Vác Bụng Bầu Theo Quân, Cô Khiến Toàn Viện Gia Chúc Kinh Diễm - Chương 115: Kế Hoạch Tiệc Cưới Và Nhiệm Vụ Khẩn

Cập nhật lúc: 01/02/2026 01:14

Đinh Quế Chi lập tức ngắt lời Nguyên Minh: "Nói với ông đúng là chẳng được tích sự gì. Nhà vợ người ta là trí thức, ông lại cứ bảo là nhà tư bản..."

Nguyên Sư trưởng thấy tình hình không ổn, vội vàng can ngăn: "Ấy ấy ấy!"

Đinh Quế Chi biết mình lỡ lời, lập tức im bặt. Nguyên Sư trưởng nhìn vợ: "Tôi chưa bao giờ nói câu đó nhé, là bà tự nói đấy!"

Đinh Quế Chi tức đến nổ đom đóm mắt, lườm ông mấy cái cháy mặt. Nguyên Sư trưởng suy nghĩ một chút rồi nói tiếp: "Chắc là họ cũng không đến được đâu."

Đinh Quế Chi im lặng không nói gì. Nguyên Sư trưởng tiếp lời: "Có lẽ cuối cùng chỉ tổ chức ở nhà ăn, mời mọi người bữa cơm là xong."

"Thế cũng được." Đinh Quế Chi gật đầu tán thành, "Để anh em trong đơn vị chung vui một chút cho náo nhiệt."

Nguyên Sư trưởng: "Ừ."

Đinh Quế Chi lại hỏi: "Thế ý Tiểu Liệt thế nào?"

Nguyên Sư trưởng đáp: "Vẫn chưa hỏi nó."

Đinh Quế Chi nhíu mày: "Vẫn chưa hỏi?"

"Ừ." Nguyên Sư trưởng nói, "Lát nữa cơm nước xong tôi qua xem nó về chưa, nếu về rồi tôi sẽ hỏi."

"Được rồi." Đinh Quế Chi gật đầu, "Ăn cơm thôi."

...

Sau bữa cơm, Nguyên Sư trưởng quay lại bộ đội. Vừa đến cổng đã gặp ngay đội ngũ huấn luyện dã ngoại trở về, một đoàn đồng chí đông đảo, khí thế hừng hực. Các chiến sĩ nhận ra Nguyên Sư trưởng, đồng thanh hô lớn: "Chào Thủ trưởng!"

Nguyên Sư trưởng đáp lại: "Chào các đồng chí! Vất vả rồi!"

Ông đã nhìn thấy Tây Phong Liệt trong đám đông. Hai người chạm mắt nhau, coi như đã chào hỏi.

Về đến văn phòng, Nguyên Sư trưởng dặn dò cấp dưới là Tiểu Tạ đi thông báo cho Tây Phong Liệt, bảo anh sau khi thu xếp xong việc thì qua văn phòng gặp ông. Tiểu Tạ nhận lệnh rời đi. Nguyên Sư trưởng bắt đầu xử lý các công việc khác. Thời gian trôi nhanh, loáng cái đã hết một buổi chiều.

"Cốc cốc."

Tiếng gõ cửa văn phòng vang lên. Nguyên Sư trưởng dừng b.út, thuận miệng đáp: "Vào đi."

Cánh cửa đẩy ra, một giọng nói trầm thấp, lạnh lùng vang lên: "Thủ trưởng tìm tôi."

Nguyên Sư trưởng không cần ngẩng đầu cũng biết là Tây Phong Liệt. "Ừ." Ông đáp một tiếng, đặt b.út xuống, ngước lên thấy Tây Phong Liệt đã đứng trước mặt. Ông chỉ vào chiếc ghế đối diện: "Ngồi đi."

Tây Phong Liệt ngồi xuống. Nguyên Sư trưởng ngồi thẳng người, vào thẳng vấn đề: "Gọi cậu đến đây là muốn hỏi về chuyện kết hôn của cậu và đồng chí Tống."

"Chu Thính trưởng chắc cậu vẫn còn nhớ chứ? Ông ấy rất quan tâm đến tình hình hôn nhân của hai người, nói là muốn uống rượu mừng, bảo tôi sớm sắp xếp chuyện này cho ổn thỏa."

Tây Phong Liệt khẽ nhíu mày, đôi mắt sâu thẳm thoáng qua một tia nghi hoặc. Sao Chu Thính trưởng lại biết chuyện của anh và vợ nhỉ? Nhưng ngay sau đó, một suy đoán hiện ra: chắc chắn vợ anh đã tiếp xúc với Chu Thính trưởng rồi.

Đang suy nghĩ, giọng Nguyên Sư trưởng lại vang lên: "Với tình hình hiện nay, cơ bản chỉ cần hai bên gia đình ngồi lại với nhau ăn bữa cơm náo nhiệt là được. Nhưng hoàn cảnh nhà cậu, cộng thêm tình hình nhà Tiểu Tống hiện tại, làm như vậy chắc chắn là không ổn."

Tây Phong Liệt gật đầu, đồng tình với nhận định của Nguyên Sư trưởng.

Nguyên Sư trưởng tiếp tục: "Ý của chúng tôi là tổ chức một buổi lễ đơn giản ngay tại nhà ăn bộ đội, để anh em đồng chí cùng chung vui."

Dứt lời, Nguyên Sư trưởng nhìn chằm chằm Tây Phong Liệt, chờ đợi câu trả lời. Nhưng đợi mãi, ông chỉ nhận được một câu: "Để tôi hỏi ý kiến vợ tôi đã."

Nguyên Sư trưởng nghe xong thì không giữ nổi bình tĩnh: "Cậu hỏi cô ấy làm gì? Cậu là đàn ông cơ mà!"

Tây Phong Liệt ngước mắt, nhìn Nguyên Sư trưởng với ánh mắt thâm trầm. Nguyên Sư trưởng bị nhìn như vậy mới nhận ra mình hơi quá khích, bèn đổi giọng: "Cậu cứ quyết định là được chứ gì!"

Giọng Tây Phong Liệt thản nhiên: "Kết hôn là chuyện của hai người, tôi phải hỏi ý kiến vợ tôi, tôn trọng nguyện vọng của cô ấy."

Nguyên Sư trưởng: "..." Cạn lời. Thực sự cạn lời.

Ông nhịn không được lên tiếng càm ràm: "Hai vợ chồng cậu đúng là hay thật đấy. Chu Thính trưởng hỏi cô ấy, cô ấy bảo phải hỏi cậu. Tôi hỏi cậu, cậu lại bảo phải hỏi cô ấy."

Khóe môi Tây Phong Liệt khẽ nhếch lên. Quả nhiên, vợ anh đã gặp Chu Thính trưởng. Vợ anh giỏi thật, mới đến đây vài ngày đã quen biết cả Thính trưởng rồi. Một người vợ tài giỏi như vậy... là vợ của Tây Phong Liệt anh đấy. Nghĩ đến đó, anh không giấu nổi nụ cười.

Nguyên Sư trưởng thấy Tây Phong Liệt không nói gì, bèn tiếp lời: "Chuyện này cứ thế đã, hai người bàn bạc xong thì báo tôi một tiếng để tôi còn làm báo cáo lên cấp trên, sắp xếp thời gian và chuẩn bị các công việc cưới hỏi."

Tây Phong Liệt đáp gọn: "Vâng."

Nguyên Sư trưởng sực nhớ ra một việc quan trọng: "Còn một việc nữa, sáng mai cậu phải thẩm vấn một tên đặc vụ."

Tây Phong Liệt đồng ý ngay: "Rõ."

Nguyên Sư trưởng nhìn Tây Phong Liệt, định nói gì đó nhưng lại thôi, vẻ mặt hơi ngập ngừng. Tây Phong Liệt thấy vậy liền hỏi: "Còn việc gì nữa không ạ?"

Nguyên Sư trưởng đáp: "Không có gì, cậu về nghỉ ngơi đi."

Tây Phong Liệt đứng dậy đi ra ngoài. Nhìn bóng lưng anh, lời nói của vợ lúc trưa lại văng vẳng bên tai Nguyên Sư trưởng. Ông sực tỉnh, gọi với theo: "Chờ chút!"

Tây Phong Liệt dừng bước, quay đầu lại. Nguyên Sư trưởng dặn: "Bây giờ cậu về gặp vợ cậu đi, hỏi rõ tình hình xem thế nào. Sáng mai đưa cô ấy cùng vào bộ đội luôn."

"Nguyên nhân thì cậu cứ hỏi cô ấy là rõ."

Tây Phong Liệt: "Rõ."

Dứt lời, Tây Phong Liệt nhanh ch.óng rời khỏi văn phòng. Nguyên Sư trưởng vốn định dặn thêm rằng đàn ông phải mạnh mẽ lên, lúc cần quyết định thì phải quyết định, đừng để phụ nữ dắt mũi, nhưng...

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.