Vả Mặt Trà Nữ Trên Sóng Trực Tiếp - Chương 6

Cập nhật lúc: 24/08/2026 06:04

"Anh dạo này kén ăn, sắc mặt lại kém, em thấy xót lắm. Bát yến chưng này em đã tự tay chưng lửa nhỏ suốt ba tiếng đồng hồ, anh nếm thử một chút cho ấm bụng nhé."

Cả bàn ăn nín thở, ống kính máy quay lập tức dí sát vào từng biểu cảm của hai người. Lời nói của cô ta vừa ân cần vừa thể hiện rõ mình là người duy nhất quan tâm đến sức khỏe của vị tổng tài này.

Tưởng Mộ Sâm nhìn bát yến chưng sền sệt, đôi mày hơi nhíu lại, lộ rõ sự chán ghét quen thuộc. Anh ta chưa kịp lên tiếng, một tiếng rắc giòn tan vang lên từ phía góc bàn, phá vỡ toàn bộ bầu không khí ái muội cô ta vừa dày công dàn dựng.

Tôi c.ắ.n đứt một miếng sụn gà, chép miệng đ.á.n.h giá: "Chưng lửa nhỏ ba tiếng đồng hồ cơ à? Cô Nhược Vi đúng là kiên nhẫn thật."

Liễu Nhược Vi quay sang mỉm cười đắc ý: "Chỉ cần tốt cho sức khỏe của Mộ Sâm, vất vả một chút cũng không sao."

Tôi đặt đũa xuống, rút khăn giấy lau miệng, thong thả nói tiếp: "Nhưng mà này, loại yến xào sợi vụn này cô mua ở tiệm tạp hóa của bác Trương Đầu Đảo, giá 35 tệ một lạng phải không? Sáng nay lúc tôi đi mua nước tương, chính mắt tôi thấy cô đứng trả giá ỷ ôi với bác ấy, còn sống c.h.ế.t đòi người ta tặng kèm thêm gói đường phèn cân ký cơ mà."

Khuôn mặt Liễu Nhược Vi cứng đờ, nụ cười trên môi lập tức méo xệch.

Tôi không tha, bồi thêm một đòn phơi bày sự thật: "Loại yến vụn rẻ tiền đó đun ba tiếng thì tan thành nước lã lâu rồi. Cái chất sền sệt như hồ dán trong bát kia chắc chắn là do cô cho thêm bột năng. Sếp Tưởng dạ dày vốn đã yếu, cô lại cho anh ta ăn bột năng khuấy với đường hóa học. Cô chưng cái bát này để bồi bổ cho anh ta hay là chưng cho bệnh tiểu đường vậy?"

Một trận cười nín nhịn vang lên từ phía đội quay phim. Tống Vũ đang uống nước cũng bị sặc, ho xù xụ đến mức phải lấy tay che mặt.

Liễu Nhược Vi tái mét, đôi tay bưng bát yến run lên bần bật: "Chị Nhan Khê, chị đừng có ngậm m.á.u phun người. Em... em dùng đồ cao cấp mang từ đất liền ra."

"Trên bao bì gói đường phèn còn in nguyên logo tiệm tạp hóa Bác Trương kìa, góc 11 giờ ngay cạnh mép khay sứ."

Tôi hất cằm chỉ vào chiếc khay trên tay cô ta. Liễu Nhược Vi giật thót mình, theo phản xạ buông một tay ra, dùng tay áo che khuất cái nhãn mác vô ý bị lộ ra. Hành động giật mình này chính là bằng chứng rành rành không thể chối cãi.

Bị lật tẩy ngay trên sóng, cô ta c.ắ.n nát môi dưới, nước mắt tuôn rơi lã trã, ném lại một ánh mắt căm phẫn tột độ về phía tôi, rồi bưng khay yến quay ngoát chạy thẳng về phòng.

Từ đầu đến cuối Tưởng Mộ Sâm không nói một chữ, chỉ dùng ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn. Anh ta liếc nhìn đĩa sụn gà đã vơi quá nửa của tôi, sau đó nhàn nhạt lên tiếng: "Nhiều dầu mỡ quá, buổi tối ăn thêm một phần salad củ cải."

Lời này dĩ nhiên là đang ra lệnh cho tôi, nhân viên ăn khuya chuyên nghiệp ăn lương theo hợp đồng của anh ta. Tôi âm thầm trợn mắt, ăn củ cải làm sao ngon bằng ăn thịt được.

Đêm hôm đó, thời tiết trên đảo Bán Nguyệt đột ngột trở xấu, một cơn bão bất ngờ đổ bộ mang theo sấm chớp ầm ầm và mưa tuôn xối xả. Gần nửa đêm, hệ thống điện lưới trên đảo bị sét đ.á.n.h trúng, toàn bộ khu biệt thự chìm trong bóng tối dày đặc. Máy phát điện dự phòng báo lỗi, phải mất một lúc lâu kỹ thuật viên mới có thể khắc phục.

Hành lang tầng ba tối đen như mực, chỉ có tiếng gió rít gào bên ngoài cửa sổ kính. Liễu Nhược Vi hiển nhiên không bỏ qua cơ hội ngàn năm có một này. Bóng tối, sấm chớp, sự sợ hãi, đây chính là hoàn cảnh kinh điển để phái yếu nhào vào lòng người đàn ông quyền lực.

Cô ta đã chuẩn bị sẵn sàng, cởi bỏ chiếc áo khoác dày dặn, chỉ mặc một bộ đồ ngủ bằng lụa mỏng manh ôm sát cơ thể, đứng chờ sẵn ở góc hành lang hẹp dẫn ra cầu thang, nơi Tưởng Mộ Sâm kiểu gì cũng phải đi ngang qua nếu muốn xuống sảnh chính.

Cửa phòng Tưởng Mộ Sâm quả nhiên mở ra. Tiếng bước chân trầm ổn, nhịp nhàng của anh ta vang lên trong bóng tối. Một vệt sáng từ chiếc đèn pin cầm tay lướt qua mặt sàn gỗ, tiến ngày một gần về phía góc hành lang.

Liễu Nhược Vi nhẩm tính khoảng cách, khi vệt sáng chỉ còn cách mình vài bước chân, ngay lúc một tia chớp rạch ngang bầu trời, cô ta cố tình run rẩy, phát ra một tiếng kêu thảng thốt vô cùng giả chấn: "A, sấm to quá, em sợ!"

Nói rồi, cô ta nhắm tịt mắt, lấy đà lao thẳng về phía nguồn sáng, hy vọng sẽ lọt thỏm vào một bờ n.g.ự.c vững trãi, được người ta vòng tay ôm lấy dỗ dành.

Thế nhưng, tốc độ phản ứng của Tưởng Mộ Sâm vượt xa sự tưởng tượng của cô ta. Nhìn thấy một khối đen bất thình lình lao về phía mình, bước chân anh ta không hề khựng lại mảy may. Anh ta trực tiếp lách người sang một bên với tốc độ cực nhanh, dứt khoát, góc độ tránh né chuẩn xác và gọn gàng đến mức không chê vào đâu được.

Bịch!

Liễu Nhược Vi vồ hụt do quán tính không kìm lại được, cả thân người đập thẳng vào bức tường gỗ cứng ngắc dọc hành lang. Âm thanh va chạm vang lên khô khốc. Cô ta đau đến ứa nước mắt thực sự, trán sưng vù lên một cục.

Tưởng Mộ Sâm đứng cách cô ta nửa mét, ánh đèn pin chiếu thẳng vào mảng tường trống, tuyệt đối không hất về phía cô ta để tránh rước thêm rắc rối. Giọng anh ta lạnh băng, không chứa một tia cảm xúc: "Lối đi rộng rãi, phiền cô đi đứng cẩn thận, đừng làm cản trở tầm nhìn của người khác."

Nói xong, anh ta thản nhiên sải bước đi thẳng qua mặt cô ta, coi cô gái đang mặc đồ lụa mỏng manh ấy như một luồng không khí trong suốt. Liễu Nhược Vi ôm trán, xoa xoa đầu gối, đứng c.h.ế.t chân trong bóng tối, hàm răng c.ắ.n c.h.ặ.t đến rớm m.á.u. Kế hoạch hoàn hảo lại biến thành một màn tự làm nhục bản thân ê chề.

Vài giây sau, tiếng gõ cửa cốc cốc vang lên rõ mồn một giữa tiếng mưa rơi rả rích. Vị trí gõ cửa không phải ở phòng bếp chung, cũng không phải sảnh chính. Tưởng Mộ Sâm đang gõ cửa phòng tôi.

Tôi vừa mới lôi được một ngọn nến dự phòng ra thắp, đang ngậm bàn chải đ.á.n.h răng dở dang thì nghe tiếng động, liền ra mở cửa. Nhìn vị sếp tổng quần áo âu phục chỉnh tề, tay cầm đèn pin đứng ngoài hành lang, tôi ú ớ bọt kem đ.á.n.h răng trong miệng, nheo mắt khó hiểu. Nửa đêm cúp điện, anh ta không ở trong phòng nghỉ ngơi, chạy sang gõ cửa phòng một nữ khách mời làm cái gì?

Anh ta rọi đèn pin xuống đất, tránh làm tôi ch.ói mắt, giọng nói trầm tĩnh đều đều vang lên giữa màn đêm dông bão, mang theo sự đương nhiên vô cùng ngang ngược: "Tôi đói, hợp đồng ăn khuya bắt đầu tính giờ. Cô còn giấu xúc xích nướng không?"

Tôi ngẩn người, bọt kem đ.á.n.h răng suýt thì rớt xuống mũi giày. Đường đường là giám đốc điều hành của một tập đoàn tài chính tỷ đô, thân gia bạc tỷ, lại đội sấm chớp đi gõ cửa phòng nhân viên hợp đồng giữa đêm hôm khuya khoát chỉ để đòi xem cô ta nhai xúc xích nướng. Trên đời này còn chuyện gì nực cười hơn thế nữa không?

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Vả Mặt Trà Nữ Trên Sóng Trực Tiếp - Chương 6: Chương 6 | MonkeyD