Vác Bụng Bầu Theo Quân, Cô Khiến Toàn Viện Gia Chúc Kinh Diễm - Chương 89: Chung Giường Chung Gối

Cập nhật lúc: 01/02/2026 01:11

Tống Kim Việt vừa chuẩn bị đi ngủ thì bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng gọi: "Chị dâu ơi!"

"Chị dâu!"

"Chị dâu, phiền chị mở cửa cho chúng em với ạ."

Tống Kim Việt: "??" Giọng này là của Tiểu Trần mà? Đêm hôm thế này còn đến đây làm gì...

Cô vội vàng bước ra ngoài: "Trần..." Vừa ra đến nơi, cô đã thấy Tiểu Trần, và cả Tây Phong Liệt đứng sau... Ai nấy trên tay cũng lỉnh kỉnh túi lớn túi nhỏ.

Tống Kim Việt: "?"

Tây Phong Liệt nhìn cô nói: "Nguyên Sư trưởng không yên tâm để em ở ngoài một mình nên đã phê chuẩn cho anh nghỉ phép để qua đây chăm sóc em."

Tống Kim Việt: "..."

Trong lúc nói chuyện, Tiểu Trần và các đồng chí khác đã xách đồ vào trong nhà. Tiếng Tiểu Trần vọng ra từ phía sau: "Chị dâu ơi, chị xem đồ đạc này để ở phòng nào, đặt ở đâu ạ?"

Tống Kim Việt đáp: "Được rồi."

Trước mặt Tiểu Trần và mọi người, Tống Kim Việt cũng không muốn làm anh khó xử, đành bảo họ để đồ vào phòng ngủ của mình. Sau khi cất đồ xong xuôi, Tiểu Trần lập tức nói: "Đoàn trưởng, chị dâu, chúng em xin phép về trước ạ, hai người nghỉ ngơi sớm."

Tống Kim Việt: "Được, chào các cậu."

Tây Phong Liệt dặn dò: "Trên đường về chú ý an toàn, lái xe chậm thôi nhé."

"Rõ!"

Mấy người rời đi, Tống Kim Việt ra đóng cổng. Không thể không nói, Tây Phong Liệt thật sự rất "cáo"! Sợ cô từ chối nên mới kéo cả Tiểu Trần và mọi người theo cùng!

Tống Kim Việt đóng cổng xong quay vào, Tây Phong Liệt đã bắt đầu dọn dẹp gian phòng trống kia: "Anh sẽ ở phòng này."

Tống Kim Việt: "Ừm." Cô nhìn gian phòng một cái rồi bước vào phụ giúp.

Tây Phong Liệt nói: "Em đi ngủ đi."

Tống Kim Việt đáp: "Hai người làm cho nhanh, dọn xong sớm thì anh cũng được nghỉ ngơi sớm."

Tây Phong Liệt ngăn lại: "Để anh tự làm được rồi, sức khỏe em không tiện."

Tống Kim Việt bảo: "Tôi không yếu ớt đến thế đâu, đứa bé trong bụng cũng không mỏng manh vậy đâu."

Tây Phong Liệt: "..." Không lay chuyển được vợ, anh đành để cô làm cùng.

Căn phòng dọn dẹp xong xuôi, anh bắt đầu trải giường. Ai ngờ, anh vừa mới ngồi lên thì nghe thấy tiếng "rắc... rắc...".

"Rầm!"

Chiếc giường sập xuống. Tây Phong Liệt ngồi thẫn thờ trên đống đổ nát. Anh: "..." Tống Kim Việt: "..."

Cô đứng đó lặng đi một lúc, sau đó bước tới cúi xuống xem xét. Chỗ gãy có dấu vết mọt ăn rõ rệt, những chỗ khác trên giường cũng đầy lỗ mọt. Tống Kim Việt đứng thẳng dậy: "Chắc tại lâu không có người nằm, để lâu quá nên bị mọt ăn hỏng rồi."

"Ừ." Tây Phong Liệt đứng dậy, "Để anh ngủ dưới đất, em về phòng ngủ đi." Nói xong, anh bắt đầu chuẩn bị chỗ nằm dưới sàn.

Tống Kim Việt nhìn bóng lưng anh đang bận rộn, không nói gì, xoay người về phòng ngủ. Cô ngồi trên giường một lúc, nhắm mắt hít một hơi thật sâu như thể vừa hạ quyết tâm, rồi đứng dậy đi tới cửa gian phòng kia. Cô đứng đó, nhìn Tây Phong Liệt đang mải mê trải chiếu dưới đất: "Đừng trải nữa."

Động tác của Tây Phong Liệt khựng lại, anh quay đầu thấy vợ đang đứng ở cửa nhìn mình. Tống Kim Việt đối diện với ánh mắt của anh: "Qua phòng tôi mà ngủ."

Bỏ lại một câu, cô xoay người đi thẳng. Tây Phong Liệt ngẩn người, nhìn cái "giường" dưới đất chưa kịp trải xong, lặng lẽ đứng dậy đi sang phòng bên cạnh.

Tống Kim Việt đã ngồi sẵn trên giường. Tây Phong Liệt đứng ở cửa, không bước vào. Hai người nhìn nhau, không khí có chút gượng gạo. Tây Phong Liệt nhận ra tâm trạng vợ không tốt lắm, chắc hẳn cô vẫn chưa muốn ở chung phòng với anh. Lòng anh chùng xuống, định bảo sẽ ra nhà khách ngoài huyện ngủ một đêm.

Lời chưa kịp nói ra thì thấy vợ nằm xuống giường, lăn sang một bên. Tống Kim Việt vỗ vỗ xuống nệm: "Bên này là của tôi, bên kia là của anh, lấy hai cái gối ở giữa làm ranh giới."

Tây Phong Liệt đồng ý ngay: "Được, để anh đi đ.á.n.h răng rửa mặt đã." Anh khựng lại một chút rồi nói tiếp: "Em ngủ trước đi, sáng mai còn phải đi bệnh viện sớm."

Tống Kim Việt: "Được."

Tây Phong Liệt rời khỏi phòng, tiện tay khép cửa lại. Tống Kim Việt nằm thẳng trên giường, nghĩ đến lát nữa Tây Phong Liệt sẽ ngủ ngay bên cạnh... Có thêm một người, cô sẽ không thể lăn lộn khắp giường, không thể muốn xoay thế nào thì xoay nữa... Trong lòng vẫn thấy có chút không quen. Nhưng để anh ngủ dưới đất thì cũng không đành, chỉ là cảm giác trong lòng vẫn còn chút vướng mắc...

Tống Kim Việt nằm suy nghĩ m.ô.n.g lung một hồi rồi ngủ thiếp đi lúc nào không hay.

Khi Tây Phong Liệt vệ sinh cá nhân xong quay lại, anh thấy người trên giường đang nằm dang tay dang chân, chiếm gần hết cả chiếc giường. Tây Phong Liệt sững người một lát, sau đó không nhịn được mà bật cười khẽ. Anh nhẹ nhàng bước tới mép giường, khẽ khàng ngồi xuống, lặng lẽ ngắm nhìn gương mặt khi ngủ yên bình của vợ. Khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo, đôi môi đỏ mọng... Ánh mắt sâu thẳm của Tây Phong Liệt dần hiện lên một tia rực cháy.

Tống Kim Việt đang ngủ, không biết là cảm nhận được điều gì hay chỉ là vô thức, cô xoay người một cái, lăn trở lại vị trí ban đầu mà cô đã định ra. Chỗ của Tây Phong Liệt lại được bỏ trống. Sợ lát nữa vợ lại lăn sang chiếm chỗ, anh nhẹ nhàng nằm xuống.

Nào ngờ, anh vừa mới nằm xuống thì vợ lại xoay người, một chân gác thẳng lên bụng anh. Tây Phong Liệt cụp mắt nhìn đôi chân dài đang đặt trên bụng mình. Anh: "..." Nếu gác thấp xuống một chút nữa thì... Nguy hiểm, thật sự quá nguy hiểm.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.