ.

Tôi trằn trọc lăn lộn trên chiếc giường êm ái cỡ king. Bụng tôi réo lên một tiếng ùng ục rõ to.

Bữa tối tuy ngon, nguyên liệu cực kỳ đắt đỏ, nhưng khẩu phần chuẩn Pháp thực sự quá ít ỏi so với một người có dạ dày không đáy như tôi.

Tôi nhổm dậy, vò vò mái tóc, lén lút lấy từ đáy vali ra một cái túi vải giữ nhiệt.

Nhìn ngó camera trong phòng đã được tôi khéo léo dùng một chiếc áo khoác che khuất tầm nhìn, tôi rón rén mở cửa ban công.

Phía ngoài ban công phòng tôi là một khoảng sân thượng nhỏ trồng đầy cây bụi, hoàn toàn nằm trong góc c.h.ế.t của máy quay hành lang.

Tôi ngồi xổm xuống góc tường, bật chiếc bếp nướng mini dùng pin lên. Từ trong túi giữ nhiệt, tôi lấy ra mấy xiên mực nang được tẩm ướp ớt bột đỏ au, thứ tôi đã lén mua ở bến cảng Lăng Xuyên trước khi lên đảo.

Bạch tuộc và mực nang chạm vào vỉ nướng nóng hổi phát ra tiếng xèo xèo êm tai. Mùi ớt bột, thì là và hải sản nướng than lập tức bốc lên, xộc vào khoang mũi.

Tôi vui vẻ lật mặt xiên thịt, cảm thấy cuộc đời làm ác nữ lúc này thật sự đạt đến đỉnh cao viên mãn.

Cùng lúc đó, ở hành lang tầng ba, Tưởng Mộ Sâm đẩy cửa bước ra ngoài. Bóng tối bao trùm lấy bóng dáng cao lớn của anh, căn bệnh mất ngủ mãn tính hành hạ khiến thái dương anh giật liên hồi, đầu đau như b.úa bổ.

Cả dạ dày và cổ họng anh đều khô khốc, rát bỏng, nhưng tâm lý bài xích thức ăn lại khóa c.h.ặ.t mọi cảm giác thèm ăn.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Vả Mặt Trà Nữ Trên Sóng Trực Tiếp - Chương 1: Chương 1 | MonkeyD