Vác Bụng Bầu Theo Quân, Cô Khiến Toàn Viện Gia Chúc Kinh Diễm - Chương 133: Gặp Gỡ Từ Thẩm
Cập nhật lúc: 01/02/2026 01:16
Tống Hùng Quan nhanh ch.óng theo sau, bước vào một khu đại tạp viện. Càng đi sâu vào trong, không gian càng trở nên yên tĩnh, nhà cửa cũng khang trang và được bảo quản tốt hơn bên ngoài. Tình hình không tệ như anh tưởng tượng.
Tống Hùng Quan thầm thở phào nhẹ nhõm. Đang mải suy nghĩ thì đã tới nơi. Anh thấy Tiểu Trần dừng lại trước một tiểu viện nhỏ. Anh biết, đây chính là nơi tiểu muội đang ở. Cái sân nhỏ này khá xinh xắn, yên tĩnh và sạch sẽ, trông rất ổn.
Tiểu Trần đặt hành lý xuống, rướn cổ gọi vào trong sân: "Chị dâu ơi! Chị dâu! Chị dâu ơi!"
Tống Hùng Quan bước tới cổng viện, nhận ra trên cửa đang treo một ổ khóa, cửa đã được khóa lại. Khóa từ bên ngoài, không phải bên trong. Tiểu muội không có nhà!
Tống Hùng Quan thắt lòng, trong khi Tiểu Trần định tiếp tục gọi. Anh vội ngăn lại: "Đồng chí Trần, cậu khoan hãy gọi, tiểu muội có lẽ không có nhà đâu."
Tiểu Trần ngẩn người, nhíu mày: "Chắc không đâu, tối qua chị dâu bận ở đơn vị đến tận nửa đêm mới nghỉ, lẽ ra giờ này phải đang ở nhà nghỉ ngơi chứ?"
"Khóa kìa." Tống Hùng Quan chỉ vào ổ khóa trên cửa: "Cửa khóa ngoài."
Tiểu Trần ngước nhìn. Quả nhiên, cửa khóa từ bên ngoài. Chuyện này... Theo lý mà nói, chị dâu phải đang ở nhà nghỉ ngơi mới đúng, đêm qua vất vả như vậy... Sao lại không có nhà nhỉ? Hay là đi hỏi thím hàng xóm xem sao?
Đúng lúc đó, Từ thẩm ở nhà bên nghe thấy tiếng gọi liền nhanh ch.óng chạy ra xem tình hình. Vừa ra tới nơi, bà thấy hai người đàn ông đang đứng trước cửa nhà cô gái hàng xóm. Từ thẩm lên tiếng: "Các chú làm gì ở đây thế?"
Nghe tiếng, Tống Hùng Quan và Tiểu Trần lập tức quay đầu lại. Từ thẩm nhận ra Tiểu Trần ngay: "Đồng chí Tiểu Trần đấy à?"
Tiểu Trần thấy Từ thẩm liền mừng rỡ: "Thím ơi, thím ra đúng lúc quá, cháu đang định sang gọi thím đây."
Ánh mắt Từ thẩm dừng lại trên người Tống Hùng Quan trông rất lạ mặt. Tiểu Trần hỏi: "Chị dâu cháu có nhà không thím?"
Từ thẩm đáp: "Con bé không có nhà."
"Không có nhà ạ?" Tiểu Trần thốt lên, trong lòng thầm nghĩ: "Thôi xong rồi."
"Ừ." Từ thẩm nói: "Sáng nay con bé vừa về thì đã bị người bên bộ đội đón đi rồi. Hình như là bộ đội trên thành phố, trong mấy đồng chí đó có một vị lãnh đạo thím từng gặp qua, hình như là Cục trưởng trên thành phố, họ Giang thì phải."
Tiểu Trần sững sờ, bộ đội trên thành phố tìm chị dâu có việc gì nhỉ? Tống Hùng Quan cũng đầy nghi hoặc, bộ đội thành phố tìm tiểu muội làm gì?
Tiểu Trần hỏi: "Thím ơi, họ có nói nguyên nhân không ạ?"
Từ thẩm bảo: "Chắc là có việc gấp cần con bé qua giúp đỡ thôi. Chuyện trong quân đội, mình không nên hỏi, mà có hỏi người ta cũng chẳng nói đâu."
Tiểu Trần vốn là người trong quân ngũ, biết Từ thẩm nói thật. Mọi việc trong quân đội đều phải bảo mật, không được tiết lộ.
"Các chú tìm con bé cũng có việc gì à?" Từ thẩm hỏi xong, không đợi họ trả lời đã quay sang nhìn Tống Hùng Quan: "Vị đồng chí này là..."
Tống Hùng Quan chủ động giới thiệu: "Chào thím, cháu là anh trai của Tống Kim Việt, cháu tên là Tống Hùng Quan."
Từ thẩm ngẩn người: "?" Bà nhìn chằm chằm Tống Hùng Quan, thấy người này diện mạo nho nhã, khí chất trí thức. Anh trai của con bé sao? Nhìn kỹ thì đường nét trên mặt đúng là có vài phần tương đồng. Nhưng anh trai con bé đến đây làm gì nhỉ?
"Anh trai con bé à?" Từ thẩm nhìn anh: "Chú..." Bà định hỏi thêm nhưng chợt nhận ra đứng ngoài này nói chuyện không tiện. Bà quay sang bảo Tiểu Trần: "Tiểu Trần, lãnh đạo của cháu có đưa chìa khóa cho cháu không?"
Được Từ thẩm nhắc nhở, Tiểu Trần mới sực nhớ ra Đoàn trưởng có đưa chìa khóa cho mình. Đầu óc cậu cứ đinh ninh là chị dâu ở nhà, đến khi thấy chị dâu không có nhà thì cuống lên mà quên khuấy mất chuyện chìa khóa.
Tiểu Trần vội đáp: "Có, có ạ."
Từ thẩm giục: "Mở cửa vào nhà rồi nói chuyện."
"Vâng ạ." Tiểu Trần vội vàng lấy chìa khóa Đoàn trưởng đưa ra mở khóa cổng.
Từ thẩm nhìn đống hành lý của Tống Hùng Quan, định xách giúp một tay. Tống Hùng Quan vội ngăn lại: "Thím ơi, để cháu, để cháu tự làm được rồi."
Nhưng Từ thẩm đã nhanh tay xách hành lý bước nhanh vào trong: "Không sao, có mấy bước chân thôi mà." Tống Hùng Quan không ngăn được, đành xách nốt phần còn lại chạy theo.
Tiểu Trần mở cửa nhà chính. Trong phòng đặt một chiếc bàn vuông, bốn chiếc ghế, cạnh đó có một chiếc tủ lớn, ngoài ra không còn gì khác. Bài trí vô cùng đơn giản.
Từ thẩm đặt hành lý xuống đất, nhìn hai người: "Hai chú ngồi đi, để thím đi rót nước."
Tiểu Trần vội nói: "Thím để chúng cháu tự làm ạ."
Từ thẩm liếc Tiểu Trần một cái, thản nhiên nói: "Các chú có biết phích nước để đâu đâu mà làm." Một câu nói khiến Tiểu Trần im bặt. Đúng là cậu chẳng biết thật.
Từ thẩm vào bếp lấy bát và phích nước mang lên nhà chính. Tiểu Trần thấy vậy vội chạy lại đỡ: "Thím ơi, giờ cháu biết chỗ rồi, thím ngồi nghỉ đi, để cháu rót nước cho."
Từ thẩm không từ chối, đưa bát và phích nước cho cậu. Bà ngồi xuống, nhìn Tống Hùng Quan: "Chú là anh trai của con bé thật à?"
Tống Hùng Quan gật đầu: "Vâng ạ." Qua những hành động vừa rồi, anh nhận ra vị thím hàng xóm này có quan hệ rất tốt với tiểu muội, bình thường chắc hẳn chăm sóc em ấy rất nhiều, nếu không đã chẳng hiểu rõ tình hình của em ấy đến vậy.
Từ thẩm hỏi: "Chú đến đây con bé không biết sao? Hay là chú chưa nói với nó?"
Tống Hùng Quan đáp: "Tiểu muội đúng là không biết cháu đến. Tình huống lúc đó gấp quá, cháu chưa kịp báo cho em ấy."
