Vả Mặt Trà Nữ Trên Sóng Trực Tiếp - Chương 10

Cập nhật lúc: 24/08/2026 06:05

Tôi kéo ghế ngồi đối diện anh ta, cầm đũa lên, không khách sáo gắp ngay một miếng thịt to nhất rắc vụn. Âm thanh lớp da heo chiên giòn tan vỡ vụn giữa hai hàm răng vang lên cực kỳ rõ nét trong không gian tĩnh mịch. Vị béo ngậy của mỡ lợn tẩm ướp đậm đà, vị cay nồng của ớt và tỏi đ.á.n.h thức mọi nơron thần kinh vị giác. Tôi híp mắt tận hưởng, nhai liên tục, thỉnh thoảng lại hít hà vì cay.

Tưởng Mộ Sâm chống cằm, ánh mắt chăm chú dán c.h.ặ.t vào đôi đũa của tôi, l.ồ.ng n.g.ự.c anh ta phập phồng nhè nhẹ. Cơn đói từng bị căn bệnh tâm lý đè nén suốt một thời gian dài, giờ đây đang dần được đ.á.n.h thức bởi những âm thanh phàm tục đầy áp khói lửa nhân gian này.

Anh ta cầm đũa lên, tự gắp cho mình một miếng thịt nhỏ, chậm rãi đưa vào miệng. Dù động tác vẫn giữ nguyên vẻ tao nhã vốn có, nhưng tốc độ nhai nuốt đã nhanh hơn những ngày đầu rất nhiều. Không còn sự nhăn nhó, không còn sự chán ghét, căn bệnh biếng ăn trầm trọng của vị giám đốc điều hành tập đoàn Tưởng Thị cứ như vậy mà bị những âm thanh ch.óp chép thô lỗ của tôi chữa khỏi từng ngày.

Khoảng 15 phút sau, đĩa thịt chiên chỉ còn lại mấy miếng tỏi phi. Tưởng Mộ Sâm cũng đã gục đầu lên cánh tay, chìm vào giấc ngủ say sưa, nhịp thở vô cùng bình ổn.

Tôi nhẹ nhàng thu dọn bát đĩa, đắp chiếc áo khoác măng tô của mình lên vai anh ta, thầm nghĩ, cái danh mang tiếng ác nữ bị người đời mắng c.h.ử.i, đổi lấy đặc quyền nhìn thấy dáng vẻ yếu ớt không phòng bị này của một người đứng trên đỉnh cao quyền lực, xem ra vụ làm ăn này cũng không lỗ chút nào.

Sáng hôm sau, sóng gió trên mạng xã hội vẫn chưa có dấu hiệu hạ nhiệt, tuy nhiên tâm điểm chỉ trích đã chuyển dời hoàn toàn. Sự thật rành rành từ đoạn ghi âm và thủ đoạn tàn nhẫn của Tưởng Mộ Sâm tối qua đã dập tắt mọi âm mưu bôi nhọ.

Và kết quả hiển nhiên nhất đã đến.

Ngay từ 6 giờ sáng, Liễu Nhược Vi đã kéo theo ba chiếc vali siêu to khổng lồ của mình rời khỏi đảo Bán Nguyệt. Lần này không còn cô gái yếu đuối nũng nịu chờ người xách đồ hộ, cũng chẳng có vị nam khách mời nào dám bước ra thể hiện tinh thần trượng phu.

Cô ta tự mình hì hục bê từng chiếc vali nặng trịch xuống bậc thang đá, khuôn mặt sưng vù vì khóc, trùm kín mít khẩu trang và kính râm, vội vã lên tàu cao tốc như trốn chạy khỏi hòn đảo.

Phía công ty quản lý của cô ta vội vã đưa ra một thông báo nhạt nhẽo, nói rằng cô ta xin rút lui khỏi chương trình vì lý do sức khỏe. Nhưng ai cũng tự hiểu, cái sức khỏe đó thực chất là một sự nhục nhã, ê trề không thể cứu vãn.

Chương trình thiếu đi nhân tố chuyên tạo sóng gió bỗng nhiên trở nên yên bình đến lạ thường. Bốn ngày ghi hình còn lại trôi qua trong không khí thư giãn như một kỳ nghỉ dưỡng thực sự.

Khán giả trên mạng dường như cũng thay đổi khẩu vị. Bọn họ không còn thích xem những màn hẹn hò giả tạo sến súa nữa mà bắt đầu chú ý đến những khoảnh khắc cực kỳ đời thường.

Đặc biệt là những lúc tôi càn quét khu vực bếp ăn chung ăn hết ba bát cơm rang hải sản, hay khi tôi mặc cả với đạo diễn để xin thêm một phần cua lông hấp xì dầu.

Tưởng Mộ Sâm thì luôn ngồi đối diện, trước mặt là một cốc nước lọc hoặc vài món thanh đạm, ánh mắt kiên nhẫn nhìn tôi ăn như đang xem một chương trình trị liệu tâm lý.

Các bình luận trên mạng bắt đầu chuyển hướng kỳ lạ: "Trời ơi, nhìn Nhan Khê ăn mà tôi đói cồn cào", "Cô ấy nhai cái sụn gà giòn quá", "Sếp Tổng giàu nứt đố đổ tường mà sao lên show hẹn hò cứ như đi xem người ta ăn mukbang thế kia", "Tôi bỗng nhiên thấy hai người này có tướng phu thê lạ lùng, một người chỉ thích ăn, một người chỉ thích nhìn đối phương ăn, tuyệt phối".

Đọc những bình luận đó, tôi chỉ biết dở khóc dở cười. Tôi tham gia show hẹn hò tấu hài là chính, mục đích lớn nhất là kiếm tiền, hoàn toàn không có ý định câu dẫn tài phiệt.

Chớp mắt, 10 ngày ghi hình đã kết thúc. Buổi chiều ngày cuối cùng, không khí chia tay phảng phất khắp sảnh chính, mọi người đều bận rộn thu dọn hành lý.

Tôi vui vẻ nhét nốt gói bánh quy bơ vào vali, kéo khóa cái dẹt. Điện thoại trên bàn rung lên một tiếng tinh giòn rã, tôi lao tới như một mũi tên.

Màn hình hiển thị tin nhắn từ ngân hàng: Tài khoản của bạn vừa được cộng thêm 50 vạn tệ từ tổ tiết mục chương trình "Nhịp Đập Trái Tim".

Nhìn dãy số không tròn chĩnh trên màn hình, trái tim tôi đập rộn ràng hơn bất kỳ nhịp đập tình yêu nào. 50 vạn tệ!

Cộng thêm hợp đồng đại sứ thương hiệu từ giám đốc Thẩm, tôi cuối cùng cũng có thể tự tin mua đứt căn hộ nhỏ ở trung tâm thành phố, chấm dứt chuỗi ngày ở nhà thuê.

Tôi vươn vai sảng khoái, chuẩn bị xách vali ra cửa thì ba tiếng gõ cửa vang lên đều đặn. Cốc, cốc, cốc.

Tôi mở cửa, đứng bên ngoài là Tưởng Mộ Sâm. Anh ta mặc một chiếc áo sơ mi trắng cắt may hoàn hảo, tay áo xắn lên đến khuỷu, không thắt cà vạt, dáng vẻ thoải mái nhưng vẫn toát ra sự bức người vốn có.

Điều khiến tôi ngạc nhiên là trên tay anh ta không cầm theo kịch bản, không có hoa tươi, cũng chẳng có những món quà chia tay sáo rỗng như các khách mời nam khác hay làm.

Anh ta đút một tay vào túi quần, tay kia chìa ra trước mặt tôi. Trên lòng bàn tay rộng lớn là một tấm thẻ màu đen tuyền nạm vàng vô cùng quen thuộc, cùng với đó là một cuốn sổ nhỏ bọc da thật, bên trong kẹp dày cộp những tờ giấy in hoa văn tinh xảo.

Tôi chớp mắt khó hiểu nhìn anh ta:

"Sếp Tưởng, chương trình kết thúc rồi, giao dịch ăn khuya của chúng ta cũng thanh lý xong, anh đưa tôi cái này làm gì?"

"Tiền cát-xê làm việc ngoài giờ."

Anh ta nhàn nhạt đáp. Tôi cầm cuốn sổ ra mở ra xem, bên trong toàn bộ đều là phiếu quà tặng VIP, phiếu ăn uống miễn phí vô thời hạn tại toàn bộ chuỗi nhà hàng năm sao từ đồ Âu, hải sản đến các nhà hàng lẩu truyền thống thuộc quyền sở hữu của tập đoàn Tưởng Thị. Mỗi phiếu đều có chữ ký tay của chính giám đốc điều hành.

Mắt tôi sáng rực lên. Đối với một người coi trọng cái dạ dày hơn cả hình tượng như tôi, sấp phiếu này thực sự mang sức mạnh hủy diệt còn lớn hơn cả kim cương.

Nhưng lý trí của một người trưởng thành nhanh ch.óng kéo tôi về thực tại. Tôi thu lại nụ cười, cẩn thận gập cuốn sổ lại, đẩy nhẹ về phía anh ta:

"Sếp Tưởng, vô công bất thụ lộc. Tôi ăn khuya, anh trả gấp đôi tiền cát-xê sòng phẳng, không ai nợ ai. Sấp phiếu này giá trị quá lớn, tôi nhận rồi sợ ăn không ngon miệng."

Tưởng Mộ Sâm không nhận lại đồ, ánh mắt thâm trầm của anh ta khóa c.h.ặ.t lấy tôi. Sự lạnh lẽo và xa cách ngày thường đã biến mất hoàn toàn, nhường chỗ cho một sự chân thành và bất lực cực kỳ rõ ràng.

"Bệnh biếng ăn của tôi khỏi rồi."

Anh ta chậm rãi cất lời, thanh âm trầm thấp vang lên giữa không gian tĩnh lặng của hành lang.

"Nhưng tôi phát hiện ra bản thân mình lại mắc một căn bệnh mới."

Tôi ngẩn người:

"Bệnh gì cơ?"

Anh ta bước lên nửa bước, khoảng cách giữa hai chúng tôi chỉ còn lại gang tấc, khí thế mạnh mẽ mang theo chút hơi ấm quen thuộc của anh ta bao trùm lấy tôi:

"Không nghe thấy tiếng em nhai đồ ăn, tôi không ngủ được."

Anh ta nhìn thẳng vào mắt tôi, từng chữ từng chữ nói ra vô cùng kiên định, không có nửa điểm đùa cợt.

Căn bệnh mất ngủ hành hạ anh ta bao nhiêu năm, thứ mà không một loại t.h.u.ố.c an thần nào có thể chữa khỏi, cuối cùng lại bị những âm thanh xì xụp, thô lỗ, ch.óp chép phàm tục nhất của tôi đ.á.n.h bại.

Anh ta nghiện cái sự sống động, ồn ào và tràn đầy sinh khí từ tôi, giống như một người đi trong bóng tối quá lâu, đột nhiên không thể rời xa ngọn lửa ấm áp duy nhất.

Trái tim tôi đ.á.n.h thót một nhịp. Một kẻ chuyên đi hóng chuyện, ăn dưa bóc phốt thiên hạ như tôi, chưa từng nghĩ đến việc mình lại trở thành nữ chính trong một tình huống tỏ tình kỳ lạ đến mức này.

Cố vớt vát lại chút tôn nghiêm của danh xưng ác nữ, tôi hất cằm, khoanh tay trước n.g.ự.c, híp mắt nhìn anh ta:

"Sếp Tưởng, anh đang định dùng ẩm thực để mua chuộc tình cảm đấy à? Dùng mấy cái voucher nhà hàng để lừa tôi về làm máy phát âm thanh ru ngủ cho anh mỗi đêm? Trông tôi giống người dễ dặt vậy sao?"

Khóe môi Tưởng Mộ Sâm khẽ cong lên, anh ta không hề lúng túng trước sự chất vấn thực dụng của tôi. Người đàn ông luôn đứng trên đỉnh cao thương trường này hiển nhiên rất biết cách đàm phán để nắm chắc phần thắng.

Anh ta hơi cúi người xuống, ghé sát vào bên tai tôi, hơi thở ấm nóng mang theo khí thế không thể chối từ phả nhẹ qua vành tai, giọng nói cất lên mang theo sự quyến rũ c.h.ế.t người:

"Vậy tôi thêm quyền thừa kế tập đoàn Tưởng Thị vào thực đơn. Em thấy đã đủ no chưa?"

Não bộ tôi "oanh" một tiếng, đình công toàn tập.

Trời ạ, không phải biệt thự, không phải siêu xe mà là quyền thừa kế tập đoàn Tưởng Thị! Sự hào phóng của tư bản thực sự nằm ngoài trí tưởng tượng của một kẻ chỉ mong kiếm 50 vạn tệ như tôi.

Cái giá này đừng nói là làm máy phát âm thanh ru ngủ, bảo tôi đi nấu ăn cho anh ta cả đời tôi cũng cam tâm tình nguyện.

Sự rụt rè và giả làm cao trong nháy mắt bị đồng tiền và thức ăn ngon đè bẹp không thương tiếc.

Tôi vội vàng giật lấy tấm thẻ đen và sấp voucher trong tay anh ta, ôm c.h.ặ.t vào n.g.ự.c như sợ anh ta đổi ý:

"Thành giao!"

Tôi nở một nụ cười rạng rỡ, đôi mắt nheo lại thành hai đường chỉ cong cong:

"Đã chốt hợp đồng lớn thế này, tối nay chúng ta phải ăn mừng. Tôi muốn đi ăn lẩu cừu nhúng cay, loại nhiều mỡ thịt đầy đặn ấy."

Tưởng Mộ Sâm bật cười, tiếng cười bật ra từ l.ồ.ng n.g.ự.c anh ta, rung động, ấm áp và vô cùng chân thực.

Anh ta vươn tay vô cùng tự nhiên xoa nhẹ lên đỉnh đầu tôi, ánh mắt ngập tràn sự dung túng bao che vô điều kiện:

"Được, theo ý em."

Bên ngoài cửa sổ kính, ánh hoàng hôn đỏ rực đang dần buông xuống trên mặt biển Lăng Xuyên.

Câu chuyện về nữ minh tinh mang tiếng ác nữ tham gia show hẹn hò cuối cùng cũng khép lại. Không có những màn tranh đấu đẫm m.á.u mưu mô, không có những câu thề non hẹn biển sáo rỗng. Tôi đã dùng sự thực dụng, lanh trí và một cái dạ dày không đáy để đập tan mọi rắc rối, tiện tay nhặt luôn được một vị sếp tổng mắc bệnh mất ngủ.

Sau này tôi mới hiểu, sự chữa lành thực sự trên đời này không phải là những giọt nước mắt bi lụy hay những cái ôm đầy mùi thương hại. Sự chữa lành đôi khi lại bắt nguồn từ những điều thô ráp, phàm tục nhất.

Đó là tiếng nước sôi sùng sục, là mùi tỏi ớt phi thơm lừng, là tiếng lách cách của đôi đũa va vào bát trong những đêm tối bình yên, để biết rằng bên cạnh mình vẫn có một người nguyện ý lắng nghe những âm thanh vụn vặt đó suốt cả một đời.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Vả Mặt Trà Nữ Trên Sóng Trực Tiếp - Chương 10: Chương 10 | MonkeyD