Vạn Cổ Đọa Thần: Ta Tại Quái Vật Tông Môn Phát Điên Tìm Đường Sống - Chương 364

Cập nhật lúc: 27/03/2026 10:03

—— Có lẽ đã nhìn thấy Chúc Quý rồi.

—— Dù sao Tam phẩm linh khí cũng không phải ai cũng lấy ra được, chỉ cần tra là tra ra được ngay.

—— Hắn ch-ết chắc rồi!

—— Chúc Quý:

“Vậy ta xin hỏi cái coi?”

Ma Tôn không quen nàng, đang sầu làm sao tìm được nàng để g-iết, nàng lại chủ động dâng đầu lên?

Nói đi cũng phải nói lại, tuy rằng một khi chuyện này truyền ra ngoài, nàng sẽ mất đầu, nhưng đồng thời nàng cũng sẽ nhận được cờ thi đua khen ngợi của các trưởng lão, cùng với sự sùng bái của đồng môn!

Con người sống trên đời, chẳng phải chỉ cần một cái vinh dự sao?

—— Cho nên nàng chọn cái đầu.

Hôm nay nếu đổi lại là bất kỳ ai khác nàng đều không thể nói thật.

Nhưng Giang Ý Nồng thì có thể.

“Tham công?

Lộ Tiểu Cẩn, ngươi tưởng ta đang khen ngươi sao?"

Giọng Giang Ý Nồng càng lúc càng lạnh, “Sau này bất kể làm việc gì, ngươi có thể dùng cái não suy nghĩ hậu quả trước được không!"

“Ngươi có biết không, vừa rồi nếu ngươi chạy chậm một chút, sư tôn đến chậm một chút, chuyện gì sẽ xảy ra?"

“Ngươi sẽ ch-ết đấy!"

“Sao hả, ngươi tưởng rằng ngươi mở Hộ sơn đại trận, thông báo cho người khác Ma Tôn ở đây, sẽ có người cảm kích ngươi sao?"

“Hành động này của ngươi ngoài việc đắc tội Ma tộc, rước lấy họa sát thân ra, còn giúp được ai?"

Giúp ngươi.

Trước giờ chưa từng nghĩ đến việc cứu người khác.

Chỉ là hy vọng ngươi có thể không đau khổ như vậy.

“Ngươi đừng lo, trên trận nhãn bôi m-áu của lão Tứ."

Lộ Tiểu Cẩn vỗ vỗ vai nàng, hì hì cười, “Yên tâm, ta lanh lợi lắm."

Sắc mặt Giang Ý Nồng vẫn khó coi như cũ:

“Đồ ngu!"

Lộ Tiểu Cẩn nhìn nàng một cái.

Nếu như, người nguyên chủ muốn cứu thật sự là Giang Ý Nồng.

Vậy phải cứu thế nào?

Trong nguyên tác cho đến cuối cùng, Giang Ý Nồng cũng không hề ch-ết đi.

Không ch-ết, vậy thế nào mới tính là cứu?

Định nghĩa này quá rộng rồi.

Hoặc giả, người nguyên chủ muốn cứu, căn bản không phải là Giang Ý Nồng?

Đang suy nghĩ, bên cạnh đột nhiên truyền đến một tiếng sói tru.

“Ao u ——!"

“Cuối cùng cũng tìm thấy ngươi rồi!"

Là một con Ngũ phẩm Linh Lang Thú, nó đ-ánh hơi một chút:

“Gần làm hỏng chuyện tốt của chủ nhân, ngươi đáng ch-ết!"

Chủ nhân?

Ma Tôn sao?

Ánh mắt Giang Ý Nồng khẽ biến, nhanh ch.óng rút kiếm, che chắn Lộ Tiểu Cẩn ở sau lưng, trầm giọng nói:

“Ta có thể trụ được một thời gian, ngươi mau chạy đi!"

“Chạy?

Hừ, hôm nay, các ngươi ai cũng đừng hòng đi được!"

Linh Lang Thú rất cuồng vọng, ánh mắt nhìn hai người tựa như nhìn hai cái xác ch-ết.

Nó lộ vẻ hung quang, lao thẳng về phía hai người.

“Tất cả vào bụng ta hết đi!"

Lộ Tiểu Cẩn từ sau lưng Giang Ý Nồng thò đầu ra, vừa vặn đối mắt với ánh mắt hung ác lại cuồng vọng của Linh Lang Thú.

Thật sự, hiện tại rất hiếm có linh thú nào dám đứng trước mặt nàng mà cuồng như vậy.

Nàng sờ sờ cái lưng m-áu thịt bầy nhầy, sau khi dính m-áu, dưới ánh mắt kinh ngạc của Giang Ý Nồng, nàng xông lên tặng Linh Lang Thú một cái tát.

“Lộ Tiểu Cẩn, ngươi mau quay lại!"

Nàng xông ra như vậy, có khác gì nộp mạng đâu!

Nhưng lần vọt này của nàng tốc độ quá nhanh, Giang Ý Nồng thế mà không ngăn kịp.

Đợi đến khi nàng muốn ngăn cản thì đã muộn.

Vốn tưởng rằng Lộ Tiểu Cẩn sẽ lập tức bị Linh Lang Thú một trảo xé thành từng mảnh thịt.

Nhưng không phải.

Lộ Tiểu Cẩn không sao cả.

Ngược lại, Linh Lang Thú đột nhiên ôm lấy cái mặt, nhảy dựng lên, gào thét đủ kiểu.

“A a a a!"

“Đau đau đau đau!"

“Trên tay ngươi có cái gì vậy!"

“Đau ch-ết lão t.ử rồi!"

Giang Ý Nồng khựng lại, thần sắc hốt hoảng trong thoáng chốc.

Thì ra là như vậy sao.

Đây mới là lý do Lộ Tiểu Cẩn bất kể thế nào cũng không bị đuổi ra khỏi Thiên Vân Tông.

Nhưng rõ ràng nàng đã mất đi tất cả, chỉ còn lại thuần tịnh chi thể, tại sao vẫn sở hữu sức mạnh như vậy?

Rốt cuộc là tại sao chứ?

Bên này, Lộ Tiểu Cẩn hướng về phía đầu Linh Lang Thú lại bồi thêm một cái tát.

“Chát ——!"

“Chủ nhân của ngươi là Ma Tôn sao?"

Ma Tôn đáng ch-ết, khế ước thú của hắn cũng đáng ch-ết!

Ch-ết!

Đều ch-ết hết đi!

“A a a a!"

Linh Lang Thú bị Lộ Tiểu Cẩn tóm c.h.ặ.t đuôi, tát điên cuồng, đau đến mức kêu la t.h.ả.m thiết, ánh mắt lộ vẻ hung ác.

Vừa rồi nó nhìn lầm rồi.

Lộ Tiểu Cẩn nhìn có vẻ phế vật, thực chất là một kẻ tàn nhẫn.

Hung quang của nó nhắm vào Giang Ý Nồng đang thần sắc hốt hoảng.

Vậy thì xử con nhãi ranh này trước đi.

Cái đuôi nó “vù" một tiếng, thoát khỏi tay Lộ Tiểu Cẩn, lao thẳng về phía Giang Ý Nồng.

Lộ Tiểu Cẩn lập tức đuổi theo, đẩy Giang Ý Nồng ra, tặng Linh Lang Thú một cái tát.

“Chát ——!"

“A a a a a!"

“Đau đau đau!"

Nàng đầy tay m-áu tươi, nhào lên đè c.h.ặ.t Linh Lang Thú, nhanh ch.óng rút d.a.o, nhắm thẳng vào đan điền nó đ-âm một nhát.

“A ——!"

Linh thú liều mạng giãy dụa, cào lên người Lộ Tiểu Cẩn mấy vết rách.

Lộ Tiểu Cẩn chẳng thèm né tránh, trực tiếp móc nội đan của nó ra.

“A ——!"

Vào khoảnh khắc móc nội đan ra, đầu người trên cổ Linh Lang Thú biến mất, trở thành một con sói bình thường.

Lộ Tiểu Cẩn buông nó ra, nó liền “ao u" một tiếng, lủi mất dạng vào trong rừng rậm.

Lúc này, Tiêu Quân Châu từ xa lao tới, đỡ lấy Giang Ý Nồng vì thất thần mà ngã trên mặt đất:

“Tiểu sư muội, muội sao vậy?"

“Đại sư tỷ, ngươi lại làm gì tiểu sư muội rồi!"

Giang Ý Nồng hồi thần, lắc đầu:

“Không..."

“Không cần nói giúp nàng ta, muội càng như vậy, nàng ta càng được nước lấn tới!"

Tiêu Quân Châu đầy mặt chán ghét nhìn về phía Lộ Tiểu Cẩn:

“Hại tiểu sư muội một lần chưa đủ, còn muốn hại lần thứ hai sao?"

“Ngươi sao có thể độc ác đến mức này?"

Lúc này, Lộ Tiểu Cẩn từ trong bóng tối bước ra.

Đ-ập vào mắt, toàn là m-áu.

Lảo đảo lảo đảo, bước một bước là để lại một dấu chân m-áu.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.