Vác Bụng Bầu Theo Quân, Cô Khiến Toàn Viện Gia Chúc Kinh Diễm - Chương 220: Tình Mẫu Tử
Cập nhật lúc: 01/02/2026 01:27
"Không đâu ạ." Tống Kim Việt vội vàng nói, "Mẹ nuôi, để con bế bé một lát là được rồi, mẹ trông bé cả ngày cũng mệt rồi, để con vào nấu cơm cho."
Từ thẩm gạt đi: "Con bé này nói gì lạ vậy, trông Tiểu Bảo thì mệt mỏi gì chứ, không mệt chút nào. Tiểu Bảo cả ngày không thấy con nên nhớ lắm đấy, con cứ ở đây chơi với nó đi, xào mấy món loáng cái là xong thôi mà."
"Con cứ chơi với bé, dỗ dành bé đi."
Nói xong, Từ thẩm nhanh ch.óng chạy vào bếp. Tống Kim Việt nhìn đứa con trong lòng, đôi mắt đen láy tròn xoe của bé cứ nhìn mẹ chằm chằm, cái miệng nhỏ chốc chốc lại nhếch lên như muốn cười. Tống Kim Việt bị dáng vẻ của con làm cho bật cười, cô vừa cười thì đứa nhỏ cũng toét miệng cười theo. Nhìn nụ cười của con, bao nhiêu mệt mỏi trên người cô dường như tan biến hết. Khoảnh khắc này, cô cảm thấy có con thật là điều tuyệt vời nhất.
Tống Kim Việt bế con đi dạo quanh sân, định vào bếp xem mẹ nuôi nấu nướng thế nào, nhưng vừa mới bước tới cửa bếp đã bị bà đuổi ra ngay. Trong bếp nhiều khói và mùi dầu mỡ, không tốt cho Tiểu Bảo. Thế là cô lại phải bế con ra sân.
Cơm nước xong xuôi thì Tiểu Bảo cũng đã ngủ say, Tống Kim Việt đặt con vào nôi trong phòng. Sau khi dọn dẹp xong mọi thứ, cô vào phòng thăm con một lát, thấy bé vẫn đang ngủ ngon lành mới yên tâm trở ra.
Ra đến sân, cô thấy Từ thẩm đang ngồi một mình dưới ánh trăng tĩnh mịch. Ánh trăng kéo dài bóng dáng cô độc của bà. Từ thẩm đang định thở dài thì bỗng có một bàn tay đặt lên vai bà. Bà giật mình quay lại, thấy Tống Kim Việt đã đứng sau lưng từ lúc nào: "Nha đầu, con..."
Từ thẩm định đứng dậy nhưng Tống Kim Việt đã ấn bà ngồi xuống: "Mẹ nuôi, mẹ cứ ngồi yên đó đừng cử động, để con bóp vai cho mẹ. Mẹ vất vả cả ngày rồi, để con giúp mẹ thư giãn chút."
Từ thẩm định từ chối nhưng Tống Kim Việt đã nhanh miệng hỏi: "Mẹ nuôi, lực thế này được chưa ạ? Có mạnh quá không?"
Từ thẩm đành đáp: "Không mạnh, vừa lắm con."
Tống Kim Việt bóp vai cho bà một lúc. Từ thẩm vội nói: "Được rồi nha đầu, thế là đủ rồi, con nghỉ đi."
Tống Kim Việt cười bảo: "Mẹ nuôi, con đã gọi mẹ là mẹ nuôi thì con gái bóp vai cho mẹ là chuyện bình thường mà. Huống hồ mẹ còn giúp con trông Tiểu Bảo, cả ngày bế bé, dỗ dành bé lúc bé quấy khóc."
"Không phải đâu." Từ thẩm nói, "Nha đầu à, nhắc đến chuyện này mẹ thấy hơi lạ."
Bà nắm lấy tay Tống Kim Việt: "Thôi đừng bóp vai nữa, lại đây ngồi xuống với mẹ. Ngồi xuống mẹ nói cho mà nghe."
Tống Kim Việt dừng tay, kéo ghế ngồi xuống cạnh bà. Từ thẩm nhẹ nhàng vỗ về mu bàn tay cô: "Mẹ nói con nghe, ban ngày mẹ trông Tiểu Bảo, bé chỉ hờn dỗi khi đói hoặc khi đi vệ sinh thôi, còn lại thì ngoan lắm, chẳng quấy khóc gì cả."
"Lúc mẹ giặt tã hay nấu cơm, mẹ đặt bé vào nôi ngay cạnh mình, hình như bé nghe thấy tiếng động biết mẹ ở gần nên rất yên tâm. Nhưng hễ con về là khác ngay, cứ thấy con là bé lại làm nũng, con không bế là bé khóc."
Tống Kim Việt nhíu mày lo lắng: "Có phải do con làm việc ở xưởng, trên người có mùi gì đó làm bé khó chịu không ạ?"
Từ thẩm mỉm cười hiền hậu: "Ngốc quá, không phải đâu."
Bà giải thích: "Đó là vì bé biết mẹ đã về, biết mẹ của bé đã về nên mới muốn được con bế, muốn được gần gũi với con đấy. Đây là chuyện tốt, con nên dỗ dành và chơi với bé nhiều hơn để tình cảm mẹ con thêm gắn bó."
"Mỗi người có một mùi hương riêng, trẻ con nhạy cảm lắm nên nhận ra ngay. Ban ngày con bận việc không có thời gian, nhưng buổi tối có thể ngủ cùng con để tăng thêm tình cảm, đó là lý do mẹ muốn Tiểu Bảo ngủ cùng con đấy."
"Ngủ cùng bé có thể làm con hơi mệt một chút, nhưng về lâu dài thì rất tốt cho sự phát triển của bé. Hơn nữa Tiểu Bảo ban đêm rất ngoan, không quấy phá nên mẹ mới yên tâm để bé ngủ với con, chứ nếu bé quấy làm ảnh hưởng đến giấc ngủ của con thì mẹ đã không để vậy rồi."
Tống Kim Việt nhìn Từ thẩm đầy cảm kích: "Cảm ơn mẹ nuôi, mẹ đã vất vả vì Tiểu Bảo quá."
Từ thẩm giả vờ nghiêm mặt: "Cái con bé này lại khách sáo rồi. Con đã gọi mẹ là mẹ nuôi thì mẹ phải có trách nhiệm của một người mẹ chứ. Vả lại, con và thằng Liệt để Tiểu Bảo gọi mẹ là bà nội, mẹ cũng phải làm tròn trách nhiệm của một người bà. Mẹ còn phải cảm ơn các con đã cho mẹ cơ hội được làm bà nữa đấy."
Nói đến đây, sống mũi Từ thẩm hơi cay. Bà vội giục: "Thôi, muộn rồi mau đi ngủ đi, mai con còn phải đi làm nữa."
Tống Kim Việt đáp: "Mai con không đi làm, con xin nghỉ để chuyển nhà ạ."
Từ thẩm bảo: "Dù xin nghỉ thì cũng phải nghỉ ngơi cho khỏe."
Nghĩ đến việc Từ thẩm trông bé cả ngày cũng đã mệt, Tống Kim Việt liền vâng lời về phòng ngủ.
Sáng sớm hôm sau, Tiểu Trần dẫn theo các đồng chí bộ đội đến giúp chuyển nhà. Hàng xóm trong khu đại tạp viện nghe thấy động tĩnh đều ra xem và hỏi thăm. Nghe tin Từ thẩm chuyển vào khu gia thuộc của quân đội ở, mọi người đều luyến tiếc, dặn bà khi nào rảnh nhớ quay về chơi. Từ thẩm vui vẻ nhận lời.
Mọi việc khuân vác đều do các đồng chí bộ đội lo liệu, Tống Kim Việt và Từ thẩm chỉ việc trông bé. Căn nhà mới trong khu gia thuộc là một căn hộ hai phòng có sân riêng, khá rộng rãi, chỉ có điều không có nhà vệ sinh khép kín nên hơi bất tiện.
