Vân An Năm Năm, Người Đã Thay Lòng - Chương 3
Cập nhật lúc: 18/06/2026 06:31
“Nàng bị người ta huỷ bỏ hôn ước, bị sỉ nhục trăm đường, phải quỳ trước cửa nhà thờ tổ Tạ gia suốt một canh giờ đồng hồ mới đổi lại được một cửa tiệm, vậy mà giờ đây lại bị mẹ kế đòi lấy một cách nhẹ nhàng, thản nhiên đến thế.”
“Được thôi."
Nàng nói.
Ánh mắt Thẩm Tần thị lập tức sáng lên:
“Thật sao?"
“Nhưng con có một điều kiện."
Thẩm Chiêu Ninh bưng chén trà lên, “Con muốn biết món nợ kia rốt cuộc là chuyện như thế nào."
Nụ cười trên mặt Thẩm Tần thị bỗng chốc cứng đờ.
Phải mất một lúc lâu sau, bà ta mới chậm rãi lên tiếng hỏi lại:
“Con thực sự muốn biết sao?"
“Thực sự muốn biết."
Thẩm Tần thị đặt đũa xuống, ngó nghiêng nhìn ra phía cửa một cái, rồi mới hạ thấp giọng nói:
“Năm đó cha con đã vay của Tạ gia ba ngàn lượng vàng ròng, lấy chính ngôi nhà cổ này của Thẩm gia làm vật thế chấp.
Số tiền này cho đến tận bây giờ vẫn chưa thể hoàn trả được một xu nào.
Tạ Tri Hành nếu như cầm tờ giấy nợ đó lên quan phủ khởi kiện, thì cả nhà chúng ta đều phải vào đại lao ngồi tù mục xương."
Chén trà trên tay Thẩm Chiêu Ninh suýt chút nữa thì rơi xuống đất.
Khi cha nàng qua đời, ông vốn là một vị quan vô cùng thanh liêm, chính trực đến mức ngay cả tiền mua quan tài cũng chẳng có, làm sao có thể nợ Tạ gia một số tiền lớn đến nhường này được?
“Không thể nào," Thẩm Chiêu Ninh lắc đầu, “Cha con tuyệt đối không bao giờ làm ra chuyện —"
“Cha con đương nhiên là không làm rồi," Thẩm Tần thị ngắt lời nàng, “Là ta vay đấy."
Thẩm Chiêu Ninh đột ngột ngẩng phắt đầu lên.
Trên mặt Thẩm Tần thị lộ ra một thứ biểu cảm vô cùng kỳ quái, vừa giống như đang hổ thẹn tội lỗi, lại vừa giống như đang sợ hãi, lo âu:
“Cái năm cha con qua đời, thân mẫu của Tạ Tri Hành là Triệu phu nhân đã chủ động tìm đến ta, nói rằng Tạ gia có thể ra tay giúp Thẩm gia vượt qua hoạn nạn này.
Ta đã tin lời bà ta, nhận tiền của Tạ gia rồi đặt b/út ký vào giấy nợ.
Mãi về sau này ta mới bừng tỉnh hiểu ra, đó hoàn toàn là một cái bẫy rập đã được giăng sẵn.
Triệu phu nhân ngay từ đầu đã muốn huỷ bỏ mối hôn sự này, bà ta đưa tiền cho ta, mục đích chính là để nắm thóp, thao túng Tạ Tri Hành."
“Tạ Tri Hành có biết chuyện này không?"
Khi Thẩm Chiêu Ninh hỏi ra câu này, giọng nói của nàng đã trở nên khản đặc.
Thẩm Tần thị cười khổ một tiếng:
“Hắn đương nhiên là biết rõ rồi.
Nếu không thì con tưởng tại sao hắn lại muốn huỷ hôn một cách êm đẹp như thế chứ?
Hắn nay đã là Thám hoa lang, cần phải giữ gìn thanh danh, danh tiếng của bản thân, không thể để người đời đàm tiếu rằng mình là kẻ ham giàu phụ nghèo, chê nghèo yêu giàu được.
Cho nên hắn mới đẩy hết mọi tội lỗi lên đầu ta, ép ta phải đón con từ trong chùa về, để tự thân con đặt b/út ký vào tờ giấy huỷ hôn kia.
Làm như vậy thì người ngoài nhìn vào sẽ chỉ chỉ trích Thẩm gia là lũ ăn cháo đá bát, vong ân bội nghĩa, cầm tiền của người ta rồi còn muốn lật lọng, ăn vạ hôn ước."
Thẩm Chiêu Ninh nhắm c.h.ặ.t hai mắt lại.
Tất cả mọi manh mối đầu đuôi câu chuyện giờ đây đã được xâu chuỗi lại một cách hoàn chỉnh.
Nàng bị tống đến chùa Vân An, hoàn toàn không phải vì đi thanh tu tích đức, mà là vì mẹ kế sợ nàng ở lại kinh thành sẽ làm hỏng mất đại sự huỷ hôn này.
Nàng được đón trở về, cũng chẳng phải vì mẹ kế chợt bừng tỉnh lương tâm, mà là vì Tạ Tri Hành đang rất cần chữ ký của một người “tự nguyện huỷ hôn".
Mà nàng lại ngốc nghếch quỳ trước cửa nhà thờ tổ suốt cả một canh giờ, từ đầu đến cuối chỉ là đang đóng vai một kẻ ngu muội trong vở kịch đã được người khác viết sẵn kịch bản mà thôi.
“Mẫu thân," Thẩm Chiêu Ninh mở mắt ra, giọng nói bình thản đến mức đáng sợ, “Bà đem những chuyện này kể hết cho con nghe, không sợ con sẽ lật lọng, trở mặt sao?"
Thẩm Tần thị nhìn nàng, vành mắt bỗng chốc đỏ hoe:
“Chiêu Ninh, ta biết bản thân mình đã làm chuyện có lỗi với con.
Nhưng con hãy thử nghĩ mà xem, nếu năm đó ta không gật đầu đồng ý với những điều kiện của Triệu phu nhân, thì Thẩm gia từ năm năm trước đã hoàn toàn tan cửa nát nhà rồi.
Muội muội Minh Lạn của con khi đó mới có mười hai tuổi, con đành lòng nhìn thấy nó phải ra đầu đường xó chợ ăn xin qua ngày sao?"
Thẩm Chiêu Ninh im lặng không đáp.
Thẩm Tần thị nói tiếp:
“Tờ giấy nợ kia chỉ còn thời hạn hai tháng nữa là đến ngày đáo hạn.
Tạ Tri Hành đã hứa rồi, chỉ cần con chịu ký vào giấy huỷ hôn, hắn có thể châm chước gia hạn thêm cho chúng ta một năm nữa.
Trong vòng một năm nếu không thể hoàn trả đủ số tiền, thì ngôi nhà cổ này của Thẩm gia sẽ chính thức thuộc về Tạ gia."
“Gia hạn thêm một năm sao?"
Thẩm Chiêu Ninh lặp lại lời bà ta, “Trong các điều khoản của tờ hôn thư khi nãy đâu có điều này.
Là hắn tự miệng nói ra sao?"
Thẩm Tần thị gật đầu.
Thẩm Chiêu Ninh bật cười lạnh lùng.
Tạ Tri Hành quả thực chẳng có gì thay đổi cả.
Năm năm trước hắn nắm tay nàng nói câu “chờ ta trở về cưới nàng", năm năm sau hắn lại ngấm ngầm sai khiến mẹ kế đón nàng từ trong chùa về để tự tay ký vào giấy huỷ hôn.
Từ đầu đến cuối, hắn đều đang dùng mưu mô tính toán trên người nàng.
“Được rồi," Thẩm Chiêu Ninh đứng bật dậy, “Con biết rồi."
Nàng xoay người bước thẳng ra phía ngoài.
Thẩm Tần thị ở phía sau gọi với theo:
“Con định đi đâu đấy?"
“Ra ngoài đi dạo một chút."
Thẩm Chiêu Ninh đẩy cánh cổng lớn Thẩm gia ra, ngọn gió đêm của ngày tháng tám cuốn theo hơi nóng hầm hập phả thẳng vào mặt.
Trên đường phố người qua kẻ lại tấp nập, tiếng rao hàng của các thương lái, tiểu thương vang lên không ngớt, chẳng một ai hay biết nàng vừa mới phải trải qua những chuyện kinh hoàng gì.
Nàng cứ lầm lũi bước đi dọc theo con phố rất lâu, lâu đến mức đôi chân đã rã rời, rệu rã mới dừng lại bên trong một con ngõ nhỏ vắng vẻ.
Nơi cuối con ngõ là một cửa tiệm đang đóng cửa cài then, trên tấm ván cửa có dán một tờ giấy ghi dòng chữ “Nhà trống cho thuê".
Vị trí này vừa vặn nằm ở phía nam thành, cách cửa tiệm mà Tạ gia nói kia không xa là mấy.
Thẩm Chiêu Ninh đứng chôn chân trong con ngõ nhỏ, nhìn chằm chằm vào tờ giấy kia, trong đầu bỗng nhiên loé lên một ý nghĩ.
Nhưng nàng chưa kịp nói gì.
Bởi vì phía sau lưng nàng bỗng nhiên vang lên một giọng nói quen thuộc —
“Thẩm cô nương, Tam thiếu gia sai ta đem đến cho cô nương một lời nhắn."
Thẩm Chiêu Ninh xoay người lại.
Tạ Trung đang đứng ngay đầu ngõ, trên tay cầm một phong thư.
“Tam thiếu gia nói, hai ngàn lượng ngân phiếu ngày mai sẽ được sai người đem tới tận phủ, còn chuyện khế ước đất của cửa tiệm kia, có lẽ phải chậm trễ vài ngày."
Thẩm Chiêu Ninh nhìn phong thư kia:
“Đó là cái gì?"
Tạ Trung đưa phong thư tới trước mặt nàng:
“Đây là vật do Tam thiếu gia đích thân dặn dò ta chuyển giao, hắn bảo Thẩm cô nương chỉ cần xem qua là sẽ tự khắc hiểu rõ."
Thẩm Chiêu Ninh nhận lấy phong thư, xé mở ra.
Bên trong chỉ vỏn vẹn có một tờ giấy, trên đó có viết một dòng chữ —
“Nàng vốn dĩ phải gả cho ta."
Nét chữ này đúng là của Tạ Tri Hành không sai vào đâu được.
Thẩm Chiêu Ninh nhìn chằm chằm vào dòng chữ ấy rất lâu, ngẩng đầu lên định cất tiếng hỏi Tạ Trung xem rốt cuộc chuyện này có ý vị gì, thì đầu ngõ lúc này đã trống trơn.
Chẳng còn một bóng người.
