Vác Bụng Bầu Theo Quân, Cô Khiến Toàn Viện Gia Chúc Kinh Diễm - Chương 449: Hiểu Lầm Tai Hại
Cập nhật lúc: 01/02/2026 01:56
Trương Toàn liên tục đáp: "Được, được, được!"
Tối ngày hôm sau.
Trương Toàn đứng đợi ở cửa rạp chiếu phim, đợi mãi, đợi mãi... cuối cùng người đợi được lại là Lý Hương.
Vừa nhìn thấy Lý Hương, Trương Toàn sững người mất một lúc, sau đó phản ứng lại, vội nhìn ra phía sau cô ta nhưng chẳng thấy bóng dáng Từ Đạo Trân đâu. Tim hắn thắt lại, ánh mắt nhanh ch.óng đảo quanh một vòng cũng không thấy người mình mong đợi.
Chuyện này là sao!
"Sao lại là cô?" Trương Toàn có chút nóng nảy, "Đạo Trân đâu? Cô đi một mình à? Đạo Trân không đến sao?"
Lý Hương ủ rũ thở dài một tiếng: "Ôi!"
Trương Toàn khó hiểu: "?" Thở dài là có ý gì?
Lý Hương vẻ mặt khổ sở nói: "Đừng nhắc nữa, Đạo Trân bị gọi đi làm việc rồi."
Trương Toàn lập tức cuống lên: "Không phải chứ, đêm hôm khuya khoắt còn làm việc gì?"
Lý Hương liền đáp ngay: "Đạo Trân không giống chúng ta, cô ấy là kỹ thuật viên, lại là người quan trọng trong xưởng, hễ có việc gì khẩn cấp là chắc chắn phải đi thôi."
Cơn giận của Trương Toàn bốc lên ngùn ngụt: "Việc quan trọng gì mà không báo trước một tiếng? Cô có biết tôi phải tốn bao nhiêu công sức mới kiếm được đôi vé xem phim này không!"
"Vì mấy cái vé này, tôi vừa phải mời khách vừa phải mua quà cáp cho người ta, kết quả bận rộn nửa ngày trời, chỉ một câu 'có việc quan trọng' là gạt tôi sang một bên sao?"
Lý Hương nghẹn lời, không biết nói gì: "Chuyện này..."
Trương Toàn bụng đầy tức tối, vất vả lắm mới có vé, đứng đây đợi nửa ngày trời, kết quả chỉ nhận được một câu: có việc quan trọng! Quan trọng nhất là, hắn ngay cả bóng dáng người ta cũng không thấy đâu.
Nếu ngay từ đầu không đến được thì cũng phải báo một tiếng chứ, nếu biết sớm thì hắn đã có thể sang tay bán lại chỗ vé này rồi. Giờ phim sắp chiếu đến nơi, hắn biết bán cho ai?
Càng nghĩ Trương Toàn càng thấy bực mình.
Lý Hương quan sát sắc mặt của Trương Toàn, khẽ nói: "Vé cũng đã mua rồi, không xem thì phí quá? Không xem chẳng phải là uổng công vô ích sao?"
Trương Toàn: "..."
Xem? Hắn xem với ai? Một gã đàn ông to xác đi xem phim một mình à? Người ta đi xem phim nếu không phải là đối tượng đang tìm hiểu thì cũng là vợ chồng. Hắn đi một mình chẳng phải quá mất mặt sao! Nhưng nếu không đi, đôi vé này coi như vứt đi.
Đang lúc Trương Toàn còn đang do dự, giọng Lý Hương lại vang lên: "Hay là... hai chúng ta đi xem?"
"Cô?" Trương Toàn ngẩn người trong giây lát. Hắn không thể tin nổi nhìn Lý Hương, rồi lại chỉ vào mình: "Cô với tôi? Đi xem phim?"
Lý Hương gật đầu thật mạnh: "Anh yên tâm, chuyện này tôi sẽ không nói ra ngoài đâu, chỉ có hai chúng ta biết thôi."
Trương Toàn nhìn Lý Hương, nhất thời không biết nói gì cho phải.
Lý Hương lập tức bồi thêm: "Anh nghĩ mà xem, nếu hai ta không đi thì vé này coi như bỏ đi, tiền anh mời khách ăn cơm, nhờ vả quan hệ mua vé đều đổ sông đổ biển hết."
Trương Toàn im lặng, ánh mắt vẫn dán c.h.ặ.t vào Lý Hương.
Lý Hương nhận ra phản ứng của hắn, liền thở dài ra vẻ: "Ôi, nếu anh thật sự không đồng ý thì thôi vậy." Nói đoạn, cô ta làm bộ quay người định bỏ đi.
Cô ta vừa xoay người, phía sau đã vang lên tiếng của Trương Toàn: "Được rồi, được rồi."
Nghe vậy, khóe môi Lý Hương khẽ nhếch lên một nụ cười đắc thắng. Cô ta quay lại nhìn Trương Toàn, không nói gì.
Trong lòng Trương Toàn đầy vẻ bất đắc dĩ, nhưng sự đã rồi, cũng chẳng còn cách nào khác. Hắn nói: "Vậy đi thôi, đi thôi."
Lý Hương gật đầu. Trương Toàn đi phía trước, Lý Hương lẳng lặng theo sau. Hai người giữ khoảng cách đi được một đoạn.
Khi sắp vào rạp, Trương Toàn dừng lại, dặn dò Lý Hương: "Tôi nói trước, chuyện này chỉ có tôi và cô biết, không được nói với bất kỳ ai khác."
Lý Hương lập tức gật đầu cam đoan: "Anh yên tâm, chuyện này chỉ có anh và tôi biết, sẽ không có người thứ ba nào hay đâu."
"Ừ." Trương Toàn khá hài lòng với thái độ của Lý Hương: "Được rồi, vào thôi."
...
Phim chiếu xong, hai người cùng nhau bước ra ngoài. Trời đã tối hẳn.
Lý Hương quay sang nhìn Trương Toàn: "Trương Toàn, cảm ơn anh vì buổi xem phim nhé."
Trương Toàn định nói là đừng cảm ơn, nếu không phải vì Từ Đạo Trân không đến thì hắn chẳng đời nào dẫn cô ta đi xem.
"Đừng cảm..." Hắn mới thốt ra hai chữ đã thấy nói vậy không hay lắm, liền đổi giọng: "Thôi bỏ đi, xem cũng xem rồi, về thôi."
"Về thôi." Lý Hương gật đầu: "Được."
Nào ngờ, cô ta vừa dứt lời, Trương Toàn đã rảo bước đi thẳng, chẳng thèm liếc nhìn cô ta lấy một cái.
Lý Hương ngẩn người, rồi nhanh ch.óng phản ứng lại, chạy bước nhỏ đuổi theo: "Này, Trương Toàn!"
Bị Lý Hương chặn đường, Trương Toàn nhíu mày: "Gì nữa?" Phim cũng xem rồi, cô ta còn muốn gì đây?
Lý Hương hỏi: "Anh không định đưa tôi về sao?"
Trương Toàn bật cười: "Tôi đưa cô về?"
Lý Hương gật đầu lia lịa.
Trương Toàn cười nhạo một tiếng: "Đêm hôm thế này tôi đưa cô về sao được? Tôi là nam, cô là nữ, lỡ ai nhìn thấy lại lời ra tiếng vào."
Lý Hương siết c.h.ặ.t nắm tay: "Thế nếu là Từ Đạo Trân thì sao? Nếu anh xem phim với Từ Đạo Trân xong, anh không đưa cô ấy về chắc?"
Trương Toàn: "..."
Cái đó còn phải hỏi... Hắn chắc chắn sẽ đưa Từ Đạo Trân về tận cửa. Còn Lý Hương... Hắn định từ chối, nhưng nghĩ lại đêm hôm khuya khoắt, ng nhỡ xảy ra chuyện gì thì hắn lại rước họa vào thân. Thôi thì đưa về cho xong, sau này tuyệt đối không dây dưa với hạng người không đáng tin này nữa.
"Được rồi, tôi đưa cô về."
Sau khi đưa Lý Hương về nhà, Trương Toàn mới quay lại xưởng. Điều hắn không ngờ tới là, trên đường về ký túc xá, hắn lại bắt gặp Từ Đạo Trân.
Chẳng phải Từ Đạo Trân đang bận việc sao? Cô ta lừa hắn?
"Từ Đạo Trân!" Cơn giận bốc thẳng lên đầu, Trương Toàn lao thẳng tới trước mặt hai người họ.
