Vác Bụng Bầu Theo Quân, Cô Khiến Toàn Viện Gia Chúc Kinh Diễm - Chương 683: Cắt Đuôi Kẻ Theo Dõi
Cập nhật lúc: 01/02/2026 02:27
Thím Từ không đáp lời, cắm cúi bước đi thật nhanh.
Không ngờ, lão già họ Chu không biết từ xó xỉnh nào chui ra, lao thẳng đến trước mặt thím Từ, chặn đứng đường đi của bà: "Chuyện hôm trước là hiểu lầm, tôi đã nói rõ với bọn trẻ rồi..."
Thím Từ mất kiên nhẫn cắt ngang lời lão Chu: "Ông nói rõ với bọn nó, tôi cũng đã nói rõ với ông rồi, chúng ta chỉ là bèo nước gặp nhau thôi."
Lão Chu ngẩn người nhìn thím Từ.
Thím Từ lạnh lùng nói tiếp: "Lời tôi nói ông còn chẳng nghe lọt tai, thì con cái ông liệu có nghe lời ông không?"
Lão Chu há miệng định nói gì đó, nhưng thím Từ chẳng cho ông ta cơ hội, cướp lời: "Tôi nói lại lần cuối cùng, tôi không muốn gặp lại ông nữa. Chuyện nhà ông không liên quan gì đến tôi, tốt hay xấu cũng mặc kệ ông. Đừng có lôi mấy chuyện đó ra kể lể với tôi, vì tôi không quan tâm."
Bà ngừng lại một chút, ánh mắt sắc lạnh nhìn thẳng vào lão Chu: "Đồng chí Chu, chúng ta chỉ là bạn bè xã giao, ông đi quá giới hạn rồi đấy."
Trong đầu lão Chu như có tiếng sét đ.á.n.h ngang tai. Sắc mặt ông ta trắng bệch, môi mấp máy, yết hầu chuyển động, cuối cùng khó khăn thốt ra mấy chữ: "Chỉ là bạn bè thôi sao?"
"Đúng vậy." Thím Từ chốt hạ dứt khoát.
Bà bồi thêm một câu nhanh gọn: "Chỉ là bạn bè bình thường."
Lão Chu: "..."
"Được." Lão Chu cúi gằm mặt xuống, "Là tôi suy nghĩ nhiều, là lỗi của tôi."
"Xin lỗi đã làm phiền."
Dứt lời, lão Chu xoay người lủi thủi bỏ đi.
Thím Từ chẳng thèm liếc mắt nhìn theo, trực tiếp đi thẳng về nhà.
...
Đang đi dạo phố, Tống Kim Việt và Tây Phong Liệt bỗng nhiên nhận ra điều bất thường. Trong bóng tối dường như có một đôi mắt đang rình rập bọn họ.
Tống Kim Việt liếc mắt nhìn Tây Phong Liệt, định hỏi xem hắn có cảm giác gì không.
Lời còn chưa thốt ra, Tây Phong Liệt đã lên tiếng trước: "Vợ à, em có cảm thấy gì không?"
Tống Kim Việt hỏi: "Anh cũng cảm nhận được à?"
"Ừ." Tây Phong Liệt mím c.h.ặ.t môi, "Có kẻ đang theo dõi."
Tống Kim Việt: "Vâng."
Tây Phong Liệt nhìn về phía trước: "Vợ, đến ngã rẽ phía trước, chúng ta giả vờ tách nhau ra nhé."
Tống Kim Việt: "Được."
Đến ngã rẽ, hai người dừng lại, giả vờ như đang bàn bạc chuyện gì đó, nói vài câu rồi tách ra, mỗi người đi một hướng.
Sau khi tách khỏi Tây Phong Liệt, cảm giác bị theo dõi lập tức biến mất. Tống Kim Việt nghi ngờ kẻ đó đã bám theo Tây Phong Liệt.
Hai người đi đường vòng rồi gặp lại nhau tại điểm hẹn.
Tống Kim Việt đến trước, Tây Phong Liệt đến sau.
Nàng lập tức hỏi: "Thế nào rồi anh?"
Tây Phong Liệt nhìn vợ: "Sau khi tách ra, kẻ đó không tiếp tục bám theo anh nữa."
Tim Tống Kim Việt thót lên một cái: "Cũng không bám theo em."
Cả hai bên đều không bị theo dõi, rõ ràng là có vấn đề.
Nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì...
Ánh mắt Tống Kim Việt trầm xuống: "Chắc là hắn nghi ngờ chúng ta đã phát hiện ra hắn."
Tây Phong Liệt gật đầu: "Ừ, không loại trừ khả năng đó."
Hắn ngừng một chút rồi nói thêm: "Hiện tại chưa biết lai lịch đối phương, cẩn thận vẫn hơn."
Tống Kim Việt: "Vâng."
Hai người lại đi lòng vòng thêm một lúc để kiểm tra, xác định phía sau không còn ai bám đuôi mới đi đón Tiểu Bảo.
Buổi tối, sau khi ăn cơm xong và Tiểu Bảo đã ngủ say, Tống Kim Việt và Tây Phong Liệt gọi mẹ nuôi dậy, kể lại chuyện bị theo dõi chiều nay.
Lý do phải nói với mẹ nuôi là vì sắp tới cả hai đều bận việc riêng, không thể đưa đón Tiểu Bảo. Hiện tại chưa xác định được mục đích của kẻ trong bóng tối là nhắm vào hai vợ chồng hay có ý đồ gì với Tiểu Bảo.
Vì an toàn, họ dặn dò mẹ nuôi khi đưa đón Tiểu Bảo nên đi đường lớn, chỗ đông người, đồng thời chú ý quan sát xem có gì bất thường hay kẻ khả nghi nào không.
Ngoài ra, cần mẹ nuôi dặn dò Tiểu Bảo không được nói chuyện với người lạ.
Tiểu Bảo là đứa trẻ nhạy cảm, nếu bố mẹ tự nhiên dặn dò kỹ lưỡng quá, thằng bé sẽ sinh nghi và lo lắng. Chuyện này Tống Kim Việt và Tây Phong Liệt không muốn để con biết.
Mẹ nuôi chỉ cần lưu tâm một chút là được, cũng không cần quá lo lắng, biết đâu chỉ là do hai vợ chồng đa nghi quá thôi.
Thím Từ nghe xong, vẻ mặt đăm chiêu gật đầu.
Rồi bà chợt nhớ ra điều gì, nhíu mày hỏi: "Liệu có phải là con cái của lão Chu không? Lần trước gây chuyện, người nhà họ đã gặp con rồi. Biết không thể tác động vào mẹ, nên muốn gây sức ép lên con để con về thuyết phục mẹ?"
Tây Phong Liệt: "?"
Hắn chưa biết chuyện giữa thím Từ và lão Chu. Thím Từ bèn kể sơ qua sự tình hôm đó.
Nghe xong, phản ứng đầu tiên của Tây Phong Liệt là: Không phải.
Không thể là con cái của lão già họ Chu kia được. Kẻ theo dõi hắn và vợ hôm nay có ý thức phản trinh sát rất cao. Người có kỹ năng như vậy sẽ không hành động lỗ mãng như đám người nhà kia.
Tây Phong Liệt đang suy nghĩ thì thím Từ lại nói: "Mẹ đoán vậy là vì hôm qua mẹ về sớm, lão Chu lại đến tìm, bị mẹ mắng cho một trận rồi bỏ đi."
Tống Kim Việt nhìn biểu cảm của chồng liền hiểu hắn đang nghĩ gì. Suy nghĩ của nàng cũng giống hệt Tây Phong Liệt. Chắc chắn không phải người nhà lão Chu.
Để thím Từ không quá lo lắng, hai vợ chồng không nói thẳng ra nghi vấn về kẻ chuyên nghiệp kia, mà chỉ nhắc nhở khéo: "Dù là ai thì cũng phải cẩn thận, mẹ cứ lưu tâm giúp chúng con là được ạ."
