Vạn Cổ Đọa Thần: Ta Tại Quái Vật Tông Môn Phát Điên Tìm Đường Sống - Chương 31
Cập nhật lúc: 27/03/2026 02:06
“Trong cốt truyện, hơn nửa tháng sau, nữ chính sẽ lên núi.”
Sau đó nguyên chủ bắt đầu làm loạn đủ kiểu.
Cướp cơ duyên của nữ chính không thành, bị phạt đứng ở hang băng sám hối, suýt chút nữa bị đông thành xác khô.
Hủy cơ duyên của nam chính không thành, bị phạt ở ngục nước suy ngẫm, suýt chút nữa bị rắn nước c.ắ.n ch-ết.
Móc linh căn của nữ chính cho mình không thành, bị phạt một trăm trượng, bị c.h.ặ.t đứt kinh mạch, suýt chút nữa mất m-áu quá nhiều mà ch-ết.
…
Đợi đã!
Nếu hành động của nguyên chủ đều hợp logic, vậy thì những chuyện này, chẳng lẽ cũng là những việc không thể không làm để tự bảo vệ mình sao?
Chuyện cướp cơ duyên các thứ, Lộ Tiểu Cẩn hoàn toàn có thể hiểu được.
Nàng có phế vật hay không cũng không quan trọng, có thể tu luyện hay không cũng không quan trọng.
Nhưng việc để nam chính – những con quái vật này – không thể tu luyện được, đối với nàng mà nói lại là chuyện cực kỳ quan trọng!
Cơ duyên của nữ chính cũng tương đương với cơ duyên của nam chính, cướp hết!
Đừng ai hòng sống tốt cả!
—— Mà việc không cướp được cơ duyên, lại còn suýt bị phạt ch-ết thì thật là thê thê t.h.ả.m t.h.ả.m thiết thiết quá đi.
Còn việc móc linh căn của nữ chính, lại còn chỉ nhắm vào nữ chính mà móc, cái này có gì đó không đúng.
Chẳng lẽ nguyên chủ bị ảnh hưởng bởi cốt truyện mà trở thành kẻ phản diện hắc hóa sao?
Khả năng này không lớn lắm.
Có khả năng hơn là vì một số tình huống, không thể tránh khỏi nên mới móc.
Cần biết rằng, hậu quả của việc móc linh căn của nữ chính – người được cả thế giới sủng ái – chẳng khác gì việc công khai đối đầu với toàn bộ giới tu tiên.
Ch-ết nhanh lắm đấy!
Khả năng reset khi ch-ết cũng không đủ cho nàng ch-ết đâu.
“Không được!
Không thể để mặc cho người ta xẻ thịt như vậy được!”
Nàng phải trở nên mạnh mẽ hơn!
Nàng muốn trở thành đao phủ g-iết quái vật!
Cái này không phải là tự tin mù quáng.
Một khi nàng nhìn thấy được là sẽ bị g-iết, trong đó chắc chắn phải có lý do.
Nếu không, với tư cách là ngân hàng m-áu phế vật, bọn họ chỉ cần giam cầm nàng lại là được.
G-iết nàng ngược lại còn làm hại đến lợi ích của bọn họ.
Cho nên, cách để chế ước quái vật, có lẽ đang nằm trên người nàng!
Tàng Kinh Các của Thiên Vân Tông nổi tiếng là có nhiều sách và phong phú, ngày mai nàng nhất định phải đi một chuyến!
Biết đâu chừng có thể tìm được cách g-iết quái vật.
Ch-ết!
Ch-ết hết cho ta!
Sáng sớm hôm sau, Lộ Tiểu Cẩn ngủ đến lúc mặt trời lên cao mới tỉnh, mặc quần áo vào, nhìn sợi thắt lưng màu đỏ rực, nghĩ một chút rồi vẫn không thắt.
Y phục nội môn và thân truyền đệ t.ử là giống nhau, nhưng thắt lưng thì khác.
Nguyên chủ không dám xuống núi chính là sợ gây chú ý bị quái vật quấn thân.
—— Thân truyền đệ t.ử là những người kiệt xuất trong đám hậu bối, các trưởng lão gặp được đều sẽ tới hỏi thăm thân thiết.
—— Mà trưởng lão, đa phần đều là quái vật.
Cho nên, nàng dứt khoát thắt một sợi thắt lưng bình thường.
Rửa mặt xong xuôi, nàng liền nhanh chân ra khỏi cửa, đi tới Thất Nguyệt Đình.
Trong Thất Nguyệt Đình, Tiểu Tứ đã đứng đợi sẵn.
Lộ Tiểu Cẩn ăn cơm xong, thấy Tiểu Tứ định đi, nàng lập tức đi theo:
“Tiểu Tứ, ngươi có biết Tàng Kinh Các ở đâu không?”
Tiểu Tứ ngẩn ra.
Hắn chưa từng thấy Lộ Tiểu Cẩn xuống núi bao giờ, cứ tưởng nàng sẽ không xuống núi, đột nhiên bị hỏi như vậy, có chút không hiểu.
“Biết ạ, sư tỷ định đi sao?”
“Đúng thế!”
Tiểu Tứ lập tức vỗ ng-ực khẳng định một cách trượng nghĩa rằng hắn là Luyện Khí tầng bảy, hoàn toàn có thể đưa nàng xuống núi cực nhanh.
Mắt Lộ Tiểu Cẩn sáng lên.
Đưa nàng bay?
Nàng đã bảo mà, Tiểu Tứ đứa trẻ này, nhìn qua là thấy vừa nhạy bén vừa đáng tin cậy!
“Cái này, có được không vậy?”
Nàng lịch sự khách khí một chút.
Tiểu Tứ:
“Đương nhiên là được!”
Sau đó, Tiểu Tứ nắm lấy cánh tay nàng, nhảy lên một cái, giống như trước đây vừa chạy vừa bay thật nhanh.
Tốc độ rất nhanh.
Khí thế rất đủ.
Cây cối cứ vù vù lùi lại phía sau.
Nhưng!
Tiểu Tứ mới chỉ là Luyện Khí kỳ, chưa biết ngự kiếm phi hành, cái kiểu bay này ấy, độ cao có hạn thôi.
—— Cũng chỉ cách mặt đất khoảng vài centimet thôi.
Mà Lộ Tiểu Cẩn bị hắn kéo đi, chỉ có thể mài người dưới đất.
Lúc đầu nàng còn có thể gắng gượng chạy theo.
Về sau thì nửa người nàng đều mài dưới đất.
Về sau nữa, nàng chỉ có thể ngẩng đầu lên, cố gắng duy trì chút tôn nghiêm trên khuôn mặt.
Lộ Tiểu Cẩn:
“……”
Sống như thế này.
Thà ch-ết quách đi cho xong!
Chương 23 Linh hồn Long Ngạo Thiên, đang rục rịch trỗi dậy!
Lộ Tiểu Cẩn đã duy trì được chút tôn nghiêm trên khuôn mặt.
Nhưng không duy trì được hoàn toàn.
Con đường xuống núi không được rộng rãi cho lắm.
Thêm vào đó bọn người Túc Dạ đều biết ngự kiếm phi hành, vèo một cái là xuống núi rồi, chẳng cần phải đi bộ làm gì.
Nên lâu dần, con đường này cũng chẳng ra hình thù con đường nữa.
—— Thật là một đám cỏ dại mọc um tùm.
Cỏ dại mọc mới tốt tươi làm sao chứ.
Hỏi Lộ Tiểu Cẩn sao mà biết được ư?
Ồ, bởi vì mặc dù nàng đã liều mạng ngẩng mặt lên, nhưng đám cỏ đó vẫn cứ xào xạc quất thẳng vào mặt nàng.
Đám bụi cây lùn thì bạt tai nàng bôm bốp mấy cái liền.
“Tiểu Tứ ——”
Lộ Tiểu Cẩn không phải không nghĩ tới chuyện kêu cứu, không phải không nghĩ tới chuyện bảo dừng lại.
Nhưng Tiểu Tứ phi nhanh quá.
Lúc nàng bị đám cỏ cây tát vỡ mồm, gắng gượng há miệng kêu được một hai câu, liền lập tức bị gió thổi tan biến mất tăm mất tích luôn.
“Dừng lại đi ——”
Nàng sai rồi.
Nàng thật sự sai rồi.
Con người ta không nên lười biếng!
Xưa kia có một cơ hội bày ra trước mắt nàng, có thể giúp nàng xuống núi một cách có tôn nghiêm.
Nhưng nàng đã không trân trọng.
Đến khi mất đi rồi mới hối hận không kịp.
…
Cũng chẳng biết qua bao lâu, cuối cùng cũng dừng lại rồi.
Mồm của Lộ Tiểu Cẩn đã bị quất cho tê dại.
Lúc Tiểu Tứ buông cánh tay nàng ra, vẫn còn đang nhe răng cười hớn hở kia kìa.
“Sư tỷ, xuống tới chân núi rồi!”
Lộ Tiểu Cẩn lẳng lặng ngẩng khuôn mặt bị quất cho sưng vù lên.
Tiểu Tứ bị giật mình một cái:
“Sư tỷ, tỷ……”
Vẻ mặt đó, rõ ràng là bị dọa cho sợ rồi.
Lộ Tiểu Cẩn tự cho rằng hai người đã là bạn tốt của nhau rồi.
Làm cậu em sợ đến mức này, nàng thấy thật chẳng cần thiết.
Đang định xua tay bảo hắn đừng quá áy náy, thì nghe thấy Tiểu Tứ lẩm bẩm:
