Vả Mặt Trà Nữ Trên Sóng Trực Tiếp - Chương 4

Cập nhật lúc: 24/08/2026 06:04

Tôi cẩn thận cất tấm thẻ vào túi áo, vỗ vỗ n.g.ự.c, thầm cảm ơn ông trời đã ban cho tôi một cái dạ dày xuất chúng.

Sáng hôm sau, tiếng loa phát thanh của tổ tiết mục đ.á.n.h thức mọi người từ rất sớm.

Nhiệm vụ ngày thứ ba được đạo diễn công bố: Thử thách khói lửa nhân gian. Sáu vị khách mời sẽ bốc thăm chia thành ba cặp nam nữ, cùng nhau hoàn thành một bữa trưa hoàn chỉnh tại khu vực bếp mở ngoài trời bên bờ biển.

Tôi bốc trúng lá thăm cùng màu với Tống Vũ, một nam diễn viên tuyến ba lúc nào cũng diện âu phục đóng thùng, vuốt sáp bóng lộn, đi thi nấu ăn mà làm như đi dự t.h.ả.m đỏ liên hoan phim.

Trong khi đó, Liễu Nhược Vi bốc trúng một nam ca sĩ thần tượng tính tình hiền lành, dễ bảo.

Tưởng Mộ Sâm dĩ nhiên từ chối tham gia nấu nướng. Anh ta ngồi trên chiếc ghế dù dưới bóng râm, trầm mặc quan sát như một vị giám khảo khó tính.

Khu vực bếp mở được bày biện đầy đủ nguyên liệu tươi ngon. Nhóm của tôi và Tống Vũ được chia cho một rổ sườn non và củ sen.

Tôi đang xắn tay áo chuẩn bị c.h.ặ.t sườn thì từ bàn bếp bên cạnh, tiếng kinh hô đầy ngưỡng mộ của các nhân viên ekip vang lên.

Liễu Nhược Vi cẩn thận mở một chiếc hộp gỗ lót nhung đỏ, bên trong là những cây nấm tươi rói, thân to, mũ nấm mang màu nâu sẫm đặc trưng.

"Trời ơi, đây chẳng phải là nấm dại cực kỳ quý hiếm hái trên núi tuyết sao?" Tống Vũ đứng cạnh tôi cũng không nhịn được mà trầm trổ, bỏ mặc rổ củ sen để chạy sang bàn bên cạnh xem náo nhiệt.

Liễu Nhược Vi e thẹn vén lọn tóc ra sau tai, dịu dàng mỉm cười trước ống kính: "Dạ đúng rồi, đây là nấm em nhờ người nhà đặt mua riêng, sáng sớm nay mới dùng trực thăng vận chuyển ra đảo. Em muốn nấu một nồi súp thật thanh đạm để bồi bổ cho mọi người."

Nói xong, ánh mắt cô ta lướt qua tôi, khóe môi khẽ nhếch lên một tia tính toán. Cô ta bưng khay nấm đi tới bàn bếp của tôi, giọng điệu trong trẻo vang lên.

"Chị Nhân Khê, bên chị đang rảnh tay, chị giúp em rửa chỗ nấm này được không? Chị nhớ kỹ nhé, nấm đắt tiền rất mỏng manh, chị chỉ cần rửa sơ qua nước lạnh, sau đó chần qua nước ấm khoảng 10 giây là vớt ra ngay. Chần lâu sẽ làm mất đi hương vị tinh túy ngậm sương núi của nó đấy. Chị đừng quen tay đun sôi sùng sục như mấy món bình dân ngoài chợ nha."

Câu nói này vừa vang lên, bầu không khí lập tức trở nên vi diệu.

Cô ta đang cố tình biến tôi thành một đứa nhà quê thô lỗ, không biết cách xử lý nguyên liệu thượng hạng, tiện thể sai phái tôi làm phụ bếp cho cô ta.

Nếu tôi từ chối, tôi lại mang tiếng ác nữ chảnh chọe, đố kỵ với đồ quý hiếm của đàn em. Còn nếu tôi làm hỏng, cô ta có cớ khóc lóc than vãn tôi phá hoại tâm huyết của cô ta.

Tôi bình thản buông con d.a.o phay xuống thớt. Tiếng kim loại va chạm vang lên một tiếng cạch rõ to khiến Tống Vũ giật mình lùi lại nửa bước.

Tôi cầm một cây nấm lên đưa lên mũi ngửi thử. Mùi ngai ngái đặc trưng của đất mùn ẩm ướt xộc thẳng vào khoang mũi.

Tôi híp mắt, ném cây nấm trở lại khay, bóc một miếng khăn giấy ướt ra, lau tay một cách từ tốn.

"Nhược Vi," tôi ngẩng đầu nhìn thẳng vào máy quay, giọng điệu đều đều như đang đọc sách giáo khoa sinh học.

"Loài nấm dại mọc ở vùng mùn rống núi tuyết này, tên khoa học có chứa thành phần độc tố tự nhiên Orellanine. Đặc tính của độc tố này là không phản ứng với nước ấm."

Tôi bước sang một bên, chỉ tay vào khay nấm: "Bất kỳ một kẻ sành ăn nào có hiểu biết về ẩm thực hoang dã đều biết quy tắc tối thượng để giữ mạng sống: nấm dại phải được đun sôi ở nhiệt độ 100°C, duy trì liên tục trong vòng ít nhất 15 phút thì cấu trúc chất độc mới bị phá vỡ hoàn toàn."

Khuôn mặt Liễu Nhược Vi cứng đờ.

Tôi mỉm cười tiến thêm một bước, áp sát cô ta, âm lượng hơi nâng cao, đủ để thu rõ vào mic: "Chần 10 giây giữ lại hương vị sương núi, cô muốn giữ hương vị hay muốn giữ mạng của cái ekip này? Nếu làm theo cách nấu đài các của cô, tôi đảm bảo không quá ba tiếng sau bữa trưa, đạo diễn, nhân viên quay phim và toàn bộ khách mời ở đây sẽ có chung một lịch trình lên trực thăng đi cấp cứu và súc ruột tập thể. Cô nhọc lòng mang nguyên liệu từ đất liền ra đây, là định đầu độc tất cả mọi người để độc chiếm sóng truyền hình sao?"

Lời vừa thốt ra, cả trường quay tĩnh lặng như tờ. Vài nhân viên quay phim nuốt nước bọt, bất giác lùi ra xa khỏi khay nấm gỗ nhung đỏ như tránh tả. Tống Vũ cũng vội vàng xách rổ củ sen chạy thẳng về bàn bếp của tôi, không dám ho he một lời.

Liễu Nhược Vi tái mét mặt mày, hai mắt rơm rớm nước, giọng run rẩy: "Em... em không biết! Người bán hàng nói với em như vậy. Em chỉ có ý tốt muốn mọi người ăn ngon, sao chị lại vu khống em có ác ý đầu độc?"

"Làm ơn đi." Tôi nhún vai, cầm con d.a.o phay lên bắt đầu c.h.ặ.t sườn bộp bộp. Mỗi nhát d.a.o giáng xuống thớt là một lần tôi cắt ngang tiếng khóc thút thít của cô ta.

"Ý tốt mà thiếu hiểu biết thực tế thì hậu quả cũng không khác gì cố sát đâu. Mang nấm về nấu 15 phút đi, nếu không muốn ngày mai chương trình này đổi tên thành bản tin t.a.i n.ạ.n y tế."

Dưới bóng râm đằng xa, Tưởng Mộ Sâm lẳng lặng thu hết màn kịch này vào đáy mắt. Khóe môi dưới lớp mặt nạ của người đàn ông đó dường như vừa khẽ nhếch lên một biên độ cực kỳ nhỏ.

Buổi quay hình căng thẳng ban ngày cuối cùng cũng kết thúc. Chớp mắt đã đến 1:00 sáng. Không gian khu nghỉ dưỡng chìm vào tĩnh mịch.

Theo đúng thỏa thuận trong bản hợp đồng đêm qua, tôi khoác chiếc áo len cardigan rộng thùng thình, rón rén đẩy cửa bước vào khu vực bếp chung của căn biệt thự. Căn bếp vắng tanh, chỉ có ngọn đèn vàng mờ ảo hắt xuống bàn đảo lát đá cẩm thạch.

Tôi vươn vai một cái, bắt đầu chuẩn bị thực đơn cho đêm nay.

Không cần bò Wagyu, chẳng cần tôm hùm đất đắt đỏ. Đối với một người vừa lao động chân tay và tốn sức võ mồm cả ngày trời, thứ chữa lành tâm hồn tốt nhất vào lúc nửa đêm chỉ có thể là tinh bột và chất béo.

Tôi xé hai gói mì ăn liền vị bò kho cay, thả vào nồi nước đang sôi sùng sục, thêm một cây xúc xích thái lát dày, một hộp thịt lợn đóng hộp và đập thêm hai quả trứng gà thả vườn.

Tiếng nước sôi ùng ục vang lên, quyện với mùi thơm nồng nàn của mỡ bò, bột ớt và nước cốt xương hầm lan tỏa khắp không gian bếp. Mùi hương này cực kỳ xôi thịt, cực kỳ phàm tục, nhưng lại mang sức sát thương chí mạng đối với bất kỳ cái dạ dày trống rỗng nào.

Tôi bê tô mì khổng lồ bốc khói nghi ngút đặt lên bàn ăn. Ngay lúc tôi vừa kéo ghế ngồi xuống, tiếng bước chân rất nhẹ vang lên phía cửa.

Tưởng Mộ Sâm xuất hiện. Anh ta vẫn mặc chiếc áo sơ mi đen, cúc áo cài kín đến tận cổ, dáng vẻ cấm d.ụ.c và cao ngạo không lẫn vào đâu được.

Dù vẫn đeo chiếc mặt nạ bạc nhưng quầng thâm nhàn nhạt và hàng chân mày nhíu c.h.ặ.t tố cáo tình trạng suy kiệt của anh ta đã đến mức báo động đỏ.

Anh ta kéo chiếc ghế gỗ đối diện tôi, ngồi xuống mà không nói một lời, ánh mắt sâu thẳm ghim thẳng vào tô mì ngập tràn topping mỡ màng trước mặt tôi.

"Sếp Tưởng, đến đúng giờ đấy." Tôi gật đầu chào hỏi xã giao, sau đó không thèm đoái hoài gì đến hình tượng, trực tiếp tách đũa tre, gắp một gắp mì thật lớn thổi phù phù rồi đưa vào miệng.

Xì sụp!

Tiếng hút sợi mì vang lên giòn giã trong không gian tĩnh mịch. Sợi mì dai dai quyện với nước dùng cay xé lưỡi, béo ngậy vị thịt hộp khiến tôi thỏa mãn nheo cả mắt lại.

Tôi gắp thêm một miếng xúc xích nóng hổi, nhai nhóp nhép. Để tăng thêm phần bùng nổ hương vị, tôi bóc một tép tỏi sống trắng trẻo, c.ắ.n cái rắc, nhai rào rạo. Ăn mì mà không có tỏi, hương vị giảm đi một nửa, đây là chân lý.

Tôi ăn say sưa, hoàn toàn đắm chìm trong thế giới tinh bột của riêng mình. Ở phía đối diện, bầu không khí lại căng thẳng đến lạ thường.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Vả Mặt Trà Nữ Trên Sóng Trực Tiếp - Chương 4: Chương 4 | MonkeyD