Vạn Cổ Đọa Thần: Ta Tại Quái Vật Tông Môn Phát Điên Tìm Đường Sống - Chương 333
Cập nhật lúc: 27/03/2026 09:25
“Nói cho ta biết, đây là cái gì?"
“Thế Linh Hoàn sao?"
Tư Không Công Lân nhướng mày, “Hắn thế mà lại đem cả thứ này cho con?"
Thế Linh Hoàn, vòng ngọc ch-ết thay.
Là ngọc gia truyền của Kim Ô Giang gia.
Mỗi một đời chuẩn gia chủ Giang gia đều sẽ dùng bản thân để nuôi dưỡng Thế Linh Hoàn, nếu gặp nguy cơ, liền có thể đeo chiếc vòng tay này lên người kẻ khác, chuyển dời thương tổn, khiến kẻ đó ch-ết thay cho mình.
Nhưng đây chỉ là một trong những công dụng.
Ch-ết thay, không chỉ có thể khiến người khác ch-ết thay cho mình, mà cũng có thể ch-ết thay cho người khác.
Chỉ là cho đến nay, chưa từng có ai dùng như vậy.
Giang Hữu Tị là người đầu tiên.
Có lẽ cũng sẽ là người cuối cùng.
Cấm chế trên người Lộ Tiểu Cẩn không phải là được giải, mà là toàn bộ đã được chuyển dời lên người Giang Hữu Tị.
Đây mới là nguyên nhân thực sự khiến nàng không bị Tư Không Công Lân tìm thấy.
—— Sẽ có Giang Hữu Tị, ch-ết thay cho nàng.
Thế Linh Hoàn là Giang Hữu Tị đưa cho nàng ở trong bí cảnh.
Cho nên, từ lúc đó, hắn đã quyết định ch-ết thay nàng rồi sao?
Hay là từ sớm hơn nữa, hắn đã định liệu như vậy rồi?
Đồ ngốc này.
“Hắn đối với con đúng là thực tâm thực ý, hèn chi con lại vì hắn mà quay lại."
Sớm biết là Thế Linh Hoàn, hắn đã không nên để Giang Hữu Tị sống đến ngày hôm nay.
Ngay từ ngày đầu tiên, hắn đã nên g-iết ch-ết hắn ta rồi.
Như vậy, cũng có thể tìm được Lộ Tiểu Cẩn sớm hơn một chút.
“Được rồi, theo vi sư trở về thôi."
Ngữ khí Tư Không Công Lân hiền từ, nhưng lại trở tay dùng dây thừng trói c.h.ặ.t nàng lại, sợ nàng lại bỏ trốn.
Lộ Tiểu Cẩn ngước mắt, chạm vào đôi mắt bọ cạp của hắn.
“Ngươi nhìn thấy được!"
Phóng m-áu, đóng chậu.
Cạch.
Chương 244 Giang Hữu Tị, chúc mừng ngươi, ngươi tự do rồi
Lộ Tiểu Cẩn mở mắt ra.
Mưa lớn.
Nàng đang đội lá sen, ngồi xổm dưới đất, Giang Hữu Tị đứng trước mặt nàng, che ô, mặt ô nghiêng về phía nàng.
Hắn khẽ cười:
“Ta đã trở lại."
Hắn cười trông thật ngốc nghếch.
Người hắn cũng ngốc nghếch.
Cũng phải, chỉ cần thông minh hơn một chút, đều sẽ không nghĩ đến cái cách dùng mạng đổi mạng để đưa nàng rời đi.
Đổi lại còn là mạng của chính hắn.
Tuy nhiên, thật may là đã quay về hiện tại.
Thật may, tay chân hắn vẫn còn đó.
Thật may, hắn còn sống.
“A Cẩn, mau đi đi."
“Cấm chế trên người nàng đã hoàn toàn được giải khai, Tư Không Công Lân sẽ không tìm thấy nàng nữa đâu."
Giang Hữu Tị lấy chiếc lá sen trên đầu nàng xuống, đưa chiếc ô cho nàng, “Rời khỏi nơi này, đi tới nơi nàng muốn tới, trốn đi, đừng bao giờ quay lại nữa."
Lộ Tiểu Cẩn không nhận ô.
Nàng rũ mắt, xoa dịu nỗi đau đớn trên c-ơ th-ể.
Hồi lâu sau, nàng mới nói:
“Ta không đi, trên người ta quả thực có cấm chế, nhưng đó là sư tôn muốn bảo vệ ta, sợ ta gặp nguy hiểm nên mới đặt ra."
“Hơn nữa ta không có nơi nào muốn đi, Thiên Vân Tông rất tốt, ta thích nơi này."
Giang Hữu Tị ngẩn ra.
“Nhưng mà..."
“Không có nhưng nhị gì hết."
Lộ Tiểu Cẩn ngước mắt, “Tại sao ngươi luôn cảm thấy ta muốn đi?"
“Ta..."
“Chỉ vì lúc nhỏ chúng ta quen biết nhau sao?
Chỉ vì ta đã cứu mạng ngươi sao?"
Giọng Lộ Tiểu Cẩn rất nhạt, “Nhưng Giang Hữu Tị, ta đã không còn là một đứa trẻ nữa rồi."
“Hơn nữa, ta sớm đã không còn nhớ ngươi nữa."
Mặt Giang Hữu Tị trắng bệch.
Hắn biết nàng không nhớ hắn.
“Có phải nàng đã biết về Thế Linh Hoàn rồi không?"
Hắn đã hiểu ra sự thay đổi đột ngột của Lộ Tiểu Cẩn, “A Cẩn, ta muốn giúp nàng."
Nghe Giang Hữu Tị nói vậy, Lộ Tiểu Cẩn liền biết, giả vờ xa lánh hắn là vô dụng.
“Ta không cần."
Cái giá của việc giúp nàng là chọc giận Tư Không Công Lân, Giang Hữu Tị sẽ ch-ết.
Tư Không Công Lân gần như không g-iết người.
Sát lục có hại cho tu hành.
Nhưng hắn có đầy cách để khiến người ta phải ch-ết.
Ví dụ như, c.h.ặ.t đứt tay chân, đào linh căn ra, để người đó chờ ch-ết.
Chờ ch-ết, thì không phải là do hắn g-iết.
Lập tức nhổ cỏ tận gốc hay gì đó, hắn không cần.
Dù sao, không nhổ cỏ tận gốc, cũng chẳng ai làm gì được hắn.
“Nàng hãy tin ta, ta có thể để nàng rời đi, hơn nữa ta bảo đảm, ta sẽ sống sót!"
Ngươi bảo đảm cái b.úa ấy!
“Ừ, ta tin ngươi."
Giang Hữu Tị thở phào nhẹ nhõm.
“Nhưng không cần nữa rồi."
Lộ Tiểu Cẩn nói, “Giang Hữu Tị, cái mạng ngươi nợ ta, đã trả sạch rồi."
Giang Hữu Tị sững sờ tại chỗ.
Trong não dường như lóe lên một tia gì đó, nhưng lại không nắm bắt được.
Ngay khoảnh khắc sau, Lộ Tiểu Cẩn liền đứng dậy, nắm lấy tay hắn, đeo Thế Linh Hoàn trở lại cổ tay hắn.
Nàng mỉm cười với hắn:
“Giang Hữu Tị, chúc mừng ngươi."
“Ngươi tự do rồi."
Lộ Tiểu Cẩn là bị giam lỏng ở Thiên Vân Tông, không thể thoát khỏi.
Còn Giang Hữu Tị, là bị giam cầm trong quá khứ của chính mình, không thể thoát khỏi.
Nàng tạm thời không chạy thoát được.
Nhưng Giang Hữu Tị, nàng trả lại tự do cho hắn.
“Sau này, hãy nhất định sống vì chính mình."
Sống vì chính mình?
Ánh mắt Giang Hữu Tị thay đổi liên tục.
Dường như có thứ gì đó, trong khoảnh khắc, ầm ầm sụp đổ, thần sắc thẫn thờ.
Lúc này, Tuế Cẩm và Sơ Tu cũng đã trở lại.
Họ không có ô, đều dùng linh khí ngăn cách nước mưa.
“Hai người làm sao vậy?"
Đi ra ngoài một chuyến, Sơ Tu cũng đã nghĩ thông suốt, cảm xúc khôi phục bình thường, “Có chuyện gì xảy ra sao?"
Giang Hữu Tị hoàn hồn, mím c.h.ặ.t môi, lắc đầu.
“Không có gì."
Sơ Tu không tin hắn.
Nhưng thấy Lộ Tiểu Cẩn cũng không định nói gì, hắn liền không hỏi nhiều, chỉ nói:
“Những ruộng hoa màu có thể tìm thấy, ta đều đã rắc tro thảo mộc lên rồi, còn về việc có chỗ nào quá hẻo lánh, không tìm thấy hay không thì không rõ lắm."
Tuế Cẩm cũng gật đầu.
Lộ Tiểu Cẩn:
“Như vậy là đủ rồi."
Lúc bấy giờ, lĩnh vực trong thôn dần dần tan biến.
Mưa dần tạnh.
“Tiểu Cẩn sư muội!"
Cử Thiền nhìn thấy Lộ Tiểu Cẩn, suýt chút nữa thì khóc.
